Tiệm Cầm Đồ Âm Dương - 191
Cập nhật lúc: 2025-03-28 20:11:37
Lượt xem: 0
Mọi người nín thở .
Một nhịp.
Hai nhịp.
Cả căn phòng lặng ngắt như tờ.
Tô Minh Hiên vừa thốt ra câu đó—
"Phật Mẫu… bị áp chế…"
Lời nói rơi vào không khí, tạo nên một khoảng lặng lạnh buốt đến tận xương.
Không ai lên tiếng.
Không ai tin nổi.
Không ai dám tin.
Lưu Phú Quý hít mạnh một hơi, bàn tay vô thức siết chặt lấy mép áo, như thể chỉ cần làm vậy là có thể bấu víu vào chút lý trí còn sót lại giữa cơn chấn động.
Dương đại sư… thực sự lợi hại đến thế sao?
Tô Lập Quốc quay đầu, nhìn về phía Phật đường.
Trên bàn thờ, tượng Phật Mẫu vẫn ngồi ngay ngắn, sừng sững dưới ánh đèn leo lắt.
Tấm vải đỏ phủ kín từ đầu đến chân, không một nếp nhăn, không có dấu vết nào của một trận đấu pháp vừa diễn ra.
Mọi thứ tĩnh lặng đến mức đáng sợ, như thể những gì Tô Minh Hiên và Dương đại sư vừa trải qua… chưa từng tồn tại.
"Áp chế ư?"
Ở đâu?
Dưới lớp vải đỏ kia?
Hay chỉ là một ảo ảnh do chính họ tưởng tượng ra?
Một cơn lạnh trườn dọc sống lưng, khiến ông ta không khỏi dâng lên một tia hoài nghi sâu sắc.
Giọng nói của ông ta trầm xuống, pha lẫn sự cảnh giác và không kiên nhẫn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tiem-cam-do-am-duong/191.html.]
"Dương đại sư, rốt cuộc chuyện này là thế nào?"
Dương đại sư chậm rãi bò dậy từ nền đất lạnh lẽo.
Tà áo của ông ta nhăn nhúm, dính đầy bụi.
Ông ta vỗ nhẹ lên vai, chỉnh lại vạt áo, rồi mới bình tĩnh ngẩng lên đối diện với mọi người.
"Không dám giấu Tô đổng, Phật Mẫu Nam Dương này… quả thực vô cùng lợi hại!"
Dương đại sư l.i.ế.m l.i.ế.m đôi môi khô khốc, giọng nói khàn đặc, như thể vừa trải qua một trận chiến sinh tử thực sự.
"Tôi đã phải dốc toàn bộ sức lực mới có thể trấn áp được nó!"
Dứt lời, một làn gió lạnh vô hình len lỏi qua căn phòng, khiến bóng đèn khẽ chập chờn, tạo ra những vệt sáng rung rinh trên khuôn mặt căng thẳng của từng người.
Dương đại sư chậm rãi quay đầu, ánh mắt quét về phía Tô Lập Quốc, ẩn chứa vài phần quỷ quyệt.
Ông ta thấp giọng, như một lời cảnh báo… hoặc dụ hoặc:
"Nhưng Tô đổng yên tâm. Kể từ hôm nay, chỉ cần không vén tấm vải đỏ kia lên…"
"Nó sẽ thành tâm phù hộ cho Tô gia!"
"Không chỉ giúp Tô đổng làm ăn phát đạt, mà còn mang lại phúc thọ dồi dào cho con cháu đời sau!"
Tô Lập Quốc khẽ nhíu mày.
Một tia nghi ngờ xẹt qua đáy mắt.
Trấn áp?
Không phải tiêu diệt tận gốc?
Nga
Lời nói của Dương đại sư nghe có vẻ hợp lý… nhưng càng nghĩ, ông ta càng thấy bất ổn.
Nếu chỉ đè nén chứ không loại bỏ, chẳng phải nghĩa là đang nuôi hổ trong nhà sao?
Ai dám đảm bảo một ngày nào đó, khi tấm vải đỏ kia vì một lý do nào đó bị xốc lên, thứ bên trong sẽ không trở lại?
Là phúc—
Hay là họa?