Tiệm Cầm Đồ Âm Dương - 178
Cập nhật lúc: 2025-03-28 15:24:23
Lượt xem: 1
Tô Minh Hiên nuốt khan, thấp giọng hơn, như thể đang nói đến một điều cấm kỵ:
“Ba tôi cũng vì quá loạn tâm mới vội vã tìm khắp nơi nhờ giúp đỡ...”
Nga
“Dương đại sư, tôi cầu xin ngài ! Cầu ngài cứu chúng tôi. Chỉ cần ngài ra tay, ân tình này nhà họ Tô nhất định báo đáp xứng đáng.”
Dương đại sư khẽ vuốt chòm râu, ánh mắt lóe lên một tia suy tư, nhưng chỉ trong chớp mắt, lão đã khôi phục vẻ bình thản:
“Thôi được.”
Lão thở dài, chậm rãi nói:
“Tiền tài vốn chỉ là vật ngoài thân. Nhưng thấy c.h.ế.t không cứu, ta đây lại không làm được.”
Lão hơi nghiêng đầu, ánh mắt dừng lại nơi Phật đường sâu thẳm:
“Vậy thì để ta xem thử… Phật mẫu Nam Dương rốt cuộc là thứ gì.”
Lời vừa dứt, Dương đại sư cất bước tiến vào Phật đường.
Tô Minh Hiên nghe vậy, trong lòng mừng rỡ, vội vàng bước theo sát phía sau.
Cánh cửa Phật đường chầm chậm khép lại sau lưng họ.
Không ai chạm vào.
Không có bất kỳ cơn gió nào thổi qua.
Cạch!
Âm thanh nặng nề vang lên, dội khắp gian phòng tĩnh mịch, kéo theo một luồng hơi lạnh lẽo len lỏi vào tận xương sống.
Ánh sáng lập tức trở nên mờ mịt.
Từng tia sáng yếu ớt len qua khe cửa, lay lắt như hơi thở của một ngọn đèn dầu sắp cạn dầu, chực chờ tắt lịm.
Dương đại sư khẽ rùng mình.
Một dự cảm chẳng lành tràn ngập trong lòng.
Bước chân ông ta ban đầu còn dứt khoát, nhưng chỉ mới đi được vài bước, một thứ gì đó vô hình như đang bám lấy chân ông.
Nặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tiem-cam-do-am-duong/178.html.]
Nặng đến mức mỗi lần nhấc lên đều khó khăn vô cùng, như thể có hàng ngàn bàn tay ma quái đang níu giữ, lôi tuột ông xuống vực sâu thăm thẳm.
Nhưng Dương đại sư không thể lộ ra nửa phần sợ hãi.
Ông ta hít vào một hơi, chậm rãi lấy ra chuỗi vòng chu sa, đeo lên cổ tay.
Một làn hơi ấm lan ra từ chuỗi hạt.
Một chút ánh sáng mong manh giữa không gian lạnh lẽo, giúp ông ta miễn cưỡng tiếp tục tiến về phía bàn thờ.
Nhưng ngay khi còn cách bàn thờ chưa đầy ba bước—
Bịch!
Một luồng áp lực vô hình đột nhiên giáng xuống, lạnh lẽo, u ám đến mức khiến ông ta suýt khuỵu xuống.
Như có một bàn tay c.h.ế.t chóc vô hình đặt lên vai, mạnh mẽ ghì chặt.
Cột sống căng cứng.
Đầu gối run lên.
Ngay cả việc ngẩng đầu cũng trở nên khó khăn vô cùng.
Phía trước, tấm vải đỏ phủ lên tượng Phật im lìm bất động.
Nhưng...
Một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng Dương đại sư.
Bên dưới lớp vải đỏ kia—
Có thứ gì đó đang nhìn ông ta.
Lạnh băng.
Vô hồn.
Một ánh mắt vô hình, xuyên thấu bóng tối, găm thẳng vào cơ thể ông.
Cạch! Cạch!
Chuỗi chu sa trên cổ tay ông ta run lên dữ dội.
Từng hạt đỏ thẫm đột nhiên biến sắc.