Tiệm Cầm Đồ Âm Dương - 132

Cập nhật lúc: 2025-03-24 20:37:54
Lượt xem: 1

Tiếng gào thét của đám thôn dân xé tan màn đêm, vọng đến từ phía sau như những lời nguyền rủa ngập tràn hận thù. Âm thanh khàn đặc, méo mó, điên loạn đến mức chẳng còn giống tiếng người.

Lục Phi và Hổ Tử lao thục mạng về phía trước, hơi thở dồn dập, trái tim đập dữ dội như muốn nổ tung trong lồng ngực. Họ vấp ngã, loạng choạng, nhưng không ai dừng lại—phía sau là một cơn ác mộng sẵn sàng nuốt chửng tất cả.

Chỉ đến khi đã vượt qua một khoảng cách xa, nơi ánh đèn dầu leo lắt của thôn Hoàng Giác hoàn toàn biến mất trong bóng đêm dày đặc, họ mới dám dừng bước.

Gió núi rít gào.

Hơi lạnh len lỏi vào từng thớ thịt, thấm vào tận xương tủy.

Nhưng thứ khiến người ta kinh hãi không phải là cơn gió buốt giá mà là những âm thanh vọng đến từ phía xa.

Không phải tiếng người.

Không phải tiếng thú.

Mà là một thứ âm thanh quái dị, méo mó, rợn người—như tiếng khóc than từ một cõi u tối nào đó. Những tiếng tru tréo, những âm điệu quái đản lẫn vào gió đêm, réo rắt như oan hồn vất vưởng không nơi nương tựa, mang theo oán niệm khôn cùng.

Lục Phi lau mồ hôi lạnh trên trán, sống lưng căng cứng như bị băng giá bủa vây.

Hổ Tử tựa người vào một thân cây gần đó, vẫn còn chưa hoàn toàn thoát khỏi nỗi kinh hoàng.

Hắn nghiến răng, bật ra một câu chửi rủa khô khốc:

"CMN, cái thôn ăn thịt người! Tôi nghĩ trong đó chẳng còn mấy ai là con người thật sự nữa đâu!"

Nhưng chưa kịp nói hết câu—

"Hổ Tử!"

Lục Phi đột ngột lên tiếng.

Một giọng nói căng thẳng đến mức không giống như đang gọi tên, mà là một mệnh lệnh.

Cùng lúc đó, hắn vươn tay, siết chặt cổ tay Hổ Tử, kéo mạnh về phía sau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tiem-cam-do-am-duong/132.html.]

Hổ Tử khựng lại.

Trong lòng hắn đột nhiên dâng lên một dự cảm cực kỳ bất an.

Hắn quay đầu.

Bóng đèn pin run rẩy hắt lên một hình bóng.

Triệu Lập Căn đứng sững giữa bụi cỏ hoang, dáng người khòm khòm, giống như một con rối đứt dây.

Gương mặt lão chìm trong bóng tối, nhưng ánh sáng lờ mờ phản chiếu lên đôi mắt trũng sâu—một hốc tối hun hút, vô hồn, không còn chút sinh khí nào.

Nhưng điều khiến cả hai không thể thở nổi chính là bụng lão.

Lục Phi siết chặt nắm đấm.

Hổ Tử nuốt khan.

Bởi vì... bụng lão đang phồng lên.

Không phải hơi thở gấp gáp.

Không phải do bệnh tật.

Mà là thứ gì đó bên trong—đang giãy giụa.

Da bụng nhăn nheo bị căng đến mức bóng loáng, như một quả bong bóng sắp phát nổ. Những đường gân xanh vặn vẹo, ngoằn ngoèo nổi rõ dưới lớp thịt, chằng chịt như những con rắn độc quấn chặt lấy cơ thể lão.

Nga

Ọt ọt... Ọt ọt...

Một thứ âm thanh quái dị vang lên từ bên trong lồng n.g.ự.c Triệu Lập Căn.

Như thể nội tạng của lão đang bị thứ gì đó khuấy đảo—

Tà khí bùng lên.

Đồng tiền quỷ đói... phát tác rồi !

Loading...