Bàn tay Lục Phi khẽ động, ánh mắt hắn sắc lạnh như lưỡi dao.
“Chẳng trách oán khí lại nặng đến thế… Bị chính cha mẹ, họ hàng ruột thịt—những người cùng chung huyết thống, những người ngày ngày chạm mặt, cùng ăn cùng sống —đẩy vào đường cùng,nhẫn tâm chôn sống."
"Trơ mắt nhìn lớp đất lạnh lẽo trút xuống, từng hạt, từng hạt một, rơi lộp độp trên da thịt, thấm vào từng lỗ chân lông, len lỏi vào hơi thở đang dần trở nên gấp gáp."
"Tay cào cấu đến bật máu, móng tay gãy rời, những vết xước rách loang lổ trên da, nhưng dù có giãy giụa thế nào, dù có tuyệt vọng đến đâu, cũng chỉ đổi lại tiếng đất đá rơi rào rào, từng chút, từng chút một phủ kín cơ thể.”
"Không khí cạn dần, n.g.ự.c như bị xiết chặt, mỗi hơi thở đều trở thành một nhát d.a.o sắc lạnh cắt vào lồng ngực."
"Cổ họng khô rát, tiếng gào thét tan biến giữa lòng đất tối tăm, để lại một sự im lặng c.h.ế.t chóc. Cái đói cào xé ruột gan, cái rét thấu xương len vào từng thớ thịt."
"Mỗi giây trôi qua là một sự giày vò khủng khiếp, chậm rãi, kéo dài."
"Cái c.h.ế.t không đến ngay, mà cứ từ tốn hành hạ, để nỗi thống khổ đạt đến tận cùng."
"Nhận ra mình sắp chết, nhưng lại chẳng thể phản kháng. Chỉ có thể mặc kệ lớp đất đen đặc quánh nuốt chửng thân xác, cảm nhận sinh mệnh bị tước đoạt một cách lạnh lùng, tàn nhẫn."
Lục Phi nhếch môi, giọng nói lạnh đến mức khiến người ta rùng mình.
“Tàn nhẫn đến thế… Các người cũng tin ? Cũng làm được ?”
Triệu Lập Căn run bần bật, bàn tay nắm chặt vạt áo đến mức trắng bệch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tiem-cam-do-am-duong/122.html.]
“Không… Không phải chúng tôi làm…” Ông ta lắp bắp, như thể cố vớt vát chút hy vọng cuối cùng. “Là tổ tiên… Là tổ tiên làm…”
Hổ Tử bật cười lạnh, nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi chấn động khó tả.
“Cho nên bây giờ con cháu phải trả giá . Xứng đáng !” Hắn gằn giọng, ánh mắt đầy vẻ châm biếm.
Triệu Lập Căn không phản bác. Ông ta chỉ cúi đầu, giọng khàn đặc như thể mỗi chữ thốt ra đều mang theo sức nặng của một lời nguyền.
“Chúng tôi không có lựa chọn…”
"CHỉ cần vết đốm đen xuất hiện. Cơn đói ập đến, dữ dội đến mức không thể kiểm soát. Cơ thể bị giày vò, thèm khát đến phát điên. Nhưng nuốt bất cứ thứ gì vào lại buồn nôn muốn ói, không ăn thì toàn thân đau đớn như bị hàng vạn con trùng cắn xé.”
Hổ Tử cảm thấy gai ốc nổi đầy người.
“Vậy ngày giỗ thì sao?” Hắn cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói vẫn không giấu được sự khó chịu.
Triệu Lập Căn ngẩng lên, ánh mắt tràn đầy nỗi sợ hãi tột độ.
“Mỗi năm, đến ngày giỗ, tình trạng đó lại càng khủng khiếp hơn. Không chỉ không thể nuốt trôi bất cứ thứ gì , mà đầu óc còn quay cuồng như hóa điên, cơ thể nóng rực như bị thiêu đốt ...”
“Nếu không có cách ngăn lại… thì…”
Nga