Tiệm Cầm Đồ Âm Dương - 116

Cập nhật lúc: 2025-03-24 15:21:21
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đồng tiền vừa chạm đất liền rung lên, rồi bắt đầu lăn về phía ngôi mộ, giống như bị một lực vô hình dẫn dắt. Nó không hề dừng lại cho đến khi va thẳng vào bia mộ, phát ra một tiếng "đinh" chói tai giữa không gian yên lặng đến rợn người.

Hổ Tử hít vào một hơi lạnh, tay vô thức nắm chặt vạt áo.

Lục Phi nhìn chằm chằm vào bia mộ, ánh mắt trầm xuống.

“Chính là ở đây.”

Hổ Tử quay sang nhìn hắn, trong lòng thấp thỏm bất an.

Cả ngôi làng này vốn đã kỳ lạ đến mức khó tin, nhưng dù có quỷ dị thế nào, cũng không thể quan trọng bằng việc cứu lấy mạng sống của Hổ Tử.

Ánh mắt hắn dời xuống phần mộ.

Căn nhà này trống rỗng đến lạ thường. Không một vật dụng, không dấu vết của sự sống, tựa như nó chỉ tồn tại để che giấu bí mật kinh hoàng bên trong . Không gian quạnh quẽ, vách tường loang lổ dấu thời gian, chẳng rõ đã bao lâu không có ai đặt chân đến đây. Mọi thứ đều im lìm, như thể hơi thở của con người cũng không được phép khuấy động bầu không khí tịch mịch này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tiem-cam-do-am-duong/116.html.]

Một ngôi mộ cổ ẩn mình trong bóng tối. Những tảng đá xanh dựng lên từ thuở nào đã bạc màu, bề mặt xù xì, sần sùi như da thịt một sinh vật già nua, oằn mình dưới gánh nặng của năm tháng. Rêu phong bò kín, lách qua từng kẽ nứt, phủ lên bia mộ một lớp áo mục nát của thời gian. Những dòng chữ khắc trên đá đã bị bào mòn đến mức không còn nhận ra hình dạng nguyên gốc, chỉ còn lại những nét mờ nhòe như những vết thương lở loét, chực chờ tan biến.

Không khí đặc quánh, nặng nề đến mức khiến người ta có cảm giác như đang chìm trong một vực sâu vô hình. Mùi đất ẩm hòa quyện với mùi cỏ mục, phảng phất một hơi thở mơ hồ của cái chết. 

Hổ Tử nuốt khan, giọng khẽ run lên khi cất tiếng:

"Đây là… mộ của quỷ c.h.ế.t đói sao? Chúng ta động vào nó, liệu có... đánh thức thứ kia không?"

Trong không gian chật hẹp, giọng nói của hắn vọng lại, kéo theo dư âm rờn rợn. Hắn không dám hít sâu, không dám cử động mạnh, chỉ sợ một hành động nhỏ thôi cũng sẽ phá vỡ bức màn tĩnh lặng đáng sợ này, khiến thứ gì đó từ trong lòng đất trồi lên.

Nga

Lục Phi đứng yên, ánh mắt trầm sâu như mặt nước mùa đông, chẳng rõ hắn đang suy nghĩ gì. Dưới ánh sáng leo lắt, khuôn mặt hắn chìm trong bóng tối, chỉ có đôi mắt thâm trầm ẩn chứa một áp lực vô hình, đủ khiến người bên cạnh cảm thấy nghẹt thở.

Một lúc sau, hắn cất giọng, không nhanh không chậm, nhưng mỗi lời nói ra đều như một lưỡi d.a.o cắt vào thần kinh căng thẳng của Hổ Tử:

"Chính vì vậy, phải làm nhanh."

Loading...