Tiệm Cầm Đồ Âm Dương - 115

Cập nhật lúc: 2025-03-24 15:19:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hổ Tử bỗng cảm thấy không khí trở nên ngột ngạt một cách đáng sợ. Cảm giác như toàn bộ không gian này không dành cho con người, không phải nơi sinh hoạt của kẻ còn sống.

"Có cửa chính, phải mở ra lối đi rộng rãi, đón nhận sinh khí từ bên ngoài."

Nga

Mồ hôi lạnh bám chặt sau lưng Hổ Tử. 

"Nhưng âm trạch thì không."

Giọng nói của Lục Phi vang lên đều đều :

"Nhà của người c.h.ế.t không cần ánh sáng."

Ánh đèn pin quét qua một lần nữa. Nhưng lần này, Hổ Tử cảm thấy như ánh sáng ấy đang bị bóng tối trong căn phòng này nuốt chửng, từng chút một.

"Không cửa sổ, vì vong hồn sợ ánh sáng mặt trời ."

Bóng tối dày đặc, như thể nó không chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng, mà là một thứ gì đó có thực thể, đang siết chặt lấy không gian.

"Không lỗ thông khí, vì âm khí cần được giữ lại."

Cổ họng Hổ Tử khô khốc.

"Không đường lui, vì người c.h.ế.t đã không thể quay đầu."

Tim Hổ Tử đập thình thịch. 

Không khí như đặc quánh lại, lạnh lẽo len lỏi vào tận xương tủy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tiem-cam-do-am-duong/115.html.]

Lục Phi dừng chân. Ánh mắt hắn sắc lạnh, sâu thẳm như vực tối vô tận.

"Âm trạch phải đóng kín. Phải hoàn toàn biệt lập với thế giới bên ngoài."

Giọng nói của Lục Phi cố tình đè nén , rất khẽ, nhưng từng chữ lại như xoáy sâu vào ý thức, khiến Hổ Tử cảm giác như có một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy cổ mình.

"Người sống ở nhà dương."

Lục Phi nhấc cằm, ánh mắt trầm tĩnh khẳng định :

"Người c.h.ế.t ở nhà âm."

Hổ Tử nghe mà sống lưng lạnh toát. Những lời Lục Phi nói khiến hắn có cảm giác như có thứ gì đó vô hình đang bao phủ xung quanh căn nhà này, như một thực thể không thuộc về thế giới này.

Lục Phi không nói thêm, hắn tiến lên, đặt tay lên cánh cửa.

Ngay khi cánh cửa vừa hé mở, một luồng khí lạnh thấu xương ào ra, tựa hồ như vừa kéo theo một phần của địa phủ tràn vào nhân gian.

Hổ Tử vô thức bịt mũi, nhưng vẫn không thể ngăn cản được thứ mùi quái dị từ bên trong phả ra—mùi ẩm mốc nồng nặc, lẫn với mùi của xác c.h.ế.t đã lưu cữu từ rất lâu.

Tia sáng đèn pin quét vào trong, rọi lên một cảnh tượng quái dị.

Giữa gian phòng trống trải, một ngôi mộ cũ kỹ nằm đơn độc, bia mộ phủ đầy rêu xanh, như thể nó đã tồn tại ở đây từ rất lâu, quá lâu để bất cứ ai còn nhớ đến.

Hổ Tử trợn trừng mắt, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng:

“Cmn … Thật sự có một ngôi mộ ở đây!” Hắn nuốt khan, rồi nghiến răng rủa thầm. “Lão trưởng thôn kia vậy mà lại nói dối ! Lục Phi, mau lấy đồng tiền ra thử xem!”

Lục Phi không nói một lời, lấy từ trong người ra một đồng tiền cổ có buộc sợi tơ hồng, rồi ném xuống đất.

Loading...