Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/V4hjrWlNuY
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gió thổi mạnh hơn, lá rừng rì rào như có vô số bóng ma đang thì thầm với nhau. Hổ Tử cảm thấy cổ họng mình khô khốc, cố gắng mở miệng hỏi nhưng giọng nói như nghẹn lại trong cổ.
Lục Phi quay sang nhìn hắn, đáy mắt lóe lên tia sắc bén như dao:
"Tôi đoán rằng họ muốn tuyên bố với bên ngoài rằng lão Tứ… đã c.h.ế.t rồi. Hoặc nói đúng hơn—họ buộc phải xem ông ta là người chết!"
Câu nói ấy như một lưỡi d.a.o lạnh lẽo cắm thẳng vào tim Hổ Tử.
"Bọn họ… tại sao lại làm vậy?"
Lục Phi không trả lời ngay, chỉ siết chặt nắm đất mộ trong tay, như thể đang cân nhắc điều gì đó. Một lát sau, hắn hạ giọng, chậm rãi nhưng chắc chắn:
Nga
"Tôi đoán trong thôn này có bí mật."
Nhưng chỉ trong chốc lát, Lục Phi liền thu lại suy nghĩ, lắc đầu:
"Có điều , đó cũng không phải chuyện của chúng ta."
"Mục tiêu của chúng ta là giúp anh thoát khỏi tà khí của đồng tiền quỷ đói đó . Sau khi chúng ta tìm được đất mộ quỷ đói liền mau chóng rời khỏi nơi nay ."
Hổ Tử vừa nghe Lục Phi nói vậy, lập tức thấy hứng thú, ánh mắt sáng lên, giọng điệu mang theo chút kích động:
“Lục Phi , anh biết mộ của quỷ đói ở đâu rồi phải không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tiem-cam-do-am-duong/113.html.]
Lục Phi gật đầu, ánh mắt trầm xuống, giọng nói khẽ mà chắc chắn:
“Không sai. Chúng ta sẽ hành động vào ban đêm, đợi khi người trong thôn đã ngủ say.”
Mặt trời dần dần lặn về phía tây.
Trong núi rừng, màn đêm luôn buông xuống sớm hơn nơi khác.
Thôn làng lọt thỏm trong bóng tối, chỉ có vài ngọn đèn dầu leo lét tỏa ra ánh sáng yếu ớt, lay động theo từng cơn gió thổi qua, phát ra tiếng "ô ô" mơ hồ. Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng lá khô bị giẫm nát dưới chân.
Hai bóng người lặng lẽ men theo con đường nhỏ, luồn lách giữa những căn nhà tranh cũ kỹ. Bọn họ di chuyển nhẹ nhàng như hai con mèo hoang, lướt qua những ngõ tối mà không để lại tiếng động.
Khi đi ngang qua nhà của thôn trưởng, Lục Phi bất giác liếc mắt nhìn vào bên trong.
Dưới ánh đèn mờ nhạt, ông lão cùng bà lão ngồi co ro bên chiếc bàn gỗ, ôm lấy một cái chậu sành, cúi đầu ăn ngấu nghiến. Thứ trong chậu sền sệt, bóng nhẫy, dính đầy miệng họ. Mỗi lần họ cắn xuống, chất lỏng sánh đặc từ trong trào ra, chảy dọc theo cằm, nhỏ xuống mặt đất.
Lục Phi cau mày.
Hình ảnh này vô thức khiến hắn nhớ lại cảnh tượng Hổ Tử bị quỷ đói nhập vào lúc trước—khi đó, Hổ Tử cũng giống như vậy, như con dã thú bị bỏ đói lâu ngày, bất chấp tất cả mà ăn.
Hắn khẽ lẩm bẩm:
“Thực sự lại có người thích ăn thịt đến mức này sao?”