Giang Mặc bàn thức ăn đầy ắp, nhất thời gì.
“Cô thế thì xa xỉ quá .”
Chúc Phù đáp: “ mệt , ngoài ăn, nên gọi tạm một bữa thôi.”
Giang Mặc im lặng một lúc cũng xuống ăn cùng. Hai ăn như gió cuốn mây tan, chẳng mấy chốc dọn sạch hơn nửa bàn. Chúc Phù xoa bụng nhô lên, thỏa mãn thở dài: “A... cuối cùng cũng sống .”
Bên cạnh bàn nhỏ, Hạ Triết chằm chằm tấm ảnh ngả vàng suốt hai tiếng. Chúc Phù hỏi: “Cậu gì ?”
Hạ Triết đáp: “Nhìn gì chứ... đến mặt còn thấy.” Tấm ảnh chỉ chụp đến vai của đàn ông đang bế .
Giang Mặc uống nốt ngụm nước táo cuối cùng, : “Chú ý mảnh vải quấn quanh Hạ Triết.”
Chúc Phù cầm tấm ảnh đưa lên ánh đèn: “Không thấy gì đặc biệt.”
Giang Mặc : “Mười tám năm , loại vải xanh thường dùng trong các nhà khách. Nhìn kỹ xem.”
“Ơ, ở đây chữ...” Chúc Phù nheo mắt : “Hạnh... Gốc đa... Khách?”
Giang Mặc tiếp lời: “Nhà khách Gốc Đa Hạnh Phúc.” Anh lau miệng dậy: “ tra , nhà khách vẫn còn, ngay trong thành phố. Nghỉ sớm , mai đến đó xem thử.”
Đi đến cửa, còn hỏi: “Hạ Triết ở cùng cô vấn đề gì chứ?”
Hạ Triết lập tức nổi giận: “Anh ý gì? thì vấn đề gì? c.h.ế.t mà!”
Chúc Phù ngẩng đầu, lướt điện thoại : “Không , chỉ là một con ma thôi, thì ồn ào chứ thực chỉ ‘vô năng cuồng nộ’.”
Hạ Triết bật lên: “Cô ai vô năng?!”
Chúc Phù lạnh lùng cảnh cáo: “Từ giờ còn ồn ào thêm câu nào nữa, sẽ bỏ mặc giúp nữa.”
Hạ Triết đáp: “Cô giúp, sẽ ám cô cả đời.”
Chúc Phù thản nhiên: “ sẽ để lệ quỷ Tiểu Hoa ăn thịt , cho hồn phi phách tán, vĩnh viễn tìm .”
“Tiểu Hoa?” Hạ Triết khẩy. “Cô cái cô suốt ngày xem phim ở tiệm đó ? Lệ quỷ gì, thấy là ‘quỷ mê phim’ thì đúng hơn...”
Chúc Phù gọi: “Hạ Triết!”
“Gì?”
Chúc Phù đưa điện thoại : “Điện thoại hết pin .”
“Hết pin thì sạc! Đưa gì?”
Chúc Phù nghiêng đầu: “Cậu sét đ.á.n.h c.h.ế.t mà, chắc sạc pin chứ?”
Hạ Triết cứng họng, hồi lâu mới buông một câu: “Ấu trĩ!” Rồi lưng bay bên cửa sổ ngắm cảnh.
Chúc Phù ngủ một giấc thật ngon. Đến khi ánh nắng len qua khe rèm chiếu phòng, cô mới thức dậy, vươn vai, thong thả vệ sinh cá nhân đồ. Lúc , tiếng gõ cửa của Giang Mặc vang lên.
“Đến ngay!” Chúc Phù xách ba lô mở cửa.
Giang Mặc hỏi địa chỉ nhà khách, hai lập tức đến đó. Sau mười tám năm, nơi gần như bỏ hoang. Tầng một chất đầy tạp vật, còn tầng hai vọng tiếng mạt chược.
“Mười tám năm ?” Cô lễ tân nhai kẹo cao su ngơ ngác: “ mới ở đây nửa tháng thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tiem-an-nho-am-duong-doi-mon-ngon-lay-cong-duc-bong-choc-phat-nhanh/chuong-87-su-viec-co-tien-trien.html.]
Giang Mặc hỏi: “Ông chủ ?”
“Nghe đổi mấy đời .”
“Có tìm chủ cũ ?”
“Hình như c.h.ế.t .”
Manh mối đứt đoạn. Hai rời khỏi nhà khách. Trời nắng gắt, tóc mái Chúc Phù dính bết mồ hôi. Giang Mặc mua hai cây kem ở tiệm tạp hóa bên cạnh, cả hai xổm gốc đa cửa ăn kem.
Chúc Phù ăn lo lắng: “Còn cách nào khác ?” Cô chỉ giải quyết xong Hạ Triết ngay trong hôm nay.
Giang Mặc định trả lời thì thấy cô lễ tân hớt hải chạy tới: “Cảnh sát Giang! Cô lao công là cô nhớ vụ !”
Hai , nhanh ch.óng ăn xong kem nhà khách. Một phụ nữ tóc hoa râm đang chờ sẵn.
“Chuyện các cháu hỏi, cô ấn tượng!”
Bà chỉ tấm ảnh: “, chính là cái ga giường ! Hôm đó cô dọn phòng, phát hiện thiếu một cái, ông chủ còn bắt cô đền tiền, nghĩ mà tức! May mà buổi chiều vị khách , đưa cô năm trăm tệ!”
Ánh mắt Giang Mặc sáng lên: “Hôm đó xảy chuyện gì? Phiền cô kể chi tiết.”
Người lao công : “Hôm đó một đàn ông trẻ đưa một phụ nữ đến thuê phòng. Trông lạ. Người đàn ông ăn mặc sang trọng, là tiền. Còn phụ nữ thì tóc tai bù xù, quần áo bẩn rách, khoác một chiếc áo gió đen rộng thùng thình, che kín , giống như thế ...”
Bà động tác minh họa tiếp: “Nghĩ thì rõ ràng là đang che cái bụng bầu!”
Giang Mặc hỏi: “Sau đó thì ?”
“Họ ở lì trong phòng ba ngày ngoài. Đến ngày thứ tư thì trả phòng. Lúc đó phòng bừa bộn kinh khủng! Ga giường mất, thùng rác đồ dính m.á.u, là gì, cô dám , buộc mang vứt luôn.”
Giang Mặc hỏi: “Cô báo cảnh sát?”
“Hai đó rời bình thường, cô báo gì?”
Giang Mặc gật đầu: “Sau đó chiều họ đưa cô năm trăm tệ?”
“ ... Có xảy án mạng ? Cô rõ nhé, tiền đó là đền ga giường, cô nhận bừa . Anh còn bảo trong đó cả tiền công dọn phòng.”
Sự việc dần sáng tỏ. Một đàn ông đưa một t.h.a.i p.h.ụ đến nhà khách sinh con, khi sinh Hạ Triết thì ba ngày mang đứa trẻ đến viện phúc lợi. Hoàn khác với những gì Hạ Triết từng tưởng tượng. Cậu lặng một bên, ngây .
Chúc Phù hỏi: “Cô cố nhớ xem còn chi tiết nào khác ?”
Người lao công nghĩ một lúc : “Không còn gì nữa... lâu quá , nếu vì bắt đền tiền thì cô cũng nhớ nổi... À đúng ! Người đàn ông đó lái xe bảng trắng, bắt đầu bằng chữ Hải A!”
“Cô còn thấy lạ, vì xe biển xanh, còn xe là màu trắng...”
Hải A, chính là bảng của Hải Thành. Vòng vo một hồi về Hải Thành. Hơn nữa, mười tám năm , bảng trắng thường dùng cho doanh nghiệp nước ngoài, đây là một manh mối quan trọng.
Không hỏi thêm gì, Giang Mặc và Chúc Phù cảm ơn về Hải Thành, trở tiệm cơm Sớm Muộn.
Tiêu Cảnh Xuyên nhiệt tình đón: “Ái chà, hai ngày chắc đói lắm ? Để nấu món ngon cho hai .”
Chúc Phù phịch xuống ghế mây, lắc đầu: “Không cần, bọn ăn uống đầy đủ .”
Hạ Triết đang ngây bỗng gào lên: “Đừng mà! ăn gì, nấu cho !”
Chúc Phù khó chịu : “Nấu cho cái tên ‘ngạ quỷ’ một bát mì đuổi cho xong.”
Tiêu Cảnh Xuyên giật : “Tên ‘quỷ đoản mệnh’ ? Sao xuất hiện thêm một ‘ngạ quỷ’ nữa ?”