Viên Vĩ ngẩng đầu Chúc Phù: “Sau đó, thấy nơi lành nên đưa nước ngoài nương nhờ . Mãi đến mười năm , khi bà qua đời, mới Hải Thành…”
“Ngày hôm đó, ngang qua phố Nguyện, cúng tế cho Chí Quang… và những khác. Nghe nơi bỏ hoang từ lâu, nhiều tin đồn nhát ma…”
Nói đến đây, tốc độ của ông vô thức nhanh hơn: “ nghĩ, liệu bọn Chí Quang… vẫn còn kẹt ở đó ? Vì mua vũ trường, hy vọng tìm cao nhân thật sự để tiễn họ vãng sinh…”
“ gần đây, và vợ xảy tranh chấp. Bà khăng khăng đòi tìm chứng minh trong tiệm ma để bán kiếm lời… Hôm đó, thấy cô ở ngoài tiệm, nhận ngay nên trong lúc cấp bách mới… lợi dụng cô, mong cô lượng thứ.”
Nói xong, ông Chúc Phù với ánh mắt đầy mong đợi: “Đại sư, bé mà cô thấy, mặc quần yếm màu xanh, cao chừng …” Ông giơ tay ước lượng.
Chúc Phù suy nghĩ một chút đáp: “ là quần yếm xanh, áo sơ mi trắng, còn đội một chiếc mũ kẻ caro.”
“Là !” Viên Vĩ kích động bật dậy, “ là !”
Ông lúng túng rút từ túi trong áo vest một chiếc ví da bò, mở , run rẩy lấy một tấm ảnh.
“Đây là ảnh chụp chung của và . Chiếc mũ kẻ đó là cho mượn đội…”
Chúc Phù nhận lấy. Trong ảnh là hai bé đang chơi bập bênh, đứa bên trái đúng là Ôn Chí Quang mà cô gặp đêm qua.
Viên Vĩ hỏi: “Đại sư, nếu linh hồn một cứ quanh quẩn nơi nhân gian là vì trong lòng còn chấp niệm, đúng ?”
“Cũng hẳn.” Chúc Phù trả lời, đưa tấm ảnh cho ông, “ thể giúp ông gặp bé, miễn là tiền bạc sòng phẳng. Ông hỏi gì thì thể trực tiếp hỏi.”
Viên Vĩ chần chừ: “Cô thể đối thoại với ?”
Chúc Phù gật đầu.
Ông do dự một lúc: “ thể về nhà suy nghĩ thêm mới trả lời cô ?”
Chúc Phù hiểu chuyện gì suy nghĩ, nhưng vẫn : “Tùy ông quyết định.”
Viên Vĩ hỏi giá cả, chỉ ghi điện thoại của Chúc Phù rời .
Tiêu Cảnh Xuyên từ trong bếp bước , theo bóng lưng ông, cảm thán: “Hóa ông là vì bạn thuở nhỏ… là một nặng tình.”
Chúc Phù trầm ngâm lắc đầu: “Nghe thì hợp lý, nhưng vẫn thấy gì đó .”
Cô nhẹ nhàng gõ ngón tay lên mặt bàn: “Với tài lực của ông , thể thẳng mục đích mời giúp đỡ, cần vòng vo che giấu.”
“Còn nữa…” Cô hồi tưởng cuộc đối thoại , “Ông đặc biệt quan tâm Chí Quang gì, điều bất thường.”
Khi Chúc Phù gặp Chí Quang, ông liên tiếp hỏi ba câu, trong đó câu cuối là: “Cậu gì?”
Lời của một đứa trẻ, rốt cuộc quan trọng đến mức nào?
Tiêu Cảnh Xuyên nhún vai, mấy để tâm: “Thì gì ? Có thể hai từng cãi , ông Chí Quang còn oán thôi.”
“Hoặc là giúp bé thành tâm nguyện?”
Chúc Phù vẫn lắc đầu: “Vẫn cảm thấy đơn giản như …” Rồi cô xua tay, “Thôi kệ , cảnh sát, nghĩ nhiều gì.”
lúc đó, điện thoại của cô reo lên. Nhìn màn hình, cô nhướng mày: “Hiếm thật, sư phụ mà cũng gọi điện cho .”
Đầu dây bên , sư phụ hì hì: “Chẳng việc gấp … A Phù, miếng ngọc bài con vẫn còn chứ?”
“Vẫn còn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tiem-an-nho-am-duong-doi-mon-ngon-lay-cong-duc-bong-choc-phat-nhanh/chuong-75-mot-nguoi-nang-tinh.html.]
“Con khoan xử lý!” Sư phụ vội vàng , “Ta lão đạo thối bảo, ngọc bài đó vốn là một cặp. Con tìm miếng còn thì mới giải quyết triệt để .”
“Con mà tìm…” Chúc Phù bất lực ngẩng đầu.
“Ngọc bài chia ‘tử’ và ‘mẫu’. Miếng mẫu hút khí vận khác, miếng t.ử thì…”
“Tút tút tút…”
Điện thoại đột ngột ngắt, chỉ còn tiếng bận.
Chúc Phù chằm chằm màn hình, bực bội: “Con lạy sư phụ luôn! Chuyển cho lão mấy trăm ngàn mà gọi điện còn canh từng giây! 58 giây là cúp!”
Tiêu Cảnh Xuyên tò mò ghé : “Sư phụ cô ? Sao cô chuyển cho ông nhiều tiền ? Ông tiêu hết nổi ?”
“Cũng cho hết,” Chúc Phù chống cằm suy nghĩ, “trong núi còn một ngôi trường, chi phí sinh hoạt đều cần tiền.”
Nói xong, cô gọi cho Cù Chấn Đông, báo rằng giải quyết tận gốc chuyện ngọc bài thì tìm miếng còn , mà miếng đó thể đang kẻ hãm hại Cù Tư Kiều.
Cù Chấn Đông vốn định chờ con trai xuất viện mới tính sổ, thì thầm may mắn vì “đánh rắn động cỏ”.
“ hiểu , Chúc tiểu thư, sẽ tìm cách lấy bằng miếng ngọc bài đó.”
Chúc Phù cúp máy. Những ăn lớn như ông chắc chắn thiếu thủ đoạn, chuyện cần cô lo. Còn về phía vũ trường…
Buổi tối, cô định tìm Chí Quang. Vừa khỏi cửa thấy Viên Vĩ vũ trường từ lúc nào. Ánh đèn đường vàng vọt kéo dài bóng ông mặt đất, ông đang thẫn thờ cánh cửa gỗ loang lổ, đến khi Chúc Phù đến gần cũng nhận .
Chúc Phù lên tiếng: “Viên , trùng hợp thật.”
Viên Vĩ giật tỉnh . Nhìn thấy cô, ông hít sâu một , như hạ quyết tâm: “ gặp Chí Quang… ngay bây giờ.”
“Được.” Chúc Phù đẩy cửa, gọi khẽ, “Chí Quang? Là chị Chúc đây, em ở ?”
Dưới bậc thềm, một bóng nhỏ dần hiện .
“Chị Chúc?” Chí Quang rụt rè thò đầu , “Chị tìm em ?”
Chúc Phù dịu giọng: “Chí Quang, em tìm thấy ?”
Cậu bé gật đầu, khuôn mặt nhăn : “Tìm thấy … nhưng để ý đến em…” Rồi ngẩng lên hỏi, “Chị Chúc, còn trứng gà ? Em đói quá…”
Chúc Phù vẫy tay: “Lại đây, hôm nay đồ ngon hơn.”
Chí Quang do dự bậu cửa: “Em… em thể ngoài ?”
“Tất nhiên là , thử bước tới xem.”
Viên Vĩ bên cạnh, mặt tái nhợt, ngón tay vô thức bấu c.h.ặ.t vạt áo vest. Chí Quang thận trọng bước một bước, bước thứ hai…
Khi mặt đường, kinh ngạc kêu lên: “Oa! Hình như khác quá…”
Chúc Phù dẫn tiệm cơm, hỏi: “Chí Quang, em còn nhớ Viên Vĩ ?”
“A Vĩ!” Mắt Chí Quang sáng lên, “Em nhớ A Vĩ lắm! Cậu ? Em vẫn tìm thấy !”
Chúc Phù liếc Viên Vĩ bên cạnh. Chí Quang nghiêng đầu quan sát hồi lâu, từ từ mở to mắt: “Ông chú là A Vĩ ? Cậu già thế …”