Tích Trữ Hàng Hoá Phiêu Lưu Trên Nhà Bè - Chương 201

Cập nhật lúc: 2026-04-21 11:35:45
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thứ hai, mạng ở thị trấn Hà Tây đứt một thời gian , những ở đây rõ hiện tại bên ngoài nhiều bệnh hơn , nhưng khi họ xuyên qua vùng nước lũ trao đổi vật tư, cũng từng những trao đổi vật tư đó nhắc đến chuyện liên quan đến căn bệnh kỳ lạ, một dáng vẻ kiêng kỵ giấu giếm, nên mới dẫn đến việc đội Dương Xán ít về tin tức bệnh bên ngoài.

Trong tình huống bình thường, chữa bệnh và tìm hiểu tình hình bên ngoài, đáng lẽ quan trọng hơn việc giữ bí mật chứ?

Thư Phức tuy tò mò, nhưng Trần Pháp hiện tại rõ, chắc chắn suy tính riêng của cô , cô cũng sẽ kéo đối phương hỏi cho nhẽ.

bây giờ cô cũng khỏi thị trấn Hà Tây , cứ coi như đến thì cứ ở cho yên tâm, ườn chờ đợi nhiệm vụ tiếp theo xuất hiện .

Chỉ tiếc là, bí mật của gian thể phơi bày, nếu còn thể thêm món cho Trần Pháp và bà ngoại cô . Giống như bây giờ khóa cửa trốn trong phòng mở bếp nhỏ, sẽ chút cảm giác với Trần Pháp...

đây cũng là chuyện hết cách.

Thư Phức trong lòng nghĩ như , tay quen đường quen nẻo mò từ trong gian một bát cherry rửa sạch, từ từ ăn...

ăn tự khinh bỉ thở dài một tiếng, quả nhiên, từ tiết kiệm sang xa xỉ thì dễ, từ xa xỉ về tiết kiệm thì khó a...

, sớm thế ngủ , là đeo tai xem chương trình tạp kỹ một lát?

Bà ngoại Trần Pháp tên là Trần Dược Trinh, thời trẻ lúc lính văn công, mỗi ngày cũng cần tiến hành huấn luyện thể lực, cho dù giải ngũ, thói quen huấn luyện thể lực mỗi ngày vẫn còn đó. Vì so với những cùng trang lứa, cơ thể bà vô cùng khỏe mạnh.

Theo lời Trần Pháp , lúc cô nghỉ hè học đại học về quê, bà ngoại cô luôn tìm cơ hội thỉnh thoảng đ.á.n.h lén cô , để kiểm tra xem lúc ở Tuy Thành cô lười biếng , kiên trì huấn luyện thể lực và luyện tập võ phòng mỗi ngày .

Bà tuy lớn tuổi, nhưng nền tảng cơ thể , cũng vì , cho dù mắt điều kiện truyền nước hạ sốt tiêu viêm, sự xuất hiện của mấy hộp t.h.u.ố.c của Thư Phức, cũng giúp bà trong thời gian bốn, năm ngày từ từ khôi phục tinh thần.

chỉ thể xuống giường, còn bắt đầu tận dụng những đồ nội thất và đồ dùng gia đình hạn trong nhà để những bài tập thể lực đơn giản.

Lần đầu tiên Thư Phức ngang qua thấy bà ngoại Trần Pháp kéo một chiếc khăn mặt giơ qua đỉnh đầu tập squat, cô sững sờ tại chỗ tròn một phút.

Trần Pháp từ phía khoác vai Thư Phức, thấy nhiều nên trách : "Chỉ tập squat bà kiềm chế , chứng tỏ cơ thể vẫn bình phục, nhiều một chút, quen là ."

Thư Phức:...

mà, sự chuyển biến của Trần Dược Trinh, chỉ giới hạn trong căn nhà nhỏ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tich-tru-hang-hoa-phieu-luu-tren-nha-be/chuong-201.html.]

Mỗi khi trong biệt thự xuất hiện khác ngoài ba họ, Trần Dược Trinh đều sẽ về phòng lầu giường.

Thang Bình cứ cách một ngày sẽ đích qua đưa t.h.u.ố.c, Trần Pháp vẫn sẽ mang vẻ mặt cảm kích nhận lấy, đó đợi đối phương rời sắc mặt lạnh lùng đổ xuống cống, đó rửa sạch bình giữ nhiệt, đợi các thành viên khác giúp cô mang cơm tới, để họ mang về trả cho Thang Bình.

Còn những thành viên khác đó, cho dù Trần Dược Trinh về phòng tránh mặt, họ cũng sẽ tùy tiện lỗ mãng lên lầu. Nơi suy cho cùng cũng là chỗ ở của Trần phó đội, nhiều nhất lúc qua sẽ quan tâm hỏi han bệnh tình của Trần Dược Trinh.

Trần Pháp mỗi đều ngắn gọn súc tích.

Cũng sẽ những thành viên khá bốc đồng, khi hỏi han liền lén lút lầm bầm, thiên tai liên miên đủ đáng sợ , bây giờ nhiều ốm như , t.h.u.ố.c cũng , một khi ốm thực sự khó khỏi hẳn...

Người chuyện nhanh các thành viên khác bên cạnh kéo ngăn cản, mấy khi rời còn đầu Trần Pháp mấy cái, dường như sợ cô tức giận.

Ban đêm ở thị trấn luôn yên bình, trong bóng tối luôn kèm theo một tiếng lóc và tiếng tranh cãi, lúc một lát sẽ dừng , lúc sẽ đứt quãng kéo dài lâu.

Vào đêm thứ năm cô ở thị trấn, nửa đêm đột nhiên tiếng kêu t.h.ả.m thiết truyền đến từ bên ngoài cho bừng tỉnh. Tiếng kêu đó kéo dài giọng điệu, khiến Thư Phức chút sởn gai ốc.

Vì căn nhà của Trần Pháp gần con phố bên ngoài, cô nhất thời cũng phân biệt âm thanh đó rốt cuộc là từ con phố bên ngoài, là khu nhà nghỉ mà đội ngũ đang ở.

cửa sổ ngoài lâu, chỉ lờ mờ nhận cửa chính của một căn nhà nhỏ nào đó trong nhà nghỉ mở , mấy đội mưa chạy , một căn nhà khác, đó cách một lúc lâu, những đó , dường như còn nhiều thêm vài , mang theo thứ gì, căn nhà cũ, mà rẽ ngoặt, về phía bên trong khu nhà nghỉ, nhanh biến mất trong cơn mưa đêm.

Vì cả con phố chỉ hai ngọn đèn đường, bên ngoài thực sự quá tối, mặc cho Thư Phức cố gắng thế nào, cũng chỉ thể thấy những đường nét mờ nhạt.

theo Thư Phức thấy, thể khiến mò mẫm đội mưa to, nửa đêm ngủ , tuyệt đối sẽ là chuyện nhỏ.

Cô tin rằng tất cả chắc hẳn đều thấy động tĩnh bên ngoài, nhưng chỉ những trong các căn nhà nhỏ khác gần đó ngoài, ngay cả Trần Pháp và Trần Dược Trinh ngủ ở phòng cách vách cô cũng động tĩnh gì.

Ngày hôm thành viên đến đưa bữa sáng sắc mặt đều , quầng thâm mắt nặng, trông giống như mất ngủ hơn nửa đêm.

Lúc Thư Phức theo mấy thành viên rời , Trần Pháp từ phía vỗ vỗ vai cô, kéo suy nghĩ của cô về: "Trên thị trấn tính là thái bình, đặc biệt là khi trời tối, đây cũng là lý do từng với khi trời tối đừng khỏi cửa."

Thư Phức nhớ , ngày đầu tiên cô đến thị trấn, Trần Pháp dặn dò cô, khi trời tối đừng khỏi cửa.

 

 

Loading...