Thập Hoan lạnh: "Cha ơi, cái nồi Người đội cho con thật vặn." Con bé lườm một cái: "Người chỉ đích danh lấy mạng Người, chi bằng Người thử nghĩ xem, Người ruồng bỏ nam nhân nào ."
Ta: "..."
Phải , sở thích chung duy nhất của và nữ nhi chính là đều mê đắm nam sắc. thề, từ khi nhận nuôi Thập Hoan, vì sức khỏe tâm sinh lý của con trẻ, hai vạn năm trêu chọc bất kỳ nam nhân nào .
"Thế thì thật là vĩ đại." Thập Hoan lườm thêm cái nữa: " nguyên nhân thực sự chẳng vì Người tổn thương quá sâu, suốt hai vạn năm vẫn bước đó ?"
Ta: "..."
Đứa nữ nhi cần nữa cũng .
Ta định tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ cha con với Thập Hoan, thì con bé bước sai một bước, sa chân sát trận. Tức thì, sát khí xung quanh hóa thành vạn ngàn lợi kiếm lao về phía con bé.
Ta: "!"
Ta định thể hiện tình phụ t.ử vĩ đại, lao đỡ kiếm nó, thì một bóng trắng đột nhiên lướt qua, vạn ngàn lợi kiếm trong nháy mắt tan thành mây khói.
Sau đó, thấy bóng trắng thốt lên: "Cẩn thận!"
Giọng thanh lãnh, vô cùng quen tai, mà khiến lòng bỗng dưng nhói lên một nhịp.
Ngước đầu lên, chỉ thấy khi sát khí tan , bên cạnh Thập Hoan thêm một . Kẻ nọ mặt như ngọc, dáng thanh mảnh trường tao, đôi mắt đào hoa lóng lánh sóng nước.
Đẹp đến mức... phi, “” c.h.ế.t!
Hóa là tên yêu cũ c.h.ế.t hẳn của .
3.
Thật ngờ ngay lúc truy sát đụng độ cũ, nhất thời thất thần.
Mãi một lúc lâu , chắc vì ngây quá lâu, Thập Hoan khua khua tay mắt : "Cha, Người quen ?"
Ta bừng tỉnh, nuốt nước miếng một cái, vẻ thản nhiên : "Không quen, nãy chỉ là con dọa cho khiếp vía thôi."
Nói xong, khách khí sang vị tiền nhiệm : "Đa tạ ngươi cứu nữ nhi !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thuong-than-va-dang-xa-cung-nhau-nuoi-con/chuong-2.html.]
Người cũ nở một nụ với : "Không gì."
Ta kéo Thập Hoan định rời , nhưng con bé gạt tay , sấn tới bắt chuyện với đối phương. Chỉ trong chốc lát, con bé nắm rõ mười mươi lý do vì cũ của xuất hiện ở chốn .
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Người cũ của tên là Lâu Niên, hoàng t.ử của Yêu tộc. Hai vạn năm , thất bại trong cuộc chiến giành quyền lực, đày tới đây giam cầm.
Thập Hoan cũng là yêu, chắc là sinh cảm giác "đồng hương gặp đồng hương, hai mắt lệ nhòa", cứ thế lôi kéo Lâu Niên hươu vượn dứt. Thấy con bé sắp sửa hỏi đến chuyện Lâu Niên thành , liền ngăn : "Đừng hỏi nữa, lo nghĩ cách ngoài ."
Thập Hoan nghiêng đầu vặn hỏi : "Chẳng Người trận ?"
Ta thầm nghĩ: Ta nhớ chứ, chỉ đơn giản là mặt cũ thôi.
Kẻ thể bố trí một trận pháp cường hãn như Thất Thập Nhị Lăng Tinh Nguyệt Trận, Lục giới chẳng mấy , mà tất thảy đều là những vị đại lão ở hàng lão tổ tông. Thần tộc quá năm , Quỷ tộc hai , Yêu tộc phỏng chừng chỉ một vị, mà vị đó cũng quy tiên từ mấy vạn năm .
Đây là Địa giới của Yêu tộc, vạn nhất là trận pháp do vị tổ tông Yêu tộc để khi lâm chung, và Thập Hoan coi như cùng Lâu Niên tù ở đây cả đời.
Hơn nữa, điều phiền phức hơn là, việc tránh mặt Lâu Niên phỏng chừng là tưởng. Lúc , ma khí tan hết, mới thể rõ bộ cảnh tượng bên trong trận. Trận lớn, chỉ là một thung lũng nhỏ hẹp, liếc mắt một cái là thấy tận cùng. Cỏ cây trong thung lũng sát khí và ma khí ám nên đều mang vẻ suy dinh dưỡng, phía cực Bắc một gian nhà gỗ nhỏ, ngoài còn gì khác.
Thật đúng là ngẩng đầu thấy cúi đầu gặp.
tục ngữ câu: điều kiện thì tạo điều kiện. Ta túm lấy Thập Hoan, bắt đầu bắt con bé khổ sai - dùng pháp lực xây nhà, xây ở phía cực Nam.
Ta dặn: "Đừng để cửa sổ, ngay cả khe cửa cũng hở."
Thập Hoan bắt lao lực nên khó chịu, khi lải nhải câu đó, con bé bùng nổ: "Cha, cái của Người gọi là xây nhà, mà gọi là đóng quan tài! Tuy con cũng sớm ngày tiễn đưa Người, nhưng con thấy bản vẫn còn thể cứu chữa một chút."
Tâm thái con bé khá : "Vạn nhất não yêu đương của Đại cữu phụ tỉnh táo , đột nhiên nhớ còn một đứa chất nữ đáng yêu, chắc chắn sẽ tới cứu con thôi."
Dẹp , ca ca lo phòng tình địch còn chẳng thời gian bước chân khỏi cửa nữa là. Huống hồ, cho dù ca ca tới thì cũng phá nổi trận .
Thập Hoan vẫn giữ tâm thái lạc quan: "Ước mơ thì vẫn nên chứ? Hơn nữa, hàng xóm với Lâu Niên chắc sẽ chán , trông 'ngon cơm', con trổ bốn cửa sổ để tiện bề trò chuyện với ."
Ta: "..."
Ta định túm lấy con bé mà giáo huấn rằng, bảo con dùng pháp lực xây nhà là để phòng hờ lũ hung sát trong trận tấn công hai , chứ để con tiện đường tán phét với Lâu Niên. Lời còn kịp thốt , Thập Hoan liếc Lâu Niên đang thiền cách đó xa, thần bí hạ thấp giọng: "Cha, hiểu vì , con Lâu Niên thấy một cảm giác thiết và quen thuộc lạ kỳ."
Ta: "!"