Thú Thế Sinh Con: Mỹ Nhân Hệ Mèo Được Các Đại Lão Sủng Ái - Chương 114: Thân xác phàm trần, ắt có điểm yếu

Cập nhật lúc: 2026-02-11 10:52:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn cái đuôi của nhóc ngoáy tít như gắn động cơ, Hòa Thiên Thiên cố nhịn đến mức suýt thì nội thương.

Bì Đản lườm cô một cái: [Muốn thì cứ .]

[Đại Vàng đáng yêu lắm. Bì Đản, em đổi tên ? Hay là em sẽ là một chú ch.ó tên Bì Đản?]

[Bì Đản là cái tên may mắn của em, đương nhiên đổi. Ký chủ, chị nuôi em đấy, những món em ăn sẽ trừ điểm tích lũy của chị.]

Hơi xót tiền một chút, nhưng Hòa Thiên Thiên lập tức xua tay tỏ vẻ quan tâm:

[Cứ ăn thoải mái, một chú ch.ó thì ăn bao nhiêu chứ? Hơn nữa điểm tích lũy của chị đều nhờ em luôn khích lệ mới kiếm mà.]

[Hì hì, em khách sáo nhé.]

Bì Đản ngoạm lấy một lon cháo bát bảo, tu ực ực hết sạch.

[Ngon quá, cuối cùng cũng nếm cảm giác mỹ thực trôi qua cổ họng. Đời hối hận khi Đại Vàng!]

Bì Đản nhảy nhót bằng bốn chân, chạy đến kệ hàng, ôm lấy bánh cuộn trứng rong biển gặm lấy gặm để.

Gặm một nửa, nhóc ôm một chai rượu vang.

Hòa Thiên Thiên lập tức ngăn cản: [Chó ăn nho, em dừng ngay.]

[Ký chủ, chị đừng quá nghiêm túc thế, yên tâm, em tự chừng mực mà.]

Nói , nhóc dùng răng cạy nắp chai, tu ực ực.

[Ngon thật, uống xong thấy đầu óc cứ lâng lâng.]

Bì Đản ưỡn cái bụng tròn, cạnh thùng gỗ, ợ một cái rõ to cảm thán:

[Vẫn là ch.ó sướng nhất!

Hệ thống tổng cho em chọn thực thể, năm chọn một.

Có Đại Vàng, sâu xanh, cá sấu Dương Tử, cả chim sẻ và chuột Lemming nữa.

Em ngốc mà chọn Đại Vàng, ký chủ thấy đúng ?]

[Bì Đản, chị cho em khúc xương thịt, em chọn thành cá sấu Dương T.ử ?

Chị một con cá sấu Dương T.ử cơ!]

[Không, em ch.ó, em loài bò sát . Phải lông xù thế mới là đáng yêu nhất.]

Nhắc đến loài bò sát, Hòa Thiên Thiên hỏi: [Bì Đản, kháng thể chống độc bò sát của chị giải độc của tộc Cổ Điêu ?]

[Mặc kệ nó là cái giống chim gì, dù cũng từ loài bò sát tiến hóa mà thành thôi.

Chị đương nhiên giải độc của , đời độc nhất chính là trăn Cẩm Lân, giờ nó còn xếp chị, nó là con trai chị mà.

Sau chẳng ai thể vượt mặt chị .]

Trút gánh nặng, Hòa Thiên Thiên lúc mới thực sự yên tâm.

Một khi các phu quân c.ắ.n, ít nhất cô cũng cách cứu vãn.

Cô đem mấy món thịt bàn cất gian cho Bì Đản nếm thử.

Bì Đản lúc ngà ngà say, đầu óc bay bổng, bắt đầu sự thật.

[Mục tiêu nhỏ của hệ thống tổng là hy vọng các tộc quần đại lục thú nhân phát triển hài hòa.

Không tùy tiện sinh sôi quá mức, cũng để lâm cảnh tuyệt diệt.

Không bên áp đảo bên , mà là kiềm chế lẫn để cùng chung sống.

Chị chẳng từng hỏi tại sinh vật độc như trăn Cẩm Lân ?

Nếu sự khắc chế của trăn Cẩm Lân, ngộ nhỡ xuất hiện một sinh vật siêu cấp thiên địch, ai g.i.ế.c nổi, để nó mặc sức sinh sôi chiếm lĩnh hành tinh thì chẳng là trái với quy luật tự nhiên ?]

[Vậy mục tiêu lớn của hệ thống là gì?]

[Mục tiêu... Lớn là... Là...]

Chỉ thấy đầu Bì Đản gục xuống, bắt đầu ngáy khò khò.

Hòa Thiên Thiên mím môi, thất vọng một chút.

thực thể cũng , thực thể thì sẽ cưỡng sự cám dỗ của mỹ thực.

Thân xác phàm trần, ắt sẽ điểm yếu.

Cứ đợi hôm nào đó, cô sẽ chuốc say Bì Đản thêm nữa để hỏi cho nhẽ.

Sau đó, cô chọn một tư thế thoải mái cũng chìm giấc ngủ sâu.

Lại về phía bên .

Tiễn Thương khi xả stress đám mây xong, khôi phục vẻ mặt nghiêm nghị chút nụ thường ngày về phủ tộc Tiễn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thu-the-sinh-con-my-nhan-he-meo-duoc-cac-dai-lao-sung-ai/chuong-114-than-xac-pham-tran-at-co-diem-yeu.html.]

Vừa ông bắt gặp mấy thú nhân tàn tật bước khỏi sân của Tiễn Trạch.

Sắc mặt ông đanh , hiện ngay giữa đường.

Tộc Tuyết Oánh và thú nhân Linh Hồ thấy ông thì vội vàng hành lễ.

Tiễn Thương liếc sáu thú nhân tàn tật, họ lập tức quỳ sụp xuống, run rẩy dám ho một tiếng.

"Mau thật . Các tìm giống cái nhỏ gì? Tiễn Trạch chuyện gì giấu ?"

Sứ giả Tuyết Oánh vốn Kình Vũ cảnh cáo giấu Tiễn Thương chuyện.

đối mặt với uy áp của thú nhân Dực Hổ cấp sáu, vốn trải sự đời nên lập tức khuất phục.

Thế là, đem bộ sự việc kể một lượt.

Tiễn Thương xua tay: "Mau đưa , để Tiễn Trạch rõ chuyện."

Ngừng một chút, ông tiếp:

"Lần còn dám đưa những kẻ rõ lai lịch đến chỗ giống cái nhỏ, sẽ đ.á.n.h gãy chân chim của đấy.

Ngộ nhỡ thương, chín cái đầu chim của cũng đủ cho c.h.é.m ."

Chàng trai Tuyết Oánh trẻ tuổi sợ đến mức "tím tái mặt mày", vội vàng .

Hai bộ móng ưng mỗi bên quắp lấy ba , vụt một cái bay mất.

Tiễn Thương hắng giọng ho vài tiếng thật to, về sân của , ở đại sảnh chờ đợi.

Tiễn Trạch ở trong phòng thấy tiếng cha thì vội vàng bước .

"Cha, cha thế? Con đang tìm cha đây."

"Có chuyện gì?"

Tiễn Thương khẽ nhướn mày liếc con trai một cái, cúi đầu uống nước.

Trong ông đang hừng hực lửa, nóng đến mức vã mồ hôi.

Giật lấy ống tre trong tay Tiễn Thương, Tiễn Trạch nịnh nọt :

"Cha ơi, đồ uống ngon hơn nhiều, ai uống nước lọc thế ?"

Nói đưa tay ông một ống nước ngọt.

Món sữa khoai môn cốt dê thêm đá là loại thức uống ngọt ngào dễ thú nhân chấp nhận nhất.

Tiễn Thương bán tín bán nghi uống một ngụm, đôi lông mày lập tức nhảy múa: "Ngon thật."

Ông uống một đến tận đáy, thấy đáy ly vẫn còn sót một chút, liền ngửa cổ dốc ngược miệng.

Thấy cha dỗ dành thành công, Tiễn Trạch cũng bắt đầu thấy "bay bổng".

"Cha , nửa tháng nữa thôi là thể Thiên Thiên m.a.n.g t.h.a.i bao nhiêu bé hổ đấy."

"Hừ, thế là . Vậy nên các con hãy yên phận một chút, cứ ở Vạn Thú Chi Thành đừng cả.

Nghe rõ ?

Cha sẽ chuẩn lễ vật thật hậu hĩnh gửi đến bộ lạc Mèo Kim Tiền.

Sau con và giống cái của con cứ ở nhà mà sống, đừng chạy lung tung nữa."

Tiễn Thương , đầy ẩn ý hỏi: "Còn gì nữa ?"

, chứ ạ."

Tiễn Trạch đem đủ loại mỹ thực chuẩn sẵn bày kín cả một bàn.

Trời nóng thế , Tiễn Thương đương nhiên chọn những món mát lạnh nhất để nếm thử .

Nếm qua một lượt, món nào cũng ngon tuyệt, hề ông thất vọng.

Bất chợt, uống ngụm sữa vị sầu riêng, ông cứng đờ, mặt đầy vẻ ghét bỏ, định phun .

"Đừng phun, đây là món Thiên Thiên đặc biệt hiếu kính cha đấy."

Trợn tròn mắt, Tiễn Thương đấu tranh tư tưởng dữ dội, với vẻ mặt như sắp chiến trường, ông nhắm mắt nuốt xuống.

Vẻ mặt đó còn khó coi hơn cả dẫm phân.

Thấy cha cuối cùng cũng lộ biểu cảm phong phú, Tiễn Trạch thấy lòng ấm áp, bèn choàng tay ôm lấy vai Tiễn Thương.

"Cha ơi, con trai nhớ cha lắm. Sau sẽ một đàn cháu gọi cha là ông nội, nhà sẽ nhộn nhịp lắm đây!"

Khóe mắt Tiễn Thương cay: "Nhộn nhịp thì , nhộn nhịp quá ."

Tiễn Trạch dám thật với cha rằng, "một đàn" cháu là mười đứa, cũng chẳng hai mươi đứa, mà là con đếm cả tay cả chân cũng hết.

 

 

Loading...