Thứ Nữ Thích Hóng Chuyện, Cả Triều Nghe Lén - Chương 56: Sốc! Trọng thần triều đình đêm hôm xông vào nhà nông, lại bắt gặp...

Cập nhật lúc: 2026-04-01 10:17:09
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thịnh Chiêu thấy mấy quen mắt vô cùng, nàng sắp nghi ngờ hoa mắt .

 

【Ủa? Đó chẳng là Trương thượng thư ? Còn Hạ thượng thư? Vương đại nhân? Lý thị lang?... Mấy ổng tới đây cái quần què gì ?】

 

Hệ thống cũng hình một chốc.

 

【Không a! Lẽ nào bọn họ chuyện Thôi Diệu Tổ bạo hành vợ con ? Hay là chuyện mợ cô giả điên giả khùng hòa ly ? Đây là đại thần tập thể xuất động đến điều tra ?】

 

Thịnh Chiêu vô cùng nghi hoặc.

 

【Không thể nào? Thôi gia bạo hành hai con họ bao nhiêu năm nay ai thèm quản ? Hơn nữa chuyện mợ giả điên giả khùng chắc chả ai nhỉ? Đến ông còn tưởng bả điên thật cơ mà.】

 

【Cho dù mấy ổng hóng qua đường nào nữa, thì cũng đến mức bao nhiêu tai to mặt lớn trong triều kéo đến cái sân rách chứ, chuyện thì liên quan quái gì đến Lễ bộ với Hộ bộ? Mấy ổng tới gì? Hít drama ké ?】

 

Lễ bộ Thượng thư Trương Đình Kính và Hộ bộ Thượng thư Hạ Trạm, lúng túng gãi gãi đầu.

 

Nếu bọn họ thực chỉ là ngang qua, Tiểu Thịnh đại nhân sẽ tin ?

 

nãy Tiểu Thịnh đại nhân gì?

 

Nói nhà cữu phụ nàng bạo hành mợ và đứa trẻ?

 

Mợ nàng là giả điên?

 

Không khỏi sang " đàn bà điên" đầu tóc rũ rượi, tay còn cầm vật thể xác định .

 

Nếu bà thật sự vì bạo hành mà hòa ly nên mới giả điên giả khùng.

 

Thì quả thực cũng là một đáng thương.

 

Trong lòng Lưu thị cũng "thịch" một tiếng, tiểu cô nương nãy thầm trong lòng cái gì?

 

Nàng những việc ác Thôi gia với hai con bà?

 

Cũng sự thật bà giả điên giả khùng?

 

Những mặt ... những đều là nhân vật lớn ở kinh thành?

 

Thượng thư?!

 

Thượng thư là quan mấy phẩm, nhưng chắc hẳn thấp.

 

Lẽ nào bọn họ thật sự đặc biệt đến để đòi công bằng cho bà?

 

Vậy thì thể đắc tội !

 

Ánh mắt bà chút d.a.o động, chiếc thắt lưng cầm tay cũng từ từ hạ xuống.

 

Lúc tất cả mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Thịnh Chiêu chào hỏi bọn họ:"Hi! Các vị đại nhân, đến đây? Có xuống uống chén ?"

 

【Haha, đúng lúc cho mấy ổng nếm thử nước đái ngựa của mợ ! Đỉnh của ch.óp!】

 

Tạ Dung Phái hả hê hùa theo:"Có một hương vị riêng đấy nha~"

 

Sắc mặt các đại thần đều biến đổi, tay xua như trống bỏi.

 

Lúc Thôi Diệu Tổ mồ hôi lạnh ròng ròng, hôm nay nhà bọn họ thắp nén nhang thơm nào , mà nhân vật lớn ở kinh thành đến? Không hoàng t.ử, thì là đại thần.

 

Lẽ nào là mồ mả tổ tiên bốc khói xanh ?

 

Trương Thượng thư thấy mấy đồng liêu đều gì, ông , ông.

 

Ông đành c.ắ.n răng :"Hôm nay bọn đang cùng uống rượu, gửi một bức thư nặc danh cho Hình bộ Thị lang Lý đại nhân, Thôi gia ở Thanh Thủy trấn thuộc quyền quản lý của kinh thành, nghi ngờ bạo hành phụ nữ và trẻ em, đúng lúc mấy đồng liêu chúng công việc trong tay bận rộn lắm, liền theo Lý đại nhân cùng đến điều tra vụ án."

 

Ông chuyển hướng câu chuyện:"Điện hạ và Tiểu Thịnh đại nhân ở đây?"

 

Mấy vị đại thần âm thầm ném cho Trương Thượng thư ánh mắt tán thưởng.

 

Cao tay a! Dựa thông tin từ tiếng lòng của Tiểu Thịnh đại nhân nãy, mà thể bịa chuyện tròn trịa như ?

 

Còn thể đảo khách thành chủ?

 

"Đây là nhà ngoại tổ phụ , mợ bệnh, liền theo cữu phụ đến thăm, Tứ hoàng t.ử tiện đường, nên cùng luôn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thu-nu-thich-hong-chuyen-ca-trieu-nghe-len/chuong-56-soc-trong-than-trieu-dinh-dem-hom-xong-vao-nha-nong-lai-bat-gap.html.]

 

Thịnh Chiêu che miệng, vẻ kinh ngạc:"Trời đất ơi! Ngài gì cơ?! Nhà... nhà cữu phụ bạo hành mợ và đứa trẻ?!"

 

"Trời đất ơi! Sao thể chứ!"

 

Mọi : Phái diễn xuất ai ngoài cô!

 

Chẳng là tiếng lòng của cô cho chúng !

 

Mọi Tứ hoàng t.ử đang im lặng lên tiếng, còn treo vài vật thể xác định.

 

Tứ hoàng t.ử tiện đường?

 

Là kiểu tiện đường giống ý của bọn họ ?

 

Lúc trong mắt Thôi Diệu Tổ tràn đầy sự sợ hãi, lưng áo ướt đẫm, đang định lên tiếng biện bạch.

 

Lưu thị đột nhiên quỳ sụp xuống, nước mắt tuôn trào:"Cầu xin các vị đại nhân chủ cho dân phụ a!"

 

Bà xắn tay áo lên, để lộ cánh tay đầy vết bầm tím:"Dân phụ gả Thôi gia mười mấy năm, ngày ngày chịu đòn chịu mắng! Mùa đông giá rét ép đập băng giặt quần áo mười ngón tay đông cứng lở loét cũng nghỉ! Ba ngày hai bữa cho ăn, còn đốn củi việc nặng nhọc, chậm một chút là chịu một trận đòn, lời bọn họ thì nhốt chuồng lợn ăn ngủ cùng lợn."

 

"Mẹ chồng chê sinh con trai, ngày ngày ép uống nước bùa, uống đến nôn m.á.u cũng cho dừng."

 

Bà chỉ gian phòng chứa cỏ khô đóng c.h.ặ.t cửa gỗ:"Còn con gái , nó mới năm tuổi! Chỉ vì quá đói l.i.ế.m một miếng đĩa, mà tên súc sinh Thôi Diệu Tổ đ.á.n.h gãy chân! Thôi gia ngay cả thầy t.h.u.ố.c cũng chịu mời, mặc kệ nó đau đớn lăn lộn!"

 

Bà dập đầu thật mạnh, trán rướm m.á.u:"Dân phụ đắc tội các vị đại nhân c.h.ế.t gì đáng tiếc, chỉ cầu đại nhân cứu con gái khỏi hố lửa!"

 

Cho dù Thịnh Chiêu những hành vi của Thôi gia, Lưu thị từng câu từng chữ tố cáo , trái tim cũng run lên.

 

Nàng nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, tức giận đến phát run.

 

【Cái lão súc sinh trơ trẽn ! E là tìm gom tiền cũng chả thật tâm chữa bệnh cho bả, mà là mượn cớ mợ bệnh để vắt kiệt chút giá trị lợi dụng cuối cùng, tự ôm tiền uống hoa t.ửu bao gái chứ gì? Tra nam rác rưởi!】

 

Hệ thống: 【Ký chủ, thể , cô đúng sự thật đấy! Hắn đối xử với vợ con như , thể vì chữa bệnh cho bọn họ mà gom tiền !】

 

Tạ Dung Phái cũng nghiến răng nghiến lợi đối với loại chuyện .

 

Hắn ngờ Lưu thị là giả điên, chỉ là vì giành lấy một con đường sống cho và con gái.

 

Sự tức giận vì Lưu thị vung phân gà đuổi chạy khắp sân nãy, lúc ném lên chín tầng mây.

 

Thôi Diệu Tổ thấy lời của Lưu thị sắc mặt xanh mét, nhảy dựng lên c.h.ử.i bới.

 

"Tiện nhân! Ngươi ngậm m.á.u phun !"

 

Hắn chỉ Lưu thị, nước bọt văng tung tóe:"Mụ điên điên từ lâu , suốt ngày trộn cứt thức ăn, còn dùng cứt tấn công khác, cha đều đuổi ngoài , các nãy cũng đều thấy đấy!"

 

"Đại nhân, lời của kẻ điên thể tin a?"

 

Hắn đá lật chiếc ghế mặt đất:"Hơn nữa, vợ nhà ai mà chẳng đ.á.n.h vài cái? Bất hiếu ba tội, con nối dõi là lớn nhất, bà sinh con trai còn ?"

 

Lại các đại thần, nặn một nụ nịnh nọt:"Các vị đại nhân minh xét a! Lời của kẻ điên thể tin a! Thảo dân thực sự oan!"

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Lời còn dứt, Lưu thị ôm bụng nôn một ngụm m.á.u tươi, vương vãi mặt đất mà giật .

 

Thôi Diệu Tổ nghẹn họng, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, cứng miệng :"Chuyện liên quan đến Thôi gia , là do mụ điên ăn cứt nên..."

 

Cửa gỗ của gian phòng chứa cỏ khô mở , một bé gái gầy gò ốm yếu khập khiễng bước :"Nương!"

 

Cô bé đỡ lấy Lưu thị đang nôn m.á.u, mặt tràn đầy vẻ hoảng loạn, giọng non nớt khổ sở cầu xin:"Các vị đại nhân, cứu nương của con với! Con nương c.h.ế.t !"

 

Cô bé vén ống quần lên, vết sẹo lở loét mà giật .

 

Trên còn những vết thương lớn nhỏ, chẳng hơn Lưu thị là bao.

 

Những mặt đều tức giận đến phát run, tên cũng quá súc sinh !

 

Bên ngoài giả vờ vẻ đạo mạo, bên trong ngay cả súc vật cũng bằng.

 

Lừa còn bảo vệ con, ch.ó còn giữ nhà, thì , gặm nhấm m.á.u thịt của vợ con uống hoa t.ửu!?

 

Trương Đình Kính trừng mắt Thôi Diệu Tổ, đầu hỏi Lý đại nhân.

 

"Lý đại nhân, ông là của Hình bộ, hành vi theo luật pháp Đại Cảnh nên xử lý thế nào?"

 

 

Loading...