Thứ Nữ Thích Hóng Chuyện, Cả Triều Nghe Lén - Chương 284: Bộ mặt thật của mẹ chồng mặt cười!
Cập nhật lúc: 2026-04-01 10:24:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thịnh Chiêu dứt lời, hai đang cãi vã đều hạ giọng xuống, hẹn mà cùng vểnh tai lên.
Câu của Thịnh Chiêu ngược nhắc nhở bọn họ.
Dư phu nhân nhíu c.h.ặ.t mày, trong lòng dâng lên tầng tầng nghi hoặc.
!
Mẹ chồng ngày thường cực kỳ coi trọng gia phong, đừng là trận cãi vã kinh thiên động địa thế , ngay cả ngày thường bọn họ chuyện lớn tiếng một chút, bà cũng đến hỏi han.
Hôm nay ầm ĩ đến mức đòi nhỏ m.á.u nhận , hạ nhân trong phủ cũng đều vây bên ngoài xem náo nhiệt, ngay cả Ngũ thành Binh mã ty và trọng thần triều đình Tiểu Thịnh đại nhân cũng kinh động.
Người chồng mà quan tâm hỏi han, ngay cả mặt mũi cũng thèm ló ?
Huống hồ, nàng lén lút tư hội với nam nhân bên ngoài, lôi lôi kéo kéo, chẳng chính miệng chồng với lão gia ?
Kỳ lạ...
Sắc mặt Dư Quán Tuân đổi, trong lòng cũng đồng dạng suy đoán.
Mẫu chắc là quá mức đau lòng, cho rằng chuyện mất mặt Dư gia, tận mắt chứng kiến gia môn bất hạnh .
Bao nhiêu năm nay, bà đối xử với con dâu như con gái ruột, đều thấy rõ.
Nay phát hiện bộ mặt thật của nàng , mẫu sợ là đau lòng hơn bất cứ ai.
Ba Hạ Manh Manh lưng Thịnh Chiêu, dựa trực giác phá án nhiều năm, cũng ngửi thấy một tia tầm thường.
Quả thực kỳ quái.
Hai vợ chồng cãi thành thế , bọn họ nửa ngày .
Không ngoài việc một thề thốt son sắt quả thực chuyện đó, một một mực khẳng định tuyệt đối chuyện .
Nếu chuyện là do Dư lão thái thái và Dư gia đại tỷ tận mắt thấy, chi bằng trực tiếp gọi hai qua đối chất, đến lúc đó Dư phu nhân còn gì để giảo biện?
hai ầm ĩ đến mức đòi nhỏ m.á.u nhận , ầm ĩ đến mức đòi hưu thư , Dư lão thái thái ngay cả cũng thèm đến một cái?
Chuyện chắc chắn uẩn khúc!
Ngay lúc đang ôm tâm tư riêng, giọng của hệ thống mang theo vài phần cợt nhả vang lên.
【Ký chủ đỉnh ch.óp nha! Điểm mấu chốt nhất cô soi , vị thái phu nhân lúc đang trong phòng nhâm nhi , hóng tin vui tới kìa!】
Chờ tin ?
Dư Quán Tuân xong câu , tiên là sửng sốt, lập tức cũng hiểu rõ hàm ý trong đó.
!
Mẫu lúc chắc chắn đang thắp hương cầu nguyện, mong cho vụ bê bối thể kết thúc.
Đối với lão nhân gia bà mà , tận mắt thấy con dâu cưới cửa loại chuyện xa , trong lòng chắc chắn khó chịu.
Chỉ một bức hưu thư, đuổi phụ nữ đoan chính khỏi nhà, mới thể coi là tin .
Mới thể bảo thể diện của Dư gia.
Dư Quán Tuân càng nghĩ càng thấy hợp lý, thậm chí đối với mẫu còn sinh vài phần xót xa.
Hiện tại tránh mặt gặp thế , là nỡ tận mắt chứng kiến cảnh hưu thê.
Bà vốn luôn mềm lòng, cho dù con dâu loại chuyện , e rằng cũng sẽ đành lòng.
Nghĩ đến đây, trong lòng Dư Quán Tuân tràn đầy cay đắng.
Tám năm... trọn vẹn tám năm tình nghĩa phu thê.
Những năm đó chức quan của thấp kém, nàng cùng vượt qua bao nhiêu ngày tháng thanh bần, từng nửa lời oán hận.
Tại ... tại bây giờ chuyện như ?
Ánh mắt bất giác rơi b.úi tóc rối bời của Dư phu nhân, nhớ đủ chuyện ngày .
Chỉ cảm thấy n.g.ự.c đau nhói, khiến gần như thở nổi.
Hắn ép buộc bản dời tầm mắt, sợ thêm một cái sẽ mềm lòng.
Mẫu đúng, loại chuyện bại hoại gia phong , tuyệt đối thể dung túng!
Khóe mắt Dư phu nhân đỏ, tiếng lòng mà trong lòng tràn đầy nghi hoặc.
Nàng rõ ràng bản trong sạch, từng bất cứ chuyện gì với trượng phu.
tại chồng và đại tỷ một mực c.ắ.n răng nàng tư hội với khác?
Bây giờ chuyện là đang chờ tin ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thu-nu-thich-hong-chuyen-ca-trieu-nghe-len/chuong-284-bo-mat-that-cua-me-chong-mat-cuoi.html.]
Lẽ nào... nàng hưu bỏ đối với chồng mà là chuyện ?
Không, thể nào...
Ý nghĩ nảy liền nàng đè xuống.
Mẹ chồng ngày thường đối xử với nàng quả thực cực , mấy tỷ trong khuê phòng, bao nhiêu hâm mộ nàng một chồng !
Nàng thể suy đoán chồng như ?
Chắc chắn là hiểu lầm gì đó, hoặc là chồng lớn tuổi , nhất thời nhầm ?
nếu thật sự là hiểu lầm, chồng tại đến đối chất? Tại tránh mặt gặp lúc ?
Ngay lúc lòng nàng đang rối như tơ vò.
Thịnh Chiêu ngửi thấy mùi âm mưu, trong lòng truy vấn.
【Ý gì đây? Chuyện đừng là do Dư lão thái thái cố tình úp sọt vu oan nha?】
Lời khiến cả Dư Quán Tuân và Dư phu nhân đều cứng đờ , dám nghĩ sâu thêm.
Hệ thống khẳng định trả lời: 【Chuẩn cần chỉnh! Chính là Dư lão thái thái và Dư đại tiểu thư bắt tay set kèo, mục đích là ép Dư phu nhân cuốn gói khỏi nhà!】
Lời , mặt đều lộ biểu cảm thể tin nổi.
Dư phu nhân lảo đảo một bước, sắc mặt trắng bệch.
Dư Quán Tuân càng khó tin mà lắc đầu.
Sao thể?!
Mẫu đối với phu nhân như , đại tỷ mặc dù gả , nhưng cũng dăm ba bữa về thăm, thể...
lời là từ trong tiếng lòng của Tiểu Thịnh đại nhân !
Mãn triều văn võ đều , tiếng lòng của Tiểu Thịnh đại nhân, từng giả...
Dư Quán Tuân ngoài khiếp sợ, nghĩ đến sự sủng ái và che chở của Bệ hạ đối với Tiểu Thịnh đại nhân, lúc cũng dám để lộ chuyện tiếng lòng.
Lại kéo Dư phu nhân tranh cãi.
Tình nghĩa tám năm của hai vợ chồng Dư phu nhân và Dư Quán Tuân, chút ăn ý vẫn , lập tức phối hợp cãi .
Chỉ là âm thanh lớn như , âm thầm lưu ý động tĩnh bên phía Thịnh Chiêu.
Thịnh Chiêu lúc hít drama đang hăng say, rảnh quản bọn họ cãi , dù nàng mang theo của Ngũ thành Binh mã ty ở đây, hai vợ chồng đó cùng lắm chỉ là võ mồm, thể nào động thủ nữa.
Nàng hệ thống , kinh ngạc tức giận.
【Ủa alo? Dư phu nhân sai cái gì? Hai con nhà đó hùa đuổi bà ?】
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Hệ thống thở dài: 【Dư phu nhân thật chẳng sai gì sất, sai thì sai ở chỗ bà và Dư đại nhân quá mặn nồng thôi.】
【Năm đó lúc Dư đại nhân cầu hôn phu nhân từng thề sẽ nạp , lão thái thái ngoài mặt đồng ý, trong lòng cực kỳ cay cú, cho rằng Dư phu nhân ghen, nhưng bà xung đột với con trai, nên đành nhịn xuống , tính toán tìm cơ hội nhét phòng con trai.】
【Năm thứ hai khi thành , Dư phu nhân liền mang thai.】
Ba Hạ Manh Manh , trong lòng nghi lự, dám mở miệng hỏi.
Dư gia chỉ đứa bé ba tháng tuổi ?
Chưa từng còn một đứa sáu bảy tuổi a?
Thịnh Chiêu cũng nhận điểm đúng: 【Đứa bé ...】
Hệ thống: 【Đứa bé sinh đầy nửa tháng c.h.ế.t yểu .】
Trong viện lập tức chìm tĩnh lặng.
Nghe một nữa nhắc đến nỗi đau cố ý lãng quên , Dư phu nhân nhắm mắt , nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Đoạn ký ức đó, đến nay vẫn là nỗi đau trong lòng nàng.
Đều tại nàng chăm sóc cho con.
Nàng nhớ lúc đó chồng những trách mắng nàng, ngược còn đỏ hoe mắt an ủi nàng.
Nói đây của nàng, là đứa bé duyên phận với Dư gia quá mỏng.
Dư Quán Tuân nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, trong mắt cũng tràn đầy đau xót.
Cục bột nhỏ đó, còn nhỏ như , đến nay vẫn còn nhớ rõ bàn tay nhỏ xíu của con bé.
Thịnh Chiêu kinh ngạc: 【Sao thế?】