Thứ Nữ Thích Hóng Chuyện, Cả Triều Nghe Lén - Chương 171: Chiêu Chiêu: Toàn quyền do Bệ hạ định đoạt & Nội tâm: Mau đưa cho ta!

Cập nhật lúc: 2026-04-01 10:20:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cảnh An Đế cẩn thận lật xem từng trang hồ sơ, sắc mặt trầm tĩnh, khi rõ tội trạng của mấy , trong mắt ngưng tụ sương giá.

 

Hồi lâu, ngài gấp hồ sơ , giọng mang theo sự uy nghiêm thể chối cãi.

 

“Hai vụ án , tình tiết rõ ràng, tang chứng vật chứng xác thực, kẻ liên quan tội ác tày trời, thiên lý khó dung.”

 

“Diêu công công.”

 

Diêu công công đang hầu bên cạnh lập tức khom , “Nô tài mặt.”

 

“Thảo chiếu chỉ.”

 

......

 

“Phụng thiên thừa vận Hoàng đế, chiếu :

 

Nay Hàn lâm viện Tu toản Mạnh Tuân Bách, vốn nên tuân thủ đạo thánh hiền, phẩm hạnh đê hèn, tội ác tày trời. Tội thứ nhất: Vì bám víu quyền quý, tư thông với con gái của thất Khúc thị của Trấn Quốc công là Giả Tiêu, hợp mưu sát hại vợ tào khang đang m.a.n.g t.h.a.i là Trương thị, tội ác tày trời, thiên lý khó dung; Tội thứ hai: Dựa theo khẩu cung, tra khi nhược quán, từng lừa gạt con gái nhà lành hàng xóm, khiến nàng chịu nhục tự vẫn, án cũ cùng phát, ác hành chồng chất. Lập tức:

 

Mạnh Tuân Bách, cách chức tước bỏ công danh, coi là kẻ tội ác tày trời, phán lăng trì xử t.ử, tịch thu bộ gia sản, quyến trong ba đời, vĩnh viễn tham gia khoa cử quan.

 

Giả Tiêu, là đại gia khuê tú, chuyện độc ác , lúc nhỏ ý đồ dìm c.h.ế.t đích tỷ, khi lớn lên cùng Mạnh Tuân Bách hợp mưu hạ độc mệnh phụ, tội thể tha, phán trảm lập quyết. Tịch thu bộ tư sản, bồi thường cho Trương gia và Thang gia.

 

Thiếp thất của Trấn Quốc công là Khúc thị, tâm địa độc ác, dung túng con gái hành hung, tàn hại đích nữ khiến nàng tàn tật suốt đời, đó còn vu oan cho trung bộc; bắt cóc ấu nữ, nô dịch lương dân. Tội chồng thêm tội, phán trảm giam hậu, đợi đến mùa thu xử quyết.

 

Trấn Quốc công, trị gia nghiêm, dung túng thất, thứ nữ phạm tội ác tày trời như , phụ lòng kỳ vọng của trẫm, phạt bổng lộc ba năm, cấm túc suy ngẫm một tháng. Niệm tình công lao ngày , tạm thời truy cứu tước vị, để xem biểu hiện .

 

Trấn Quốc công phu nhân Vương thị, đối với chuyện nội trạch cũng thất sát, trách phạt tụng kinh trăm ngày trong Phật đường của phủ, cầu phúc chuộc tội cho hại, đồng thời nghiêm khắc quản giáo con cái, để chấn chỉnh gia phong.

 

Tất cả gia bộc tiếp tay ác, đ.á.n.h nặng một trăm đại bản, lưu đày ba ngàn dặm, gặp đại xá cũng trở về.

 

Ban thưởng cho Thang gia năm trăm lượng bạc trắng, biểu dương nghĩa cử trinh liệt cứu chủ của trưởng nữ Thang Hinh Nhi, đặc cách miễn trừ tạp dịch sai vái cho gia đình, do quan phủ địa phương tiến hành an ủi.

 

Khâm thử!”

 

Thánh chỉ tuyên xong, trái tim Thịnh Chiêu cũng buông xuống, lập tức cùng hệ thống trò chuyện khí thế ngất trời.

 

【Chi Chi! Phải công nhận là Bệ hạ hạ thánh chỉ mượt thật sự, ân oán rõ ràng, thưởng phạt phân minh, đứa nào đáng lăng trì tùng xẻo thì thoát một mống, vợ chồng Thang gia tuổi già cuối cùng cũng chỗ dựa .】

 

Hệ thống: 【Ta từ sớm Hoàng đế Đại Cảnh chúng là minh quân mà lị!】

 

Cảnh An Đế khen đến mức trong lòng lâng lâng, dám .

 

Màn vuốt m.ô.n.g ngựa của nha đầu , nào cũng vỗ trúng tim đen của ngài.

 

Hoàn khác biệt với đám thần t.ử a dua nịnh hót !

 

Đang định mở miệng khen ngợi vài câu, tiếng lòng quen thuộc vang lên.

 

Thịnh Chiêu: 【Hehe, xử lý xong đám , tiếp theo đến lượt bé ngoan nhận thưởng thôi!】

 

【Bận rộn một trận lớn thế , điều tra phá án bắt , công lao thì cũng khổ lao chứ bộ! Bệ hạ lát nữa mà hỏi thưởng gì, nên khiêm tốn "chia sẻ nỗi lo với Bệ hạ là bổn phận của thần" là cứ thẳng thắn "càng nhiều càng ít" đây ?】

 

chắc Bệ hạ hiểu mà nhỉ? Ta thấy vị đại thần lập công xong, miệng cứ kêu cần cần, Bệ hạ vẫn ban thưởng cho ông bao nhiêu là đồ ! Đây chắc hẳn là sự ăn ý giữa quân và thần , nếu mà ngốc nghếch cần thật, Bệ hạ chẳng sẽ mất mặt lắm ? Ta cho Bệ hạ một cơ hội để flex sự hoàng ân hạo đãng chứ!】

 

Cảnh An Đế đột nhiên nước bọt của chính sặc, Diêu công công hoảng hốt tiến lên vuốt lưng, thấy ánh mắt bất đắc dĩ của Bệ hạ về phía tiểu Thịnh đại nhân.

 

Trong thiên hạ , e là chỉ nàng mới dám trắng trợn những lời như thôi nhỉ?

 

Khổ nỗi Bệ hạ thể lên tiếng trách mắng!

 

Cảnh An Đế đành cứng đầu hỏi.

 

“Lý ái khanh, tiểu Thịnh đại nhân, chuyện , phần thưởng gì?”

 

Thịnh Chiêu vô cùng kích động, giọng trong nội tâm tràn ngập sự mong đợi khó kìm nén.

 

【Chi Chi cô mau! Bệ hạ hỏi thật kìa! Y xì đúc những gì nghĩ luôn!】

 

Hệ thống: 【Ký chủ, bình tĩnh bình tĩnh! Hình tượng, chúng chú ý hình tượng nha! Bệ hạ đang kìa!】

 

Diêu công công lén sắc mặt Cảnh An Đế, Thịnh Chiêu, trong lòng gào thét sắp lật tung cả nóc Ngự Thư phòng , nhưng mặt vẫn là bộ dạng ngoan ngoãn cúi đầu cụp mắt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thu-nu-thich-hong-chuyen-ca-trieu-nghe-len/chuong-171-chieu-chieu-toan-quyen-do-be-ha-dinh-doat-noi-tam-mau-dua-cho-ta.html.]

Không thể cảm thán, Bệ hạ đúng là sủng ái tiểu Thịnh đại nhân a!

 

Nàng gì, Bệ hạ liền hỏi nấy, chiều theo ý nàng.

 

Ngay cả hoàng t.ử công chúa cũng đãi ngộ .

 

Lý đại nhân bên cạnh cố gắng căng cứng da mặt, trời mới ông nhịn vất vả đến mức nào.

 

Đây đều là thơm lây từ tiểu Thịnh đại nhân a!

 

Nếu tiểu Thịnh đại nhân trợ giúp, vụ án chắc dễ dàng phá như , chừng còn để tên Mạnh Tuân Bách nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

 

Vụ án cũ chôn vùi nhiều năm của Trấn Quốc công càng thể ngày đưa ánh sáng.

 

ngay cả bản khổ chủ cũng lừa gạt, ai lật điều tra?

 

Công lao , mười phần thì đến chín phần tính lên đầu tiểu Thịnh đại nhân, chẳng qua chỉ theo nền, thế mà cũng diện thánh nhận thưởng.

 

Hehe, hời !

 

Lý đại nhân lập tức chắp tay với Cảnh An Đế, tư thế hạ cực kỳ thấp, giọng điệu cũng vô cùng thành khẩn.

 

“Bệ hạ minh xét, điều tra phá án vốn là bổn phận của Hình bộ, thần chẳng qua chỉ tròn bổn phận, thực sự dám tranh công, càng dám mong cầu phần thưởng.”

 

Diêu công công lặng lẽ , đối với Lý đại nhân cũng vô cùng khâm phục.

 

Lời của ông coi như kín kẽ một kẽ hở, còn đẩy công lao về phía Thịnh Chiêu.

 

Rõ ràng ông mới là Hình bộ Thị lang, thế mà hề để tâm đến chuyện tiểu Thịnh đại nhân cướp mất sự chú ý, ngược còn âm thầm giúp nàng kiếm phần thưởng.

 

Khí phách , đỉnh!

 

Thịnh Chiêu lập tức hét lên trong lòng.

 

【Quả nhiên! Lý đại nhân hổ là cáo già chốn quan trường, dẻo miệng thật đấy!】

 

Lời tuy cần cho êm tai một chút, nhưng Thịnh Chiêu là thực sự phần thưởng a!

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Đầu óc nàng xoay chuyển với tốc độ ch.óng mặt, nghĩ cách giữ thể diện, thể thực sự bỏ lỡ lợi ích.

 

Thế là học theo tư thế khiêm tốn của Lý đại nhân, ngoan ngoãn nhún hành lễ, đáp một câu.

 

“Cái ...... quyền do Bệ hạ định đoạt.”

 

Mọi :......

 

Trong Ngự Thư phòng xuất hiện một khoảnh khắc tĩnh lặng.

 

Cảnh An Đế hai vị thần t.ử điện, một con cáo già, một con cáo nhỏ, chỉ cảm thấy bực buồn .

 

Nha đầu ! là tinh ranh quỷ quyệt!

 

Ngài day day mi tâm, quyết định vòng vo với tiểu bảo bối nữa.

 

Ánh mắt ngài tiên về phía Lý đại nhân, giọng điệu ôn hòa, “Lý ái khanh hiệp lý Hình bộ điều tra vụ án , cũng vất vả, Hình bộ phối hợp đắc lực, trẫm hài lòng.”

 

Lý đại nhân lập tức khom , thái độ cung kính.

 

“Đây là bổn phận của thần, dám kể công.”

 

“Ban thưởng cho Lý ái khanh ba trăm lượng bạc trắng, mười xấp lụa cung đình, để biểu dương khen ngợi.”

 

Lý đại nhân lập tức tạ ơn, “Thần, khấu tạ Bệ hạ ban thưởng!”

 

Không tồi tồi, còn hơn là thưởng hai tháng bổng lộc.

 

Sau đó, ánh mắt Cảnh An Đế chuyển sang Thịnh Chiêu, “Còn tiểu Thịnh ái khanh......”

 

Thịnh Chiêu lập tức nín thở, đôi mắt sáng lấp lánh sang.

 

【Tới công chuyện , đến lượt mị !】

 

 

Loading...