Thông Phòng Của Quyền Thần - Chương 352

Cập nhật lúc: 2026-03-23 22:00:31
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong đôi mắt đó sự khẩn thiết, sự áy náy, sự nỡ, nhiều hơn cả là sự tuyệt quyết.

Tiền bạc, phương t.h.u.ố.c ủ rượu.

Trong mắt nàng, liền luôn là một kẻ tiểu nhân tham tài?

Hắn lấy lòng tranh công, giả ngốc nũng, theo nàng từ nam chí bắc, từ bắc chí nam, lẽ ban đầu là vì tiền bạc, nhưng chỉ là vì nàng a.

Nàng thật sự hiểu ?

Trong lòng Trần Quý một mảnh chát chúa.

Hắn nhắm mắt , cuối cùng vẫn thể cự tuyệt nàng, vô lực khàn giọng : “Được, giúp tỷ.”

một thỉnh cầu.”

“Đệ .”

Trần Quý vô thanh nàng, hàng mi dài khẽ run, hồi lâu mới khẽ : “A tỷ, ôm một cái .”

Thạch Uẩn Ngọc sững sờ, cảm thấy ánh mắt của thiếu niên quá mức bi thương phức tạp.

Nàng dời tầm mắt, khẽ gật đầu, chủ động kiễng chân ôm lấy Trần Quý.

Thiếu niên cả cứng đờ, ngay đó cúi , vòng tay ôm lấy tấm lưng eo thon thả của nàng, từng chút một siết c.h.ặ.t, phóng túng vùi mặt hõm cổ ấm áp của nàng.

Thạch Uẩn Ngọc cảm thấy tự nhiên, đẩy , liền cảm giác hõm cổ truyền đến sự ấm áp ướt át.

Bàn tay nàng giơ lên lơ lửng giữa trung một chút, cuối cùng vẫn hạ xuống, chuyển thành vỗ nhẹ lên tấm lưng đang khẽ run rẩy của .

Một lát , Trần Quý chủ động đẩy nàng , hốc mắt đỏ, nặn một nụ .

“Ta tỷ rốt cuộc gì,” Giọng nghẹn ngào, “ tỷ là A tỷ của , giúp tỷ.”

“Ta nhất định giúp tỷ.”

Thạch Uẩn Ngọc trong lòng cũng chua xót khó tả, khẽ : “Đa tạ , A Quý.”

Trần Quý còn gì đó, đôi môi mấp máy, cuối cùng chỉ : “Đi thôi, cùng tỷ bờ sông.”

Thạch Uẩn Ngọc ừ một tiếng, hai sóng vai đạp tuyết về phía bờ sông.

Nơi hoang dã ngoại ô Hàng Châu thành, một kỵ mã đạp tuyết phi nước đại.

Hứa Niết đầy sương gió, dám dừng nghỉ ngơi.

Nửa tháng , sư phụ Huyền Hư T.ử gửi thư tới, Ngọc Nương sắp rời .

Trong thư , vốn định báo cho , sợ ôm hận cả đời, giằng xé dăm ba bận, cuối cùng vẫn như thực bẩm báo.

“Tinh quỹ định, ngày về sắp tới. Ngươi nếu gặp mặt cuối, mau .”

Hắn vứt bỏ bộ sự vụ trong tay, ngày đêm kiêm trình, vội vã chạy gấp, cuối cùng cũng đến Hàng Châu.

Lại liệu còn kịp .

Nghĩ đến đây, lòng Hứa Niết nóng như lửa đốt.

Bất luận thế nào, chỉ cầu với nàng thêm một câu, nàng thêm một cái.

Cho dù chỉ một câu một cái.

Trên một con đường quan đạo khác, một chiếc xe ngựa chạy nhanh.

Ba ngày , Cố Lan Đình do chịu lạnh chịu mệt, cuối cùng vẫn nhiễm phong hàn, đành đổi sang xe ngựa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thong-phong-cua-quyen-than/chuong-352.html.]

Trong thùng xe truyền tiếng ho khan kịch liệt, Cố Vũ rót một chén , Cố Lan Đình nhận lấy, đang định uống, đột nhiên một trận tim đập nhanh mãnh liệt.

Hắn ôm n.g.ự.c, sự bất an trong lòng ngày càng mãnh liệt, sắc mặt trắng bệch.

Cố Vũ : “Gia, ngài chỗ nào thoải mái ?”

Cố Lan Đình đặt chén xuống, lắc lắc đầu, trầm mặc một lát , đột nhiên với Cố Vũ: “Lấy giấy b.út tới, còn phong thư.”

Cố Vũ sững sờ, lập tức lấy tới.

Cố Lan Đình cầm b.út, mấy bức thư, đóng tư ấn của , trong đó một bức đóng quan ấn.

Hắn đem thư từng bức bỏ phong bì, dùng sáp nến niêm phong, giao cho Cố Vũ, trầm giọng : “Nếu một ngày bỏ mạng, hoặc bốc khỏi thế gian, ngươi liền theo tên thư, đem những bức thư gửi .”

“Ngoài , nếu thi cốt, liền táng ở Hạnh Hoa thôn, cùng huyệt với Ngọc Nương, nếu thi cốt… liền lập y quan trủng.”

Cố Vũ biến sắc kinh hãi: “Gia, những lời may mắn ? Ngài đang độ tuổi tráng niên…”

Cố Lan Đình thần sắc bình tĩnh: “Chẳng qua là chừa một đường lui.”

Trên đường trở về, lặp lặp suy tính, những cảnh tượng chung đụng với Thạch Uẩn Ngọc trong quá khứ ngày càng rõ ràng, trong đó một điểm quái dị bỏ qua cũng theo đó mà nổi lên.

nàng luôn si mê tinh tượng chi học, vì đôi khi sẽ một lời kỳ lạ, vì thời gian ngày đêm ngóng trời.

Những lời Huyền Hư T.ử , e là hư ngôn.

Ngọc Nương nàng… quả thật của thế giới .

Hắn thiết tưởng vô loại khả năng, mỗi một loại đều khiến hoảng hốt rối bời.

Nếu nàng thật sự rời , ?

Tiếp đó nghĩ, cho dù nàng rời , lên tận bích lạc xuống tận hoàng tuyền, cũng nhất định tìm nàng, kiếp tìm , thì kiếp .

nếu cái gọi là dị thế mà Huyền Hư T.ử , là nơi đời đời kiếp kiếp đều thể chạm tới thì ? Liệu thế nào cũng tìm nàng.

Hắn dám nghĩ sâu thêm nữa.

Cố Lan Đình chỉ dám nghĩ, nếu như cơ hội đến cái gọi là dị thế thì ?

Hắn vứt bỏ quyền thế địa vị cực khổ mưu đồ ? Có vứt bỏ cơ nghiệp trăm năm và vinh nhục gia tộc của Cố gia ?

Vấn đề khốn đốn suốt dọc đường, mãi cho đến , đột nhiên đáp án.

Nếu cho cơ hội , nguyện ý.

Quyền thế mà thôi, thể mưu đồ ở thế giới , nơi khác cũng thể, chẳng qua là từ đầu mà thôi.

Vinh hoa phú quý, cẩm y ngọc thực, sớm nếm trải đủ, cũng chỉ đến thế mà thôi.

Trách nhiệm gia tộc, rạng rỡ môn thu, vì Cố gia cạn kiệt tâm tư mấy năm, cũng nên đủ .

Nói chung ở thế gian , ngoài nàng , còn gì lưu luyến.

Tóm , nợ phụ mẫu, nợ Cố gia, nợ thiên hạ .

Hắn chỉ mắc nợ nàng, bây giờ chỉ nàng.

Nếu như thật sự c.h.ế.t hoặc theo nàng, những bức thư đó liền dùng để an bài hậu sự. Phân chia gia sản, tấu sớ từ quan, còn những an bài quy hoạch về đường lui của Cố gia.

Xe ngựa một đoạn, Cố Lan Đình tim đập nhanh càng thêm nghiêm trọng, cỗ dự cảm chẳng lành như dời non lấp biển ập tới, khiến yên.

 

 

Loading...