Thông Phòng Của Quyền Thần - Chương 305

Cập nhật lúc: 2026-03-21 23:51:24
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy ngày đó, Thạch Uẩn Ngọc vẫn như thường lệ, mỗi ngày trời sáng dậy mở cửa buôn bán, đón khách tiễn khách, gảy bàn tính, mãi đến đêm khuya mới đóng cửa nghỉ ngơi.

Nàng hề cố gắng tìm Cố Lan Đình đòi , cũng truyền nửa chữ về hướng Nhạn Môn Quan.

Bên phía Cố Lan Đình, ban ngày bận rộn điều tra chứng cứ xác thực về sự thâm hụt của vệ sở biên ải, sự tham ô của tướng lĩnh, chu với các ám tuyến khắp nơi, mấy ngày trôi qua, vẻ mệt mỏi giữa hai hàng lông mày càng thêm nặng nề.

mỗi khi đêm khuya, dù muộn đến , nhất định thuộc hạ bẩm báo chi tiết động tĩnh trong ngày của Thạch Uẩn Ngọc.

Có đôi khi xử lý xong công vụ, sẽ một dạo đến tầng ba của khách điếm xéo đối diện t.ửu phường, bên cửa sổ, cách một con phố về phía gian hàng , một lúc là lâu.

Đến ngày thứ bảy, thuộc hạ một nữa bẩm báo quỹ đạo sinh hoạt đều đặn của nàng, phảng phất như thực sự ném Trần Quý và Hứa Niết đầu, tâm trạng Cố Lan Đình trở nên vô cùng phức tạp, một tia vui sướng bí ẩn nảy sinh.

Nàng thực sự mấy bận tâm đến những đó? Tuy nhiên ngay đó là cảm giác sầu muộn.

Nàng cái gì cũng quan tâm nữa, thậm chí ngay cả tính mạng của chính cũng trở thành thứ thể tùy tiện vứt bỏ.

Sự bất cần như một vũng nước đọng so với hận ý càng khiến cảm thấy chỗ nào để sức.

Trong lòng đồi nhiên, suy nghĩ mãi thấu nàng còn để tâm đến điều gì, thế nào mới thể khơi dậy gợn sóng trong lòng nàng.

Ngày thứ mười, là một ngày xuân quang rực rỡ.

Cố Lan Đình xử lý xong một tin tình báo khẩn cấp trong tay, xoa xoa mi tâm, tĩnh tọa một lát, gọi A Thái tới.

"Đem tên ngu xuẩn trong sài phòng thả ."

A Thái sửng sốt, ngờ chủ t.ử định tha cho .

"Vâng."

Hắn đè xuống nghi hoặc trong lòng, dám hỏi nhiều, lập tức xoay .

Đêm đó, Trần Quý trùm bao bố lên đầu, bịt miệng, nhân lúc đêm tối ném hậu viện t.ửu phường.

Thạch Uẩn Ngọc đang chốt sổ sách chuẩn đóng cửa về nhà, liền thấy hậu viện tiếng động.

Nàng cảnh giác hậu viện, liền thấy ánh sáng lờ mờ, mặt đất cuộn tròn một bóng đen, đang khó nhọc cựa quậy.

Nàng sửng sốt một chút, ngay đó mượn ánh đèn trong sân nhận y phục của Trần Quý, vội vàng chạy tới xổm xuống tháo bao trùm đầu cho , giúp cởi trói tay chân.

Trần Quý giật phắt miếng giẻ trong miệng , liên tục "phi phi" vài tiếng, cũng màng đến cánh tay tê mỏi, lập tức khẩn trương nắm lấy tay áo Thạch Uẩn Ngọc, đ.á.n.h giá từ xuống : "A tỷ, tỷ chứ? Tên điên đó gì tỷ chứ?"

Thạch Uẩn Ngọc lắc đầu, thấy vết bóp cổ , sắc mặt đột ngột trầm xuống, giọng cũng lạnh vài phần: "Hắn dùng hình với ?"

Trần Quý lập tức gật đầu như giã tỏi, nhe răng trợn mắt cáo trạng, giọng điệu mang theo sự tủi phóng đại: "A tỷ, suýt chút nữa bóp c.h.ế.t ! Tỷ xem cái cổ , còn nữa, còn sai quất ba mươi roi, lưng bây giờ vẫn còn đau dữ dội!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thong-phong-cua-quyen-than/chuong-305.html.]

Nói xong, còn định vặn để Thạch Uẩn Ngọc xem, động đến vết thương, đau đến hít hà khí lạnh.

Sắc mặt Thạch Uẩn Ngọc càng khó coi hơn, nàng đỡ lấy Trần Quý: "Đừng lộn xộn, mời đại phu."

"Không cần cần!" Trần Quý vội vàng xua tay, rõ ràng đau đến toát mồ hôi trán, còn cố chống đỡ, "Thương tích nhỏ, đều là vết thương ngoài da! A tỷ, thật sự đau, xuy..."

Lời còn dứt, là một tiếng hít khí.

Thạch Uẩn Ngọc bất đắc dĩ đỡ trán, thiếu niên ở độ tuổi sĩ diện, cũng vạch trần, chỉ đỡ an bài xuống ghế trong phòng, ôn tồn : "Đệ ngoan ngoãn đây, đun chút nước nóng, mời một vị đại phu giỏi trị ngoại thương đến xem, lời."

Trần Quý sự quan tâm trong mắt nàng, cái vẻ cố chống đỡ xẹp xuống một chút, ngoan ngoãn gật đầu, bóng lưng nàng vội vã ngoài.

Mời đại phu, khám thương, sắc t.h.u.ố.c, lau rửa... Một phen bận rộn xong xuôi, là đêm khuya thanh vắng.

Vết roi lưng Trần Quý tuy tổn thương đến gân cốt, nhưng da tróc thịt bong, thực sự đáng sợ, cần cẩn thận tĩnh dưỡng.

Thạch Uẩn Ngọc dứt khoát để nghỉ ngơi ở sương phòng hậu viện t.ửu phường, bản cũng ở phòng bên cạnh để tiện bề chăm sóc.

Trước khi ngủ, Trần Quý quấn chăn, vẫn quên căm phẫn cáo trạng: "A tỷ, tên điên đó còn đem dải tua rua tỷ tặng đốt , ngay mặt , ném chậu than đốt luôn!"

Thạch Uẩn Ngọc: "..."

Nhất thời nàng nên bày biểu tình gì.

Hành vi ấu trĩ cố chấp bực , là bệnh thần kinh đều tính là khen ngợi.

Nàng ôn tồn an ủi: "Tua rua mất thì đan , hai ngày nữa A tỷ đan cho một cái chắc chắn hơn, hơn."

Trần Quý lúc mới tâm mãn ý túc ngủ.

Thạch Uẩn Ngọc trở về phòng, khi mộc d.ụ.c y phục liền cuộn trong chăn, khẽ thở phào nhẹ nhõm.

May mà nàng phán đoán sai, chỉ cần tỏ để tâm đến tính mạng của Trần Quý và Hứa Niết, Cố Lan Đình sẽ lấy mạng bọn họ.

Lại qua vài ngày, những việc Cố Lan Đình âm thầm điều tra trong tay đại khái manh mối, chỉ chờ xâu chuỗi tổng hợp một chứng cứ cuối cùng, là thể cất lưới.

Sự căng thẳng trong công vụ chùng xuống, phần mờ mịt bực bội đè nén xuống liền từng tia từng sợi quấn lấy .

Sáng sớm hôm nay, vì đêm qua một trận mưa xuân rả rích, trong khí thấm đẫm lạnh thấu xương.

Sương mai trắng xóa vẫn tan hết, tựa như lớp lụa mỏng bao phủ đường phố nhà cửa Thái Nguyên thành, từ xa là một mảnh mờ ảo.

Gió xuân thổi qua, mấy cây hạnh và cây đào đang nở rộ hai bên đường, liền lả tả rụng xuống một trận mưa cánh hoa màu hồng trắng, dính sương sớm khô, bay lả tả, trong khí trôi nổi hương hoa thanh ngọt lạnh.

Tửu phường vẫn mở cửa sớm như thường lệ.

Loading...