Thông Phòng Của Quyền Thần - Chương 279
Cập nhật lúc: 2026-03-21 00:17:41
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói một tay đẩy túi tiền trở , “Còn nữa, ngươi đừng hòng rũ bỏ ! Ban đầu ngươi hứa sẽ giúp cưới vợ, lời vẫn nhớ kỹ đấy!”
Thạch Uẩn Ngọc bộ dạng của , trong lòng hề bất ngờ.
Một năm hoài nhu thi ân, mưa dầm thấm đất, là uổng phí.
Trần Quý tuy tham tài, tâm tư đơn thuần.
Giữ vẫn còn chỗ dùng.
Nàng ngoài mặt lộ vẻ cảm động, khẽ thở dài: “A Quý, may mắn ban đầu thuê ngươi hộ vệ.”
Trần Quý hừ một tiếng: “Ngươi tự nhiên nên thấy may mắn, nếu dăm bảy lượt chu trì hoãn, Cố Từ Âm sớm phái kẻ khác đến lấy mạng ngươi .”
“Lần theo ngươi lưu vong, tiền tiêu vặt hàng tháng tăng thêm chút nữa.”
Thạch Uẩn Ngọc thầm nghĩ còn khá là kiêu ngạo, đáp ứng.
Tô Diệp hỏi: “Rời khỏi Hành Châu, chúng về ?”
Thạch Uẩn Ngọc mặc nhiên.
Thực nàng cũng suy nghĩ rõ ràng.
Hứa Niết nay chìm sâu trong lao ngục, e rằng một nửa là vì ngày đó tương trợ.
Dựa tính cách nhai tí tất báo của Cố Lan Đình, Hứa Niết ắt chịu đủ cực hình, lâu e rằng sẽ gán tội danh c.h.é.m đầu.
Thạch Uẩn Ngọc tuy sợ Cố Lan Đình tìm , nhưng cũng thể khoanh tay Hứa Niết nộp mạng.
Nàng đang suy lượng nếu chủ động gặp Cố Lan Đình, dùng mạng đổi lấy mạng Hứa Niết, thể mấy phần khả năng?
Ý niệm khởi, ngoài cửa sổ đột nhiên truyền đến một tiếng chim hót lảnh lót.
Thạch Uẩn Ngọc đột ngột ngẩng đầu, chỉ thấy song cửa đậu một con chim sẻ màu xám tro, đang nghiêng đầu, đôi mắt như hạt đậu đen nàng.
Nàng lập tức dậy, vốc một nắm thóc rắc lên bệ cửa sổ, nhân lúc chim cúi đầu mổ ăn liền tháo ống trúc nhỏ buộc chân nó xuống.
Từ trong ống trúc đổ một cuộn giấy nhỏ, mở xem, là b.út tích của Huyền Hư Tử, chỉ vỏn vẹn vài chữ:
“Chớ lo Quý Lăng, y tự đường. Nhĩ thả an xứ, mạc vấn kinh sự.”
Thạch Uẩn Ngọc nắm c.h.ặ.t tờ giấy, ngẩn một lát.
Huyền Hư T.ử nửa năm rời khỏi Thiên Thọ Sơn, hành tung rõ, nghĩ hẳn là Hứa Niết xảy chuyện, liệu chừng nàng thể về kinh, nên đặc biệt gửi thư ngăn cản.
Nói như ... Hứa Niết hẳn là vẫn còn đường lui.
Nàng đưa thư cho Tô Lan Tô Diệp.
Hai xem xong, vẻ ngưng trọng mặt giãn , Tô Lan thấp giọng : “Chân nhân bốc quẻ cực chuẩn, như , đại nhân hẳn là sẽ .”
Thạch Uẩn Ngọc gật đầu: “Vậy chúng tạm thời theo chân nhân.”
Mấy ngày tiếp theo, Thạch Uẩn Ngọc nhất nhất lo liệu sự vụ của t.ửu phường.
Nàng tìm một nha hành uy tín trong thành, đem “Tam Bôi Phường” cùng với hàng hóa dụng cụ bán rẻ . Lại gọi đám đến, ngoài việc thanh toán tiền công, mỗi còn cho thêm ba tháng thù lao phí giải tán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thong-phong-cua-quyen-than/chuong-279.html.]
Mấy nhận bạc, khá là kinh ngạc: “Ngu lão bản, ngài cho thế cũng quá nhiều .”
Thạch Uẩn Ngọc ôn tồn : “Không nhiều, một năm nay vất vả cho chư vị , quê nhà chút việc gấp, thể về lo liệu, ngày nếu duyên, lẽ còn thể gặp .”
Nàng uyển chuyển, chỉ cho là trong nhà xảy chuyện lớn, tiện hỏi nhiều, đành liên tục lời cảm ơn, lưu luyến chia tay.
Đợi việc lo liệu thỏa đáng, Thạch Uẩn Ngọc trở phòng trong hậu viện, trải dư đồ .
Ánh nến đong đưa, đầu ngón tay chậm rãi di chuyển mặt giấy.
Hành Châu lên phía Bắc là Nhạc Sa và Nhạc Châu, xuống phía Nam, thể đến Thiều Châu Quảng Châu. Đông Tây Nam Bắc, con đường nào cũng thông đạt, con đường nào mới là sinh lộ.
Cuối cùng, đầu ngón tay nàng dừng ở Thái Nguyên, Sơn Tây.
Nơi đó cách kinh thành gần xa, thương lộ thông đạt, quan trọng hơn là Thái Nguyên tựa lưng Thái Hành, phía Tây giáp Hoàng Hà, nếu thực sự biến cố, tiến thoái đều đường lùi.
Nàng với Tô Lan Tô Diệp: “Chúng Thái Nguyên.”
Tô Lan ngẩn : “Cô nương, Thái Nguyên ở phía Bắc, cách kinh thành há chẳng càng gần ?”
“Chính vì gần, ngược càng dễ nghĩ tới.”
Ánh mắt Thạch Uẩn Ngọc ngưng tụ: “Cố Lan Đình nay ở kinh thành quyền thế đang thịnh, nếu tìm , nhất định sẽ bủa lưới về phía Giang Nam những nơi hẻo lánh , Thái Nguyên coi như là đèn thì tối.”
Nàng ngừng , : “Huống hồ Thái Nguyên cách kinh thành xa, thể nhanh ch.óng nhận tin tức của Hứa Niết.”
Tô Lan bừng tỉnh, nhiều nữa.
Ba lập tức thu dọn hành trang.
Đợi đến sáng sớm ngày thứ tư, trời còn sáng hẳn, bốn lặng lẽ rời khỏi thành Hành Châu.
Sương sớm bến tàu tan, mặt sông rộng lớn sương ẩm ướt bao phủ, nước trời một màu, mịt mờ khó phân. Đường nét núi non phía xa mờ ảo, nhà cửa đê điều gần đó cũng nhòa góc cạnh.
Thạch Uẩn Ngọc một áo vải xám, đầu đội đấu lạp, lẳng lặng ở đầu thuyền.
Gió sông phất tới, mang theo mùi tanh của nước và bùn đất, ẩm ướt mà lạnh.
Nàng ngoái quách thành Hành Châu đang dần lùi xa, chỉ thấy vạn vật mờ ảo trong sương mù, cuối cùng đến mức thấy gì nữa, chỉ còn một màu nước mênh mang, cuối cùng khẽ thở dài một tiếng.
Trần Quý ôm trường đao xếp bằng bên cạnh nàng, trong miệng ngậm một cọng cỏ nhổ từ , bộ dạng lấc cấc.
Thạch Uẩn Ngọc cúi đầu , : “A Quý, đợi đến Nhạc Châu, ngươi gửi cho Âm Nương một phong thư .”
Trần Quý ngước mắt liếc nàng, ồ một tiếng: “Thư gì?”
Thạch Uẩn Ngọc mỉm : “Cứ , tin tức Cố Lan Đình còn sống, trong lúc kinh hoảng quyết định Đại Lý.”
Bách tính thành Hành Châu nhanh phát hiện “Tam Bôi Phường” đóng cửa .
Ban đầu còn mỗi ngày đến đầu ngõ ngóng trông, mong mỏi mộc bài “Nghỉ bán” thể gỡ xuống, nhưng ba năm ngày trôi qua, cửa tiệm vẫn đóng c.h.ặ.t.
Sau kẻ thạo tin , tiệm sang nhượng cho Lưu Ký t.ửu phường , hỏi thăm thêm, chỉ quê nhà Ngu lão bản sinh biến, cụ thể chuyện gì ai .