Thông Phòng Của Quyền Thần - Chương 222

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:23:20
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Niết thấp giọng đáp: “Đi thôi.”

Hứa phủ và Cố phủ phong cách khác biệt, càng lộ vẻ rộng rãi phóng khoáng, cỏ cây thưa thớt, mang đậm phong thái trạch phương Bắc. Cố phủ vì Cố Lan Đình xuất Giang Nam, chú trọng di bộ hoán cảnh, thanh u nhã nhặn.

Đứng mái hiên hành lang ngoài cửa phòng khách, đèn l.ồ.ng khẽ đung đưa theo gió, quầng sáng vàng ấm áp hắt lên khuôn mặt Hứa Niết, khiến đường nét lạnh lùng cũng trở nên nhu hòa vài phần. Hắn : “Cô nương cứ an tâm ở , nếu thiếu thốn gì, thể với Tô Diệp, Tô Lan. Hai họ vốn là nha trong viện của mẫu , chút quyền cước.”

Hai tiểu nha tiến lên hành lễ, Thạch Uẩn Ngọc gật đầu : “Hai ngày nay phiền hai vị.”

Nha đáp: “Cô nương cần khách sáo.” Sau đó lui sang một bên.

Thạch Uẩn Ngọc hỏi Hứa Niết: “Ngày mai cần bái kiến lệnh tôn lệnh đường ?” Nàng cảm thấy là ở nhờ, luôn vấn an mới . nếu Hứa Niết trong lòng khác, nàng tùy tiện lộ diện, cũng chừng.

Hứa Niết cúi đầu nàng, vặn chạm ánh mắt nàng. Dưới ánh đèn, đôi mắt nàng đen láy sáng ngời, phản chiếu khuôn mặt mờ ảo của . Những ngón tay nắm khăn che mặt của Hứa Niết siết , đưa mắt về phía cánh cửa sổ chạm trổ cách vai nàng xa, mới đáp: “Muốn thì , cũng , gia phụ gia mẫu trọng những hư lễ .”

Điều khiến Thạch Uẩn Ngọc chút bất ngờ. Nàng suy tính một phen, cảm thấy dẫu cũng là ở nhờ, vẫn nên ngày mai đến bái yết mới . Bèn : “Vậy ngày mai đợi bá phụ bá mẫu rảnh rỗi, sẽ đến vấn an.”

Hứa Niết cảm thấy chút chuyện nhỏ cứ theo ý nàng là , khẽ vuốt cằm, : “Nghỉ ngơi sớm , cục diện trong triều sẽ kịp thời báo cho cô nương.”

Thạch Uẩn Ngọc nữa lời cảm tạ, Hứa Niết liền cáo từ rời . Tô Diệp và Tô Lan lén lút đ.á.n.h giá nàng, Tô Diệp hỏi: “Cô nương mộc d.ụ.c nghỉ ngơi ?”

Thạch Uẩn Ngọc đẩy cửa bước , gật đầu : “Làm phiền.”

Sau khi mộc d.ụ.c y phục, nàng chiếc giường lạ lẫm, thế mà hề trằn trọc khó ngủ, chẳng bao lâu liền chìm giấc mộng.

Cùng lúc đó, Chiếu ngục.

Cố Lan Đình sáng nay chuyện tảo triều, cũng dâng lên bức thư của và Thái t.ử cho tân đế. Hắn lúc đó sững sờ, ngay đó đấy an bài xuống . Một là sai đến Hàn Lâm Viện chu , nhất là thể phán định bức thư là đồ giả, nếu thể, cũng kéo dài vài ngày khi quyền phụ chính định đoạt; hai là lệnh cho nghĩ cách tráo đổi bức thư thật; ba là âm thầm tiến cử phe đảm nhận chức Phụ chính đại thần, và bảo vệ ấu t.ử của Tiên Thái t.ử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thong-phong-cua-quyen-than/chuong-222.html.]

Đợi tên ngục truyền tin rời , sắc mặt Cố Lan Đình âm trầm đến đáng sợ, một phen, nhưng ngọn lửa giận trong n.g.ự.c vẫn thiêu đốt khó kìm, ngay cả vết thương do roi đ.á.n.h vì cử động mà nứt , y phục rịn chút vết m.á.u, cũng dường như .

Khoảnh khắc tin tức, liền đoán định chuyện là do Ngưng Tuyết . Hôm đó thư phòng Tiêu Tương viện bốc cháy, năm bảy lượt lệnh cho A Thái và thợ thủ công kiểm tra ám cách và hộp bát quái gì khác thường, nghĩ đến việc nàng tuyệt đối khả năng giải hộp bát quái, bèn buông lỏng cảnh giác. Không ngờ nàng thực sự mở chiếc hộp đó trong thời gian ngắn, hơn nữa tịnh để bất kỳ dấu vết nào. Còn về việc bức thư đưa ngoài như thế nào, Cố Lan Đình suy tính , trong đầu hiện lên một suy đoán hoang đường, tuy cảm thấy mấy khả năng, nhưng vẫn lệnh cho tra xét.

Ngoài , liệu định Ngưng Tuyết âm thầm truyền thư, ngày một ngày hai ắt sẽ tìm cơ hội bỏ trốn. Dưới ngọn lửa giận dữ vì phản bội thiêu đốt, lập tức lệnh tống nàng thẳng địa lao. lời đến khóe miệng, những ân ái dịu dàng từng giọt từng giọt chung đụng với nàng dạo hề báo mà cuộn trào lên, cuối cùng quỷ thần xui khiến chuyển thành một câu "canh giữ nghiêm ngặt".

Xuất phát từ lý trí, nên trực tiếp giam cầm nàng, mới là thỏa đáng. hiểu , cho dù đoán chắc là nàng phản bội, vẫn tay với nàng khi tra xét rõ ràng. Dường như đang nực tự lừa dối điều gì đó.

Trừ việc đó , còn sai lưu ý động tĩnh của Cố Lan Lâu. Hắn nghi ngờ đứa nhị của lẽ sẽ giúp Ngưng Tuyết thoát , thậm chí sẽ giấu giếm .

Trong phòng giam, bóng đèn lờ mờ từ ngọn đèn dầu bàn gỗ lọt xuống, bao trùm một tĩnh mịch. Cố Lan Đình nhắm mắt tựa lưng ghế, tâm tư chìm trong thời cuộc hiện tại, ngón tay vô thức từng nhịp từng nhịp gõ nhẹ lên đầu gối. Không hiểu , luôn một cảm giác bất an.

Sau một hồi suy tính, vì cẩn trọng, vẫn quyết định hạ lệnh áp giải Ngưng Tuyết địa lao canh giữ. Đang lúc chuẩn gọi đến truyền tin cho A Thái, liền thấy trong tĩnh mịch, bỗng truyền đến một tràng tiếng bước chân khe khẽ. Mở mắt , chính là tên ngục an bài. Hôm nay vốn trực đêm, là gã hạ t.h.u.ố.c xổ cho đồng liêu, mới đổi ca thế, để lúc khẩn cấp thể kịp thời truyền tin.

Gã mở cửa phòng giam bước , bẩm báo: “Đại nhân, thị vệ quý phủ đến báo, vị thị trong viện của ngài... cướp .”

“Kẻ cướp ... dường như là Hứa Niết Hứa đại nhân.”

Cố Lan Đình đột ngột ngước mắt lên, hai tròng mắt đen kịt, khiến tên ngục mà thót tim. Bàn tay đặt đầu gối của từ từ siết c.h.ặ.t, nhắm mắt cố gắng giữ bình tĩnh, mới thất thố ngay tại chỗ.

“Có theo dõi Hứa Niết đưa nàng ?”

Ngục cẩn thận từng li từng tí đáp lời: “A Thái , đám bang thủ cướp võ nghệ cao cường, cực kỳ khó nhằn, cho nên... mất dấu .”

Cố Lan Đình tức quá hóa , những ngón tay bóp c.h.ặ.t phát tiếng kêu răng rắc, ánh mắt vô cùng âm u, tựa hồ đem hai kẻ thiên đao vạn quả.

 

 

Loading...