Thông Phòng Của Quyền Thần - Chương 147
Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:16:40
Lượt xem: 47
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thạch Uẩn Ngọc , chút hy vọng yếu ớt trong lòng dường như gáo nước lạnh dập tắt, tức thì nước mắt tuôn như suối.
Nàng tiến lên một bước, nắm lấy cổ tay Hứa Niết, ngẩng khuôn mặt đẫm lệ mờ mịt lên, bi thanh lóc: “Ngài nếu giúp , thực sự sống nổi nữa! Tên Cố Lan Đình đó tâm nghi ngờ thâm trọng, thủ đoạn tàn nhẫn, ngày ngày giống như ở địa ngục…”
Hứa Niết chỉ cảm thấy cổ tay những ngón tay thon thả mềm mại lạnh lẽo của nàng nắm lấy, tim đập thót một cái, lập tức giãy , lùi hai bước, hàng chân mày nhíu c.h.ặ.t, trầm giọng : “Cô nương, xin tự trọng. Chuyện … quả thực nguyên tắc hạn chế.”
Thấy cự tuyệt tuyệt tình như , trong lòng Thạch Uẩn Ngọc là một mảnh tuyệt vọng lạnh lẽo.
Đang lúc vạn niệm câu khôi, Hứa Niết thấp giọng dò hỏi: “Hắn… thực sự đối xử với cô nương ?”
Thạch Uẩn Ngọc sững sờ, vội vàng gật đầu, nghẹn ngào thút thít: “Lần vì cứu ngài lỡ canh giờ, bắt về, … mặt hạ nhân, tùy ý nhục nhã …”
“Sở dĩ thể cẩu hoạt đến nay, dựa chút niệm tưởng ban đầu Hứa đại nhân ngài đáp ứng giúp bỏ trốn chống đỡ.”
Nàng , ngước đôi mắt đẫm lệ sương mù mịt mù lên, thê lương một tiếng, “Nay, nếu ngay cả ngài cũng chịu viện thủ, chi bằng c.h.ế.t quách cho xong, ngược cũng sạch sẽ!”
Lời còn dứt, nàng mãnh liệt rút cây trâm b.úi tóc xuống, chút do dự liền đ.â.m về phía cổ .
Sắc mặt Hứa Niết đột biến, bước nhanh lên , một tay nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay cầm trâm của nàng.
Mũi trâm cách da thịt nàng đầy một tấc, đang run rẩy.
Hắn khuôn mặt tuyệt vọng thê nhiên của nàng, đ.â.m sầm đôi mắt ngấn lệ của nàng.
“Ngài giúp , cần gì bây giờ còn cứu ?”
Mắt nàng phủ một lớp nước, giống như hồ nước sương mù lượn lờ giữa núi rừng ngày xuân, ấm áp ẩm ướt, dẫn dụ rơi xuống.
Cảm nhận sự run rẩy nhỏ truyền đến từ cổ tay nàng, hồn buông tay , hoảng hốt dời tầm mắt, trầm mặc lâu lâu.
Trong điện chỉ thấy tiếng thút thít kìm nén của nàng.
Quai hàm căng cứng, nghĩ đến nàng quả thực vì mới thể thoát , khó tránh khỏi trong lòng chút hổ thẹn.
Do dự lâu, nghĩ đến một cách lẽ thể vẹn cả đôi đường.
Hắn đầu nàng, trầm giọng : “Có một cách, lẽ thể thử một . Chẳng qua… cái giá trả lớn, chỉ xem cô nương nguyện ý trả , thể chịu đựng .”
Tiếng của Thạch Uẩn Ngọc khựng , ngước đôi mắt trong veo ngấn nước về phía Hứa Niết, vui mừng : “Hứa đại nhân xin cứ , bất luận là cái giá nào, cũng hơn gấp ngàn vạn tình cảnh sống c.h.ế.t xong như bây giờ.”
Hứa Niết thấy nàng như , ánh mắt ngưng , trầm giọng : “Sư phụ xuất Tương Tây, tinh nghiên d.ư.ợ.c lý, khi vân du tứ phương từng tặng một viên t.h.u.ố.c, tên là Huyễn Thi Đan. Thuốc uống , trong vòng một khắc sẽ nôn m.á.u, biểu hiện như trúng độc, đó chìm hôn mê kéo dài năm ngày, thở mạch đập , thể lạnh lẽo cứng đờ, nổi lên những vết giống như thi ban, khác gì cái c.h.ế.t thực sự.”
Thạch Uẩn Ngọc khá là kinh ngạc, đây chẳng là t.h.u.ố.c giả c.h.ế.t chỉ trong tiểu thuyết ? Chính là thứ để t.ử độn thoát .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thong-phong-cua-quyen-than/chuong-147.html.]
Nàng đè nén sự kích động, truy vấn: “Vậy cái giá trả là gì?”
Hứa Niết trầm mặc một nháy mắt, ánh nến trong điện nhảy nhót, hắt lên sắc mặt lúc sáng lúc tối.
“Thuốc rốt cuộc là nghịch thiên nhi hành, hung hiểm dị thường, uống t.h.u.ố.c lẽ sẽ cứ thế ngủ say mãi mãi, hoặc là cho dù tỉnh , cũng để những di chứng khó lường. Như trí nhớ suy giảm, tiền trần quên sạch; hoặc là thể chất đại tổn, cả đời ốm yếu.”
“Tất cả đều thể .”
Thạch Uẩn Ngọc , cũng chìm trầm mặc.
Trong lòng xoay chuyển trăm ngàn vòng, nghĩ đến tình cảnh của bản . Bị Cố Lan Đình giam cầm như chim trong l.ồ.ng, tự do tôn nghiêm để , ngày ngày nơm nớp lo sợ.
Nàng chậm trễ quá lâu , thể do dự thêm nữa, dẫu cũng chỉ là một cái mạng, đ.á.n.h cược thắng thì là biển rộng trời cao, đ.á.n.h cược thua… cũng chẳng qua là giải thoát sớm hơn.
Bất luận thế nào, cũng hơn là cẩu hoạt khuất nhục thế .
Nàng hít sâu một , ánh mắt kiên định về phía Hứa Niết: “Ta nghĩ kỹ , sợ cái giá , xin Hứa đại nhân tặng t.h.u.ố.c cho .”
Hứa Niết ngưng thị nàng, xác nhận nữa: “Cô nương thực sự nghĩ kỹ ? Một khi uống , sẽ còn đường đầu nữa.”
Thạch Uẩn Ngọc gật đầu thật mạnh: “Tuyệt đối hối hận.”
Hứa Niết thở dài một tiếng: “Thôi bỏ , hôm khác sẽ nghĩ cách truyền t.h.u.ố.c cho cô nương.”
Vừa chữ “truyền”, Thạch Uẩn Ngọc lộ vài phần thần sắc cổ quái, nhỏ giọng lầm bầm: “Hứa đại nhân, thể dùng rắn ?”
Hứa Niết sững sờ một chút, ngay đó hiểu nàng là sợ con rắn đất truyền thư .
Khóe môi cong lên, đáp: “Được.”
Thạch Uẩn Ngọc trong lòng yên tâm, sinh vài phần tò mò, nhịn hỏi: “Cẩm Y Vệ các ngài nhiều pháp môn kỳ lạ cổ quái như ? Lại còn thể khu sử động vật hành sự.”
Hứa Niết lời , khuôn mặt vốn luôn lạnh lùng túc sát lộ chút ý nhàn nhạt, giải thích: “Không là thủ đoạn của Cẩm Y Vệ, đây là tạp học do sư phụ truyền thụ. Ví như con rắn ngày đó, là dùng âm tiết đặc thù mô phỏng tín hiệu của loài rắn, dẫn dụ nó tiếp cận mục tiêu, đợi nó đến gần, d.ư.ợ.c vật bôi giấy thư vặn kích thích nhẹ dày ruột của nó, thúc đẩy nó nhả giấy thư .”
Thạch Uẩn Ngọc mà chút khiếp sợ, thầm nghĩ thế cũng ?
Nàng chân thành khen ngợi: “Hứa đại nhân thật lợi hại.”
Hứa Niết đôi mắt hạnh đen láy trong veo của nàng, khẽ ừ một tiếng: “Cũng tạm.”
Thạch Uẩn Ngọc cảm thấy chậm trễ lâu, thu liễm thần sắc, hướng về phía Hứa Niết trịnh trọng hành một lễ, giọng khẩn thiết: “Đa tạ Hứa đại nhân trượng nghĩa tương trợ, chuyến nếu thể thoát , ngày khác nếu cơ hội, nhất định sẽ báo đáp ân .”