Thời Vi - Phần 3
Cập nhật lúc: 2026-02-12 13:47:34
Lượt xem: 326
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
8.
Năm lớp 11, chuyển trường đến ngôi trường của Lục Tùy, trở thành bạn học với . là một trong những học sinh nghèo nhà họ Lục tài trợ.
Năm mười sáu tuổi, duy nhất của Dư Tuế Hoan qua đời.
Cha cô và cha Lục Tùy từng là đồng đội. Lục Tùy đích đến đón cô về nhà họ Lục. Họ sợ cô đến môi trường mới sẽ thích nghi. Thế nên từ nhóm học sinh tài trợ, họ chọn một , cùng “công chúa” Dư Tuế Hoan học tập.
là một trong đó.
Ban đầu, và họ hề giao điểm. Cho đến một ngày, Lục Tùy đưa một trăm tệ, bảo ăn cùng một bát mì.
Anh cố tỏ mật, gắp thịt trong bát cho . Ánh mắt lén về phía Dư Tuế Hoan và Thẩm Kiến Xuyên đang đùa giỡn cách đó xa.
So với Lục Tùy dịu dàng bao dung, Dư Tuế Hoan thích kiểu oan gia vui vẻ như Thẩm Kiến Xuyên hơn.
Lục Tùy chờ đợi. Chờ cô về phía , chờ cô ghen, chờ cô để ý.
.
Dư Tuế Hoan còn nháy mắt với , che miệng khúc khích.
Sắc mặt Lục Tùy ảm đạm, đặt đũa xuống.
ăn xong phần của : “Anh ăn ?”
Anh lắc đầu.
“Vậy mang về ?”
Anh kinh ngạc. “Cô ăn khỏe ?”
“Ngày mai hâm vẫn ăn .”
Từ ngày đó, Lục Tùy thường xuyên “nuôi” . Trái cây ăn hết, cơm hộp thích ăn, sữa nguyên thùng. Dần dần xì xào, nghi ngờ Lục Tùy thích .
Dư Tuế Hoan vui: “Đương nhiên .”
Cô tìm : “Tống Thời Vi, xin . A Tùy vì nên mới cố ý tiếp cận cô, gây phiền phức cho cô. xin cô. Cô đừng trách , cũng đừng hiểu lầm.”
Lục Tùy đột nhiên xuất hiện, kéo lưng.
Cảnh cáo Dư Tuế Hoan: “Đừng những lời đó với cô .”
Dư Tuế Hoan tức bực: “ sai ? Anh dám vì chọc tức ?”
Gương mặt Lục Tùy đầy cay đắng: “Vậy em tức ?”
Dư Tuế Hoan tránh ánh mắt : “A Tùy, em chỉ xem là trai. Em chỉ hy vọng đừng vì em mà tổn thương khác.”
Trong khoảnh khắc , ánh mắt Lục Tùy tối sầm. Bàn tay nắm tay cũng buông lỏng. nắm ngược tay , bước lên một bước.
“ quan tâm. Chỉ cần cần, sẽ ở bên .”
Dư Tuế Hoan ngờ như , tức giận bỏ .
buông tay Lục Tùy.
“Anh đuổi theo cô ?”
Anh lắc đầu: “Ở ăn với . Muốn ăn gì?”
9.
“Tống Thời Vi!”
Một tiếng gầm giận dữ vang lên bất ngờ. Thẩm Kiến Xuyên nghiêng đầu, về phía lưng , ánh mắt khó lường.
, Lục Tuy lao tới. Anh túm lấy , kéo khỏi Thẩm Kiến Xuyên.
“Các đang gì ?” nhíu mày, giằng tay : “Anh đến đây gì?”
Anh cau mày, bàn tay , siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m.
“Câu để hỏi em mới đúng. Tuế Hoan em đến tìm Thẩm Kiến Xuyên còn tin. Tống Thời Vi, rốt cuộc em gì?”
“Tống Thời Vi!!” Lại thêm một tiếng quát.
Lần thì đủ mặt cả . Dư Tuế Hoan run rẩy, chỉ tay và Thẩm Kiến Xuyên.
“Rốt cuộc hai gì?”
Sự dây dưa thế thật quá vô nghĩa.
, bước về phía xe, Lục Tuy kéo trở .
“Anh đau.”
“Em còn rõ…”
Thẩm Kiến Xuyên đột ngột bước tới, túm lấy cánh tay Lục Tuy.
“Không thấy ? Anh cô đau!”
Dư Tuế Hoan cuối cùng cũng kìm , bật nức nở, cô lao về phía . Lục Tuy giật , vội buông để ôm lấy cô .
Dư Tuế Hoan gào lên:
“Tống Thời Vi, cô gì thì nhằm ! Tại đến tìm Thẩm Kiến Xuyên? Cô trả thù ? Hay khiến mất mặt? Cô cần gì dùng thủ đoạn hạ tiện như ? Thẩm Kiến Xuyên cô ? Được, nhường cho cô đấy!”
“Tuế Hoan!”
Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333
“Dư Tuế Hoan!!”
Hai tiếng cảnh cáo vang lên.
Lục Tuy nhíu c.h.ặ.t mày. Thẩm Kiến Xuyên thì lạnh mặt. Dư Tuế Hoan bật .
Cô lau nước mắt: “Sao? Đã nỡ, bảo vệ cô ?”
“Tuế Hoan, đừng nữa! Tống Thời Vi, theo về.”
“Không .” Thẩm Kiến Xuyên chặn mặt .
Lục Tuy trừng mắt : “Cô là vợ .”
“Ồ? đang ôm trong lòng … cũng là vợ .”
Hai kiếm tuốt cung giương, ánh mắt va chạm tóe lửa.
Dư Tuế Hoan sầm mặt.
“Thẩm Kiến Xuyên, đừng dùng tư tưởng bẩn thỉu của để suy đoán . và giống . với A Tuy chỉ là bạn bình thường.”
Ha.
Cho nên mới , thật chẳng gì thú vị.
“Đủ . Không thấy mất mặt ? Tưởng đang đóng phim thần tượng ?”
“Lục Tuy, đang gì. cũng đang gì. Không cần giả vờ mặt .”
“Dư Tuế Hoan, câu cũng áp dụng với cô.”
10.
Cuối cùng cũng giành dự án Hành lang Thương mại Quốc tế.
Khi chuẩn lên máy bay, thư ký của Thẩm Kiến Xuyên gọi tới.
“Tổng giám đốc Thẩm hẹn cô 10 giờ sáng mai đến công ty trao đổi chi tiết.”
điều gì khiến đổi quyết định.
Mà cũng chẳng quan tâm.
Ngay trong đêm gọi đội ngũ bay tới. Một ngày đàm phán trọn vẹn. Ba ngày chỉnh sửa phương án. Năm ngày ký hợp đồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thoi-vi-zvus/phan-3.html.]
Khi rời , và Thẩm Kiến Xuyên cùng một chuyến bay.
Anh thăm con gái.
“Con trai cô mấy tuổi ?”
“Sắp 6 tuổi.”
“Có ngoan ?”
“Nghịch lắm.”
“ , con trai mà, đứa nào chẳng nghịch. Không như con gái , ngoan ngoãn, quấn .”
Thật ma mị.
từng nghĩ một ngày thể cùng Thẩm Kiến Xuyên, về con cái của mỗi .
Anh mang quà cho con gái.
mua gì cho Lục Tri Ngôn.
Anh lắc đầu.
“Cô như là . Trẻ con cần bất ngờ. Cô mang gì về, thằng bé còn chẳng mong cô về nhà nữa.”
hờ hững gật đầu.
Xuống máy bay , cuối cùng vẫn rẽ một cửa hàng quà tặng, mua một con thú bông.
Hôm qua, Lục Tri Ngôn gọi cho .
Điện thoại kết nối, thằng bé mãi gì.
“Lục Tri Ngôn, là cúp máy.”
Thằng bé bắt đầu . Ban đầu chỉ là tiếng nức nở nhỏ vụn, đó càng lúc càng lớn.
Vừa hỏi:
“Mẹ cần con nữa ?”
“Mẹ cũng về nhà nữa đúng ?”
“Vậy thể lén đến cổng trường mẫu giáo con ?”
Nói đau lòng là giả.
Những năm qua, nợ Lục Tri Ngôn nhiều.
Mang t.h.a.i nó năm đó là một tai nạn.
Lục Tuy dùng biện pháp an , đó còn lén đổi t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i của . Cha qua đời, đả kích nặng nề. Anh cần một đứa trẻ để chuyển hướng sự chú ý của .
sự nghiệp mới khởi sắc. .
Lục Tuy chỉ : “Em sinh . Em chỉ cần sinh là .”
Cuối cùng, sự thuyết phục hết đến khác của , thỏa hiệp.
Lục Tri Ngôn là một em bé ngoan. Cả t.h.a.i kỳ khiến khổ sở gì. khi sinh , nó là đứa trẻ nhu cầu cao, cực kỳ khó nuôi.
Nó luôn .
Khóc ngày đêm.
Vì đủ lý do.
Dù bảo mẫu và giúp việc, vẫn hành hạ đến kiệt quệ.
Và , một phụ nữ từng tung hoành thương trường, khi thể cân bằng giữa sự nghiệp và con cái, từng nảy sinh ý định trở thành bà nội trợ.
Người khiến dập tắt ý nghĩ đó là của Lục Tuy.
Bà chê trách : “Sao cô nuôi con thành thế ?”
Bà chỉ trích : “Cô ngoài gặp ai , mua mỹ phẩm đắt thế gì?”
Bà oán trách : “Cô ăn những thứ gì? Không là cho em bé ?”
Bà lệnh: “Ở nhà cho t.ử tế mà trông con, .”
dường như còn là một con nữa.
Ý nghĩa tồn tại của , chỉ còn Lục Tri Ngôn.
Lúc đó , chạy trốn. dứt khoát cai sữa cho con khi nó mười tháng tuổi. Giao nó cho bảo mẫu và giúp việc, nơi việc.
Mẹ của Lục Tuy độc ác, là vô lương tâm nhất bà từng gặp.
thì chứ.
Khi trong vòng tròn đó, các thể tổn thương.
khi nhảy khỏi nó, các chẳng thể gì .
Chỉ Lục Tri Ngôn.
Nó rốt cuộc vẫn ảnh hưởng.
Mẹ của Lục Tuy thường xuyên với nó: “Mẹ con với con. Mẹ con thích con. Thậm chí còn con.”
Lần đầu , nhắc nhở bà.
Lần thứ hai, nghiêm khắc cảnh cáo.
Lần thứ ba, mời bà rời khỏi nhà.
Chúng nổ một trận cãi vã dữ dội.
Cũng từ đó, yêu cầu Lục Tuy ly hôn.
Sau , Dư Tuế Hoan về.
Lục Tri Ngôn thích cô .
Một dì tết tóc cho con gái, nướng bánh, ngày nào cũng ở nhà chơi với trẻ con.
Lục Tri Ngôn từng ăn cơm trẻ em cô nấu, uống nước ép cô vắt, cô cầm tay dạy vẽ.
Nó ngưỡng mộ.
Nó hỏi : “Mẹ ơi, bánh màn thầu ? Loại nhiều màu, hình con vật .”
.
Nó lập tức lưng, giận dỗi: “Dì Hoan Hoan . Sao ?”
là một đặc biệt đạt chuẩn. cũng cố hết sức sắp xếp thời gian ở bên con.
kể chuyện khi ngủ. Có khi một câu chuyện, khi hai câu chuyện, nó sẽ ngoan ngoãn xuống ngủ. từ khi Dư Tuế Hoan xuất hiện thì còn như nữa.
“Tại kể thêm một câu nữa?”
“Vì chúng .”
“Dì Hoan Hoan kể , ? Mẹ đúng là thích con.”
Lần đó nổi giận với nó lớn.
Lục Tuy tức giận: “Em cãi với một đứa trẻ gì? Nó hiểu chuyện, em cũng hiểu chuyện ?”
tranh cãi với .
Chỉ : “Sau để Dư Tuế Hoan tiếp xúc với Lục Tri Ngôn nữa.”
tưởng Lục Tuy . đến cuối cùng mới phát hiện… Anh chỉ giấu mà thôi.