Thiếu niên Miêu Cương là hắc liên hoa - Chương 56

Cập nhật lúc: 2026-05-06 10:42:04
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hạ Tuế An cẩn thận dẫm lên đầu cầu treo một cái, sợ nó chắc chắn.”

 

Dẫm lên, tiếng cọt kẹt vang lên.

 

vẻ gì là sắp đứt.

 

Thứ nối các ván gỗ của cầu treo với là xích sắt, mà là dây mây, qua bao nhiêu năm , dây mây vẫn thể chống đỡ cả cây cầu treo ?

 

Nàng kéo kéo vạt áo Kỳ Bất Diệc:

 

“Chúng thật sự qua cây cầu ?”

 

Hắn bước lên:

 

.”

 

Hạ Tuế An cũng bước theo lên cầu treo, bởi vì nó quá dài, nên hễ là rung lắc dữ dội, chỉ thể bám lan can dùng dây mây dây cáp mới giữ vững hình.

 

Kỳ Bất Diệc dường như quen cầu treo, trông khác gì mặt đất bằng phẳng, trong chớp mắt, đến đầu bên cầu.

 

Nàng đang ở giữa cầu khỏi ngưỡng mộ.

 

Vừa định tăng tốc đến cuối cầu treo, phía truyền đến tiếng bước chân, Hạ Tuế An đầu , đồng t.ử co rút.

 

Là con rối xác ch-ết.

 

Mục tiêu của bọn họ rõ ràng là lao về phía cầu treo, Hạ Tuế An lắc lư đến mức sắp vững.

 

Xác ch-ết trong mộ Yến Vương lẽ đều mang luyện Âm Thi Cổ hết , g-iết một đợt, đến một đợt.

 

Đường về là tuyệt đối .

 

Nàng buông lan can, chạy thục mạng.

 

Chạy tuy nguy cơ rơi xuống cầu, nhưng cũng cơ hội sống sót.

 

Thể lực nàng bằng những con rối vốn là binh lính khi còn sống, chạy một nửa thì hụt .

 

Không , nghĩ cách thôi.

 

Không thể lúc nào cũng dựa khác .

 

Đây cũng là lý do Hạ Tuế An cầu cứu Kỳ Bất Diệc, vạn nhất liên lụy đến đối phương thì .

 

Cầu treo bây giờ đang lung lay sắp đổ, đến cuối cầu , hà tất để mạo hiểm cứu nàng.

 

Hạ Tuế An thánh nhân gì, cũng tham sống sợ ch-ết, nhưng cũng hiểu cứu ai nấy.

 

Nàng cầu cứu Kỳ Bất Diệc, liền chỉ ở đầu cầu lặng lẽ nàng, như một xem.

 

Bỗng nhiên, Hạ Tuế An nảy một ý tưởng.

 

Nghĩ !

 

Nói thì chậm nhưng xảy thì nhanh, Hạ Tuế An vững chân, túm lấy một sợi dây mây sức lắc lư, quả nhiên hất mấy con rối xuống .

 

Những con rối chạy phía hất xuống, những con phía vẫn nườm nượp chen tới.

 

Hạ Tuế An dám chậm trễ, bắt đầu chạy, tuy nhiên, chuyện nàng lo lắng nhất xảy .

 

Dây mây của cầu treo sắp đứt .

 

Tiếng rắc rắc vang lên như đang giãy ch-ết.

 

Hạ Tuế An chạy nhanh từng thấy, khoảnh khắc còn vài bước nữa là đến cuối cầu, cầu treo đứt đoạn, cả nàng rơi xuống , gió thổi vù vù bên tai.

 

Cảm giác ngạt thở cận kề c-ái ch-ết truyền đến đại não Hạ Tuế An, ý thức sinh tồn mãnh liệt thúc giục nàng vươn tay chộp lấy sợi dây mây rủ xuống, đà rơi dừng .

 

Sau khi Hạ Tuế An chộp dây mây, sợi tơ Thiên Tàm mà Kỳ Bất Diệc phóng mới quấn lấy eo nàng.

 

Đợi Hạ Tuế An lên , chân bủn rủn từ lâu.

 

Nàng mặt đất dậy nổi.

 

Kỳ Bất Diệc lau bụi bẩn mặt nàng, giống như nỡ thấy con cổ mà dày công nuôi dưỡng vấy bẩn:

 

“Nàng suýt chút nữa thì ch-ết , nhưng nàng dựa chính mà sống sót, vui.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa-yvnx/chuong-56.html.]

 

Hạ Tuế An ngước đầu Kỳ Bất Diệc, đuôi mắt thiếu niên cong lên một vòng cung mắt, dường như sẽ vì sự sống ch-ết của ai mà d.a.o động nửa phần.

 

vui vì nàng thể sống sót.

 

Nghe như là thật lòng.

 

Kỳ Bất Diệc dường như vui vẻ:

 

“Nàng nhớ kỹ lấy, đừng ch-ết trong tay bất kỳ ai.

 

Có kẻ g-iết nàng, nàng hãy g-iết đối phương .

 

Có kẻ nàng thương, nàng vẫn thể g-iết ch-ết đối phương.”

 

Hắn xuống đáy cầu đen ngòm của cầu treo:

 

“Con rối cũng .”

 

Hạ Tuế An gì.

 

Vừa mới thoát ch-ết xong, đầu óc trống rỗng.

 

Kỳ Bất Diệc rời khỏi Hạ Tuế An, cho nàng thời gian nghỉ ngơi, xoay đến cánh cửa lớn màu đen đỏ, vuốt ve những hoa văn chạm khắc sống động như thật cửa.

 

Thông thường, nếu mở cửa thì buộc phá giải cơ quan thiết lập từ trăm năm .

 

Điều kỳ lạ là, cánh cửa hề bất kỳ cơ quan nào, thì thấy đang đóng, nhưng khóa.

 

Hắn dùng tay đẩy, cửa mở .

 

Tiếng cửa nặng nề vang lên giống như lột bỏ một lớp màn của lịch sử quá khứ, Hạ Tuế An đang nghỉ ngơi thấy tiếng mở cửa, khỏi ngẩn ngơ.

 

Đã giải cơ quan ?

 

Nhanh thật.

 

Nàng cũng nghỉ ngơi đủ, dậy, cùng Kỳ Bất Diệc bước trong, đập mắt tiên là một cỗ quan tài.

 

Cỗ quan tài khác với những gì bọn họ thấy đường , là quan tài gỗ Thiết Âm.

 

Gỗ Thiết Âm hiếm gặp.

 

Nghe ngàn năm may mới một cây gỗ Thiết Âm, quan tài từ loại gỗ thể giữ cho t.h.i t.h.ể thối rữa, khó tìm .

 

Trong quan tài gỗ Thiết Âm một đó, nắp quan tài đóng, giống như mới ai đó kéo cách đây lâu, nhưng đậy , cho nên Hạ Tuế An thể dễ dàng thấy trong quan tài.

 

Thi thể của quả nhiên vẫn còn nguyên vẹn.

 

Không giống ch-ết, mà giống như đang ngủ hơn.

 

Ánh mắt Hạ Tuế An rơi lên khuôn mặt của nam thanh niên, ngũ quan đoan chính, sống mũi cao thẳng, chân mày lưỡi mác, một luồng khí phách cương trực dũng, hai tay đặt chồng lên ở thắt lưng, thẳng tắp một cách lạ thường.

 

Dung mạo và hình xuất chúng lập tức khiến Hạ Tuế An liên tưởng đến nam thanh niên bức bích họa, chính là Yến Vương Yến Vô Hành của trăm năm ?

 

“Hắn là Yến Vương Yến Vô Hành?”

 

Hạ Tuế An nghiêng đầu hỏi.

 

Kỳ Bất Diệc nhấc hẳn nắp quan tài còn đang đậy một nửa :

 

“Chắc là .”

 

“Nếu đây là Yến Vương Yến Vô Hành, đây là mộ thất chính của mộ Yến Vương?”

 

Hạ Tuế An khựng , “ tại khi đến đây cảm nhận thở của mẫu cổ Âm Thi Cổ?”

 

Hắn t.h.i t.h.ể trong quan tài một cái, như đang suy nghĩ chuyện gì đó:

 

“Nàng hiện giờ cảm nhận thở của mẫu cổ Âm Thi Cổ?”

 

Nàng lo lắng phán đoán sai lầm, nín thở nhờ t.ử cổ trong cơ thể để cảm nhận kỹ càng.

 

Một lát .

 

Hạ Tuế An vẫn cho câu trả lời tương tự.

 

 

Loading...