“Trong phòng tiễn rút hết, nhưng những lỗ tiễn để vẫn còn đó, Hạ Tuế An đưa một ngón tay cạy cạy cái lỗ sàn nhà, xem vẫn đền bạc, nàng vá lỗ thủng.”
Hạ Tuế An dùng chân nhẹ nhàng đá đống tiễn rút , tiễn do bọn họ b-ắn, nhưng bọn họ đền bạc, nàng đếm lỗ tiễn trong phòng, ước tính bạc đền là một con nhỏ.
Cửa, tường, sàn đều ghép từ từng miếng gỗ hảo hạng.
Muốn thì chỉ thể cả miếng.
Theo tính cách của chưởng quầy khách sạn , lão tuyệt đối sẽ nhẫn nhịn một căn phòng ít lỗ tiễn, cũng sẽ tùy tiện lấy chút vụn gỗ lấp lỗ tiễn cho xong chuyện, chắc chắn sẽ cả tấm gỗ mới.
Hạ Tuế An tính toán con :
“Chúng đền nhiều bạc cho chưởng quầy."
Nàng nhăn mặt như khổ qua.
Kỳ Bất Diệc dùng ống tay áo màu xanh chàm lau một giọt mồ hôi ch.óp mũi nàng:
“Bao nhiêu."
Hạ Tuế An một con .
“Ừm."
Hắn kéo nàng từ đất dậy, ngoài phòng.
Tiễn do bọn họ b-ắn, tiền cũng sẽ do bọn họ đền, nhưng Kỳ Bất Diệc thể ứng , đợi tìm kẻ màn thì thể đòi , nhưng là thu lợi tức.
Lợi tức tự nhiên là tiền bạc, độc cổ nuôi lâu ăn thứ gì ngon, đối với độc cổ mà , thịt là ngon nhất.
Hạ Tuế An và Kỳ Bất Diệc xuống lầu.
Hiện tại tuy là thời gian giới nghiêm, nhưng bách tính thể tự do hoạt động trong nơi ở.
Chưởng quầy khách sạn và mấy tiểu nhị vẫn còn ở đại sảnh, tiểu nhị thấy bọn họ xuống, đặt khăn lau xuống, hỏi bọn họ cần gì .
Hạ Tuế An xin tiểu nhị nước tắm, mồ hôi đổ lúc rút tiễn dính trong y phục, thoải mái cho lắm.
Tiểu nhị chuẩn nước đưa lên lầu, nàng thấp thỏm tới mặt chưởng quầy.
Chưởng quầy đang đối chiếu sổ sách.
Nàng tới, ánh sáng chắn mất.
Chưởng quầy rõ sổ sách liền dịch chuyển hướng một chút, Hạ Tuế An tới, chưởng quầy nhịn ngẩng đầu nàng:
“Vị khách quan , nếu cô cần gì thì cứ tìm tiểu nhị là ."
Hạ Tuế An lấy hết can đảm :
“Chưởng quầy, tìm ngài việc."
Kỳ Bất Diệc lưng nàng.
Đêm hôm khuya khoắt thấy cô nương, công t.ử tướng mạo thuận mắt thế , chưởng quầy cảm thấy tâm trạng phiền muộn vì tính toán sổ sách cũng trở nên vui vẻ hơn ít.
Chưởng quầy khép sổ sách , lấy chén đặt bên cạnh qua, nhấp một ngụm vẫn còn nóng, nhuận cổ họng khô khốc, giọng điệu vô cùng:
“Hai vị khách quan tìm chuyện gì?"
Hạ Tuế An gượng:
“Mời chưởng quầy ngài cùng chúng lên phòng xem một chút."
Hiếm khi khách quan đưa yêu cầu như .
Chưởng quầy cảm thấy bất an khó hiểu.
Lão vẫn duy trì nụ nên khi đối mặt với khách nhân:
“Được."
Chưởng quầy bước khỏi quầy, gọi một tiểu nhị khác cùng lên lầu, Hạ Tuế An, Kỳ Bất Diệc phía .
Đợi chưởng quầy bọn họ tới phòng, Hạ Tuế An đẩy cửa :
“Ngài xem."
Nụ của chưởng quầy cứng đờ mặt.
nhanh khôi phục như cũ.
Lão vẻ bình tĩnh lỗ tiễn trong phòng, với tiểu nhị:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa-yvnx/chuong-182.html.]
“Ngươi lui xuống ."
Tiểu nhị ngẩn ngơ:
“Hả?"
Chưởng quầy lòng đang rỉ m-áu, nhưng vẫn gượng ép như chuyện gì xảy , khẽ đá tiểu nhị một cái, bước phòng:
“Hả cái gì mà hả, ngươi xuống mang bàn tính của lên đây."
“Vâng."
Tiểu nhị vội đáp.
Lỗ tiễn trong phòng chắc chắn do bọn họ cắm chơi, chưởng quầy hiểu rõ, chuyện giang hồ, lão quản , nhưng... rốt cuộc là ai b-ắn!
Là ai b-ắn!
Sắp tức ch-ết lão .
Đây là chuyện bạc tiền , !
Hạ Tuế An chằm chằm chưởng quầy, sợ lão tức quá:
“Chúng sẽ đền bạc."
Ánh mắt chưởng quầy lướt qua độc cổ trong góc phòng, vẫn bình tĩnh, bộ dạng để bụng:
“Không , tin tưởng hai vị khách quan cũng cố ý."
Tiểu nhị cầm bàn tính chạy lên lầu, chưởng quầy đón lấy, gảy lạch cạch lạch cạch.
Mắt Hạ Tuế An đều theo kịp tốc độ gảy bàn tính của lão, Kỳ Bất Diệc xem chưởng quầy tính toán, thong thả nửa quỳ xuống, nhặt con rắn đen tối nay đặc biệt bò về báo tin lên.
Chưởng quầy đưa bàn tính cho Hạ Tuế An xem.
Con lão tính tiền bạc đền so với con nàng tính khi xuống lầu chênh lệch là bao.
Hạ Tuế An trả bàn tính cho chưởng quầy:
“Được, lúc chúng trả tiền phòng sẽ thanh toán cùng lúc, thật là ngại quá."
Chưởng quầy , bước khỏi phòng, thêm trong lấy một cái, ôm bàn tính xuống lầu, lúc xuống lầu giống như giẫm cái gì đó, cẩn thận lảo đảo một bước, tiểu nhị đỡ lấy.
Tiểu nhị đun nước lúc bưng nước lên, Kỳ Bất Diệc gọi .
“Khách quan gì sai bảo."
Tiểu nhị hỏi.
Kỳ Bất Diệc ôn tồn:
“Sáng sớm mai, ngươi mở chiếc xe ngựa chúng mang về tối nay , chuyển mấy cái rương bên trong sang xe ngựa của khách sạn các ngươi, vận chuyển đến một nơi."
Ngàn lượng vàng đựng trong rương, Thẩm Kiến Hạc tối nay từng mở xem mà thôi, khi bọn họ rời khỏi xe ngựa đóng rương .
Hắn đưa bạc cho tiểu nhị:
“Coi như mua một chiếc xe ngựa của khách sạn các ngươi."
Tiểu nhị nhận lấy bạc.
“Được, lát nữa tiểu nhân xuống với chưởng quầy, sáng mai sẽ chuyển cho ngài."
Chỉ là đ.á.n.h tiếng một câu, chưởng quầy thường sẽ đồng ý, chỉ cần khách quan đưa tiền bạc cao hơn giá gốc của xe ngựa.
Kỳ Bất Diệc sợ bọn họ phát hiện vàng, cũng sợ bọn họ sẽ nuốt riêng, bởi vì chỉ cần còn sống, đều thể tìm .
Không đúng.
Người ch-ết , cũng thể tìm .
Hạ Tuế An đợi tiểu nhị ngoài xong liền đóng cửa , Kỳ Bất Diệc từ lúc nào tới cửa sổ, thả hết độc cổ ngoài.
Nàng hỏi tắm .
Hắn bảo nàng tắm .
Hạ Tuế An bèn dùng trâm b-úi tóc lên, vòng bình phong, dùng nước dội sạch lớp mồ hôi đó, nàng liền dậy mặc đồ, giường xuống, cửa sổ xa khép .
Động tác của Kỳ Bất Diệc nhanh nhẹn, Hạ Tuế An ngẩn ngơ giường bao lâu thì , mang theo hương bồ kết và nước.