“Tuy trông cô vẻ yếu đuối, nhưng bước vững vàng mang theo sự khéo léo.”
Xem hạng tầm thường.
Hạ Tuế An tôn trọng lựa chọn của Quận chúa, khuyên bảo thêm nữa, nàng quanh quất hy vọng nhanh ch.óng tìm thấy Kỳ Bất Diệc, nhưng tìm mãi thấy , trái thấy mấy kẻ phát điên đang lao về phía .
Con phố dài vốn tấp nập nay trở nên vắng lặng, mặt đất những vết chân m-áu lộn xộn, là do những kẻ phát điên khi c.ắ.n vô tình giẫm m-áu để .
Lúc họ đang phát những tiếng gầm gừ rõ lời.
Hạ Tuế An đang định đầu chạy.
Đối diện với thứ hoặc sợ, nàng sẽ chọn cách chạy trốn, đây là cách nhất để tránh xa nguy hiểm.
Vừa , trán nàng một ngón tay khẽ chặn lên vùng trán trơn nhẵn vốn còn sẹo từ lâu, ngước mắt lên, khuôn mặt của Kỳ Bất Diệc hiện mắt.
Hắn quen cúi nàng:
“Đang tìm ?"
Giọng thiếu niên trong trẻo dễ .
Mắt Hạ Tuế An sáng lên:
“Dạ ."
Thật ngoan.
Hắn nhịn mà xoa nhẹ lên b-úi tóc hình bướm của nàng như xoa đầu rắn, ngón út vô tình vướng dải lụa tóc, kéo Hạ Tuế An đau.
Nàng ôm đầu, lí nhí:
“Anh đau ."
Nghe thấy nàng đau, liền buông tay.
Hạ Tuế An còn cảm ơn, rõ ràng là Kỳ Bất Diệc cẩn thận đau nàng, lúc buông tay, nàng cảm ơn , quả là một kỳ quặc.
trông nàng quá đỗi ngoan ngoãn.
Hắn vẫn định tiếp tục nuôi nàng, khi nuôi sống là Hạ Tuế An, Kỳ Bất Diệc dường như luôn một vài cảm nhận mới mẻ, kỳ lạ, khác thường, đó là điều mà việc nuôi cổ mang cho .
Hạ Tuế An hỏi Kỳ Bất Diệc , nàng tìm mãi phố mà thấy.
Kỳ Bất Diệc khẽ :
“ hứa sẽ bỏ rơi nàng, đương nhiên sẽ bỏ rơi nàng, cho dù nàng chạy cũng thể tìm thấy nàng, luyện cổ chúng thể tìm qua mùi hương."
Không , chỉ bỏ rơi nàng.
Tìm qua mùi hương?
Hạ Tuế An mới đầu cách dùng phương pháp để tìm , ở xa cũng ?
Nàng hỏi tiếp.
Lúc họ đang chuyện, mấy kẻ phát điên phố dùng dây thừng trói c.h.ặ.t , mà lệnh chính là Quận chúa trấn Phong Linh Hạ Tuế An thuận tay giúp một tay.
Quận chúa lấy cung tên từ tay vệ, nín thở tập trung, giương cung b-ắn tên, nhưng đều b-ắn chân tay của những kẻ phát điên, tiễn pháp chuẩn xác, bách phát bách trúng, là luyện từ nhỏ.
Tên tẩm thu-ốc thể khiến tạm thời hôn mê.
Mũi tên b-ắn trúng những kẻ phát điên lâu, họ ngừng vùng vẫy, lượt ngã xuống bất tỉnh.
Quận chúa hạ cung xuống, thần sắc nghiêm trọng.
Chuyện hệ trọng, lẽ báo cáo lên triều đình.
Thân vệ khiêng những bất tỉnh , đó tới xin chỉ thị của Quận chúa xem tiếp theo nên gì, cô bảo họ tìm đại phu giỏi nhất trong trấn để chữa trị cho họ, nhất định tìm nguồn gốc khiến họ phát điên.
Phát điên thì đáng sợ, đáng sợ là mà thể lây lan từ sang giống như ôn dịch, con đường lây nhiễm là do c.ắ.n?
Quận chúa vội gọi vệ , dặn dò họ tuyệt đối đừng để những c.ắ.n trúng.
Kỳ Bất Diệc về hướng ngược với họ.
Hạ Tuế An theo Kỳ Bất Diệc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa-yvnx/chuong-18.html.]
Đến giờ nàng vẫn còn sợ hãi, giống như lẩm bẩm một , giống như đang hỏi :
“Tại những đó đột nhiên c.ắ.n ?"
Kỳ Bất Diệc Hạ Tuế An chuyện nhưng trả lời.
Miêu Cương cổ tịch ghi chép, Âm Thi Cổ thể khiến phát điên c.ắ.n , và sẽ xuất hiện tình trạng lây lan từ sang ; Âm Thi Cổ cực kỳ khó luyện, thường luyện trong những lăng mộ đầy âm khí, ẩm ướt và ánh sáng.
Âm Thi Cổ, đúng như tên gọi, dùng t.h.i t.h.ể để luyện, nên việc luyện Âm Thi Cổ chú trọng đến thiên thời địa lợi nhân hòa, thiếu một thứ cũng .
Nếu ở đây xuất hiện Âm Thi Cổ, tức là nơi quả thực thứ mà .
Thật là thể chờ đợi thêm nữa .
Kỳ Bất Diệc tự chủ mà lên.
Hạ Tuế An hiểu đột nhiên , thắc mắc .
Kỳ Bất Diệc lẽ cảm nhận ánh mắt của Hạ Tuế An, nghiêng đầu nàng thấp hơn một cái đầu:
“Nàng thích lắm ?"
“Không ."
Hạ Tuế An ngượng ngùng phủ nhận:
“ chỉ hiểu vì , là nghĩ đến chuyện gì vui ?"
Thiếu niên thừa nhận.
“ ."
Kỳ Bất Diệc :
“ nghĩ đến một chuyện thể khiến vui sướng."
Sau khi Quận chúa dẫn bắt những kẻ phát điên , trấn Phong Linh chớp mắt khôi phục như cũ, thỉnh thoảng bàn tán về sự nguy hiểm lúc đó, cũng bách tính tò mò những giờ , ch-ết .
Hạ Tuế An theo Kỳ Bất Diệc đến một quán trọ tên là “Phong Quá Vô Ngân", tiểu nhị bước tới hỏi họ là dùng bữa nghỉ trọ.
Họ chọn nghỉ trọ.
Đến quầy lễ tân, chưởng quỹ hỏi họ cần bao nhiêu phòng, quán trọ còn dư ba phòng thượng hạng, chỉ là giá đắt một chút, nếu tiền bạc eo hẹp thì thể lấy phòng hạng trung hoặc hạng , ông chúng cũng sạch sẽ.
Kỳ Bất Diệc Hạ Tuế An.
Hạ Tuế An tại .
Ánh mắt nàng quét qua túi tiền xẹp lép bên hông Kỳ Bất Diệc, tưởng còn bao nhiêu bạc nữa, thể ở hai phòng thượng hạng, vì vội vàng :
“ ở phòng hạng trung hoặc hạng cũng mà."
Chưởng quỹ mở quán trọ ở trấn Phong Linh nhiều năm, kiến thức sâu rộng, sẽ vì tiền bạc eo hẹp mà lộ quá nhiều biểu cảm, bình tĩnh tự nhiên bưng chén lên, nhấp một ngụm, chờ họ bàn bạc.
thiếu niên tuấn tú hỏi thiếu nữ:
“Tối nay nàng còn ngủ cùng ?"
Vị chưởng quỹ kiến thức sâu rộng phun cả nước ngoài.
Sơ suất , sơ suất quá.
Hóa họ tiền bạc eo hẹp, mà là cái mối quan hệ đây, ông thấy họ tuổi đời còn nhỏ, cứ tưởng đơn thuần chỉ là cùng đường, nghĩ nhiều đến phương diện , nghĩ kỹ thì cũng là thể.
giang hồ dân phong cởi mở thì cởi mở thật, chưởng quỹ thực sự bao giờ thấy ai thể treo chuyện ngủ cùng khác ở cửa miệng như thế, thiếu niên là đầu tiên.
Ông lấy khăn tay lau miệng:
“Thất lễ ."
Hạ Tuế An vẻ mặt ngượng ngùng.
Đối mặt với ánh mắt mập mờ của chưởng quỹ họ, nàng chỉ đào một cái lỗ mà chui xuống cho .
Trên đường đến trấn Phong Linh, màn trời chiếu đất, Hạ Tuế An mấy đêm rúc lòng Kỳ Bất Diệc để sưởi ấm mà ngủ, cũng thể dùng nàng hoạt cổ hương an thần, ngửi mùi hương yêu thích.