“Đối phương dù hại , cũng thể vì chuyện nào đó mà ghét đối phương .”
Nàng đem tất cả những khả năng thể nghĩ đến hỏi.
“Tại ghét một quan trọng chứ."
Đôi mày Kỳ Bất Diệc khẽ động, giơ tay, đầu ngón tay lướt qua làn tóc nàng, cài chiếc tua rua bạc đang lung lay của Hạ Tuế An dải lụa đuôi tóc.
Trái tim Hạ Tuế An thả lỏng.
Kỳ Bất Diệc vân vê chiếc tua rua bạc ở đuôi tóc nàng mới buông tay:
“Hôm nay nàng hỏi ba câu hỏi liên quan đến ông , nguyên nhân gì ?"
Ánh mắt nàng lóe lên:
“Không ."
Kỳ Bất Diệc vuốt qua khóe mắt Hạ Tuế An, bắt nàng ánh :
“Thật ?"
Hạ Tuế An mím môi.
“Được , hỏi những câu là nguyên nhân, nhưng..."
“ nàng cho nguyên nhân cụ thể."
Kỳ Bất Diệc tiếp lời.
“Giống như ở núi Đăng Vân, nàng sáng tỏ một chuyện nên mới hỏi tên Kỳ Thư, bây giờ nàng quá , đợi nàng hiểu sẽ cho ."
Kỳ Bất Diệc gần như lặp sai một chữ những lời Hạ Tuế An từng .
Hạ Tuế An liền rủ mắt xuống.
“Được, đợi nàng, Hạ Tuế An.
nàng cũng nhớ kỹ, đừng lừa dối , ở chỗ chúng dung thứ cho sự phản bội."
Kỳ Bất Diệc cũng từng nửa câu với Hạ Tuế An.
Người ở Thiên Thủy Trại Miêu Cương của họ đều dung thứ cho sự phản bội, kẻ phản bội ch-ết.
Kỳ Bất Diệc nuôi Hạ Tuế An mãi mãi.
Không g-iết nàng.
Kỳ Bất Diệc cúi xuống, Hạ Tuế An khẽ nâng mí mắt, thở của họ chậm rãi giao .
Hắn như dịu dàng đến cực điểm vén lọn tóc mai của nàng lên:
“Hạ Tuế An, hứa với , đừng bao giờ phản bội , ..."
nếu thì .
Nếu thì , sẽ thế nào.
Ngón tay Kỳ Bất Diệc đang vén lọn tóc của Hạ Tuế An dần dần siết c.h.ặ.t, đến khoảnh khắc sắp nàng đau, mới buông tay.
Hương tóc của nàng vẫn còn lưu nơi đầu ngón tay.
Hắn khép năm ngón tay .
Hạ Tuế An hề né tránh ánh mắt, đối diện với Kỳ Bất Diệc, chút do dự đưa câu trả lời giống hệt như :
“ sẽ , sẽ phản bội , mãi mãi phản bội ."
Bởi vì Kỳ Bất Diệc cũng sẽ mãi mãi phản bội nàng, đối với nàng như thế, Hạ Tuế An cũng sẽ đối với Kỳ Bất Diệc như , cho nên nàng hề do dự, trực tiếp đưa câu trả lời.
Hạ Tuế An nhả chữ rõ ràng, âm thanh đủ để bên cạnh nàng thấy.
Lông mi Kỳ Bất Diệc run rẩy.
Có một sự d.a.o động cảm xúc khó nhận .
Ngay đó, lên, môi hồng răng trắng rạng rỡ như yêu vật:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa-yvnx/chuong-173.html.]
“Được."
Họ về phía , càng lúc càng rời xa tòa lầu cao của nhà đấu giá.
Trước khi đấu giá ngọc quyết, họ cần gì thêm, cũng cần gặp Công chúa Lạc Nhan nữa, Hạ Tuế An dạo loanh quanh ở Trường An.
Hôm nay nàng đột nhiên những đoạn ký ức vụn vặt về việc Thẩm Kiến Hạc rắn đỏ c.ắ.n ch-ết, nếu cả ngày cứ ở trong căn phòng tĩnh lặng của quán trọ, nàng sẽ nghĩ ngợi lung tung mất, Hạ Tuế An hy vọng như .
Chờ tâm trạng bình phục mới là trạng thái suy nghĩ nhất, nàng sẽ nhanh ch.óng bình phục tâm trạng thôi.
Trước đó, nhất là nên ít suy nghĩ .
Hạ Tuế An kéo Kỳ Bất Diệc về phía khu phố náo nhiệt ở Trường An, trang sức bạc hai cùng rung động.
Còn kịp đến khu phố náo nhiệt, Chung Hoán - thị vệ cận của Tô Ương đột ngột xuất hiện.
Anh vẫn giữ khuôn mặt gỗ, cứng nhắc :
“Quận chúa nhà lời mời, mời hai vị theo qua đó."
Lần đầu tiên Tô Ương gặp họ ở Trường An sẽ tìm họ bàn chuyện lăng mộ Yến Vương và Trường Sinh Cổ, Hạ Tuế An vẫn nhớ rõ.
Lúc nàng cũng việc gì cần , đang rảnh rỗi nên đồng ý theo Chung Hoán đến gặp Tô Ương.
Kỳ Bất Diệc cùng.
Sợ tai vách mạch dừng, địa điểm Tô Ương gặp họ là tại ngôi nhà mà cô mua, chọn ở t.ửu lầu quán bên ngoài.
Chung Hoán dẫn họ vòng qua mấy con phố ngõ hẻm, đến một ngôi nhà mấy bắt mắt, nhà của Tô Ương trong một ngõ hẻm hẻo lánh của thành Trường An, phù hợp với phong cách việc kín đáo, phô trương của cô .
Cửa chính giản dị, ván cửa còn bong tróc sơn, quả thật dễ gây sự chú ý.
E rằng kẻ trộm cũng sẽ đó trộm đồ.
Hạ Tuế An, Kỳ Bất Diệc cửa chính, Chung Hoán bước tới gõ cửa, hai tiếng nhẹ, ba tiếng nặng, một tiếng nhẹ.
Phía bên cửa truyền đến tiếng bước chân, tiếng mở khóa, Chung Không ở trong sân kéo cửa trong, cánh cửa cũ kỹ phát tiếng “két".
Chung Hoán nhường họ .
Hạ Tuế An cất bước sân viện.
Nhìn bên ngoài ngôi nhà thì cũ nát, nhưng bên trong vô cùng thanh tĩnh trang nhã, mặt đất lát những phiến đá xanh, hai bên đường đá xanh trồng một ít hoa cỏ, trong sân một cây hòe che bóng mát.
Dưới cây hòe, Tô Ương đang ghế gỗ, tay đặt bàn đá gõ nhẹ.
“Tô tỷ tỷ."
Hạ Tuế An đến gần gọi cô .
Tô Ương ngẩng đầu, vì những chuyện điều tra gần đây mà tiều tụy ít, cùng Hạ Tuế An hàn huyên vài câu liền thẳng chủ đề chính:
“Hai hiểu bao nhiêu về lăng mộ Yến Vương, Trường Sinh Cổ?
Có thể cho ?"
Khi thám hiểm lăng mộ Yến Vương ở trấn Phong Linh ban đêm, Hạ Tuế An từ đầu đến cuối đều hành động cùng Kỳ Bất Diệc, những chuyện trải qua, nàng cũng trải qua, những chuyện , nàng cũng .
Lăng mộ Yến Vương và Trường Sinh Cổ liên quan đến việc Kỳ Bất Diệc đến Trường An để , nên thể .
Nàng đem tất cả những gì hết.
Chỉ trừ một chuyện .
Đó là vợ của Yến Vương - Hà Hoa trong cơ thể Trường Sinh Cổ, vẫn còn sống, hiện đang ở trấn Phong Linh.
Bà quên quá khứ , hà tất kéo vòng xoáy nữa, hơn nữa việc Hà Hoa còn sống chắc cũng quan hệ quá lớn đến việc Tô Ương điều tra, đây là lý do Hạ Tuế An .
Còn việc chị gái của Yến Vương Yến Vô Hành vẫn còn sống, nàng với Tô Ương.
Yến Lạc Nhứ một nam t.ử đeo mặt nạ cứu , đến nay vẫn , lẽ liên quan đến việc Tô Ương đến Trường An điều tra.
Tô Ương từng cha là Tô Duệ Lâm nhắc đến sự tồn tại của Yến Lạc Nhứ, điều cô ngờ tới là Hạ Tuế An và những khác từng tận mắt thấy trong lăng mộ Yến Vương, thậm chí còn từng giao thủ với Yến Lạc Nhứ.
Khi cơ quan tự hủy của lăng mộ Yến Vương khởi động, Tô Duệ Lâm cứ ngỡ Yến Lạc Nhứ chôn trong mộ .