“Ta còn hỏi các ngươi đang cái gì đó."
Thẩm Kiến Hạc phớt lờ chen lời .
Thẩm Kiến Hạc phủi phủi lớp bụi hề tồn tại áo đen, một vẻ mặt như thể chịu nổi việc hai họ coi là vô hình:
“Đã lâu gặp nha, các ngươi cũng tới Trường An ?"
Nghe thấy giọng của Thẩm Kiến Hạc, Hạ Tuế An kìm nắm c.h.ặ.t t.a.y Kỳ Bất Diệc.
Kỳ Bất Diệc cúi đầu bàn tay đang nắm c.h.ặ.t.
Nàng nắm c.h.ặ.t.
Hắn cũng nhắc nhở Hạ Tuế An là nắm quá c.h.ặ.t.
Hạ Tuế An nén những ký ức về Thẩm Kiến Hạc trong đầu, càng kiên định quyết tâm nhất định tìm tất cả ký ức của :
“Chúng tới Trường An là một việc cần , Thẩm tiền bối còn ngài là?"
“Cũng là qua Trường An chút việc."
Thẩm Kiến Hạc hắc hắc hắc .
Trên phố lớn là nơi chuyện, Thẩm Kiến Hạc kéo bọn họ tới t.ửu lầu, thực hiện lời hứa từng hứa ở trấn Phong Linh, nếu giang hồ duyên gặp , nhất định mời bọn họ uống rượu.
Dù cũng là tiền bối, hiếm khi mời hậu bối một bữa rượu thì thể quá sơ sài, Thẩm Kiến Hạc hào sảng vỗ vỗ cái túi tiền căng phồng, dẫn bọn họ tới t.ửu lầu lớn nhất Trường An đủ các loại danh t.ửu.
Hắn thuận tiện thể cùng bọn họ ôn chuyện cũ.
Một hành tẩu giang hồ, ít nhiều gì cũng sẽ chút cô đơn buồn bã.
Huống hồ Thẩm Kiến Hạc là gạo nếp đen, la bàn, xẻng nhỏ thể lắp ghép các thứ, chỉ thiếu nước thẳng chính là kẻ trộm mộ xui xẻo, nhưng định che giấu.
Người đời đều kẻ trộm mộ dễ khắc ch-ết những xung quanh, Thẩm Kiến Hạc liền bao giờ che giấu phận, đem quyền lựa chọn nên đến gần kẻ sống bằng nghề trộm mộ như giao cho những khác.
Thẩm Kiến Hạc Hạ Tuế An, Kỳ Bất Diệc bận tâm đến phận kẻ trộm mộ của .
Hạ Tuế An là thực sự bận tâm.
Kỳ Bất Diệc là chuyện liên quan tới , sẽ mãi mãi để ý tới.
Còn một nữa cũng bận tâm —— Tô Ương, nhưng Thẩm Kiến Hạc cảm thấy đó là vì nàng là quận chúa, sẽ để mắt nên mới bận tâm.
Thẩm Kiến Hạc tới t.ửu lầu lớn nhất Trường An, dẫn bọn họ một gian phòng nhã nhặn, gọi tiểu nhị tới, gọi một bàn thức ăn và ba vò rượu Thu Lộ Bạch hảo hạng, tuyên bố rằng hôm nay bọn họ say về.
Vừa mới dùng xong bữa sáng, Hạ Tuế An là cảm giác thèm ăn lắm, uống vài ly thì .
Hạ Tuế An ngăn cản Thẩm Kiến Hạc gọi món, bọn họ là dùng bữa sáng phố Tây thị , Thẩm Kiến Hạc dùng , nàng .
Thẩm Kiến Hạc tới Trường An là bán giá cao những món bảo bối trộm mộ trong thời gian .
Trường An là nơi phồn hoa nhất Đại Chu, vàng son lộng lẫy, đạt quan quý nhân thừa bạc để mua những thứ đồ lạ lùng trộm từ mộ.
Mỗi một trộm mộ xong, Thẩm Kiến Hạc đều sẽ tới Trường An để bán , gặp Hạ Tuế An và Kỳ Bất Diệc là chuyện ngoài ý , bán bảo bối, thừa bạc để mời bọn họ uống rượu.
Tiểu nhị mang rượu lên, Thẩm Kiến Hạc thuần thục gỡ niêm phong vò rượu.
Hắn rót rượu cho bọn họ.
Hương rượu nồng nàn, ngay lập tức tràn ngập gian phòng.
Hạ Tuế An thoáng qua ly rượu Thu Lộ Bạch Thẩm Kiến Hạc rót cho bọn họ, Kỳ Bất Diệc sắc mặt đổi, quên là một ly là gục.
Thẩm Kiến Hạc tiên rót rượu cho bọn họ xong, đó mới rót cho , giơ ly rượu lên kính bọn họ:
“Ly là kính 'giang hồ rộng lớn, trong biển mênh m-ông, chúng vẫn còn duyên gặp '."
“Thẩm tiền bối."
Hạ Tuế An ngại ngùng , “Huynh uống rượu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa-yvnx/chuong-170.html.]
“Hả?"
Thẩm Kiến Hạc rõ.
Nàng :
“Huynh thể uống rượu."
Thẩm Kiến Hạc rõ :
“Ngươi là Kỳ tiểu công t.ử thể uống rượu?"
Hạ Tuế An uống cạn ly rượu Thu Lộ Bạch trong tay , uống cạn ly rượu Thu Lộ Bạch trong ly của Kỳ Bất Diệc, coi như là nhận ly rượu kính bọn họ:
“Dạ, uống ly ."
Không uống rượu thì thể uống , Thẩm Kiến Hạc gọi tiểu nhị mang một ấm nước qua, t.ửu lầu thường sẽ dự trữ nước , chỉ là thể nhiều loại và như ở quán thôi.
Kỳ Bất Diệc thong thả xoay xoay cái ly Hạ Tuế An uống cạn rượu.
Rượu.
Hắn chỉ mới uống một ly ở lầu các Kỳ Cung của công chúa Lạc Nhan, mà Kỳ Bất Diệc ăn, uống đồ vật xưa nay đều sẽ lưu ý xem hạ thu-ốc, hạ độc , ly rượu đêm đó thu-ốc, cũng độc.
Ly rượu thu-ốc cũng độc thế mà thể khiến trong một thời gian ngắn mấy ý thức.
Đây chính là điều thường là say rượu?
Nói như , Kỳ Bất Diệc là thể chạm rượu, khi trải qua chuyện Thiên Tàm Cổ dẫn đến việc sẽ rơi giấc ngủ sâu khi nhiệt độ thấp, thích bất cứ thứ gì khiến trở nên mất ý thức.
Thẩm Kiến Hạc hỏi bọn họ tới Trường An từ bao giờ, là năm ngày tới Trường An tìm mua, bán mấy thứ mang tới Trường An.
Hạ Tuế An thành thật với , bọn họ cũng là mấy ngày mới tới Trường An.
Chuyện cụ thể thì chi tiết.
Thẩm Kiến Hạc tuy là tò mò tại bọn họ tới Trường An, nhưng cũng là chừng mực, hiểu rõ những chuyện thể hỏi, những chuyện hỏi ít là nhất, hoặc đợi đối phương sẵn lòng .
Hạ Tuế An dường như vô tình hỏi:
“Thẩm tiền bối ở Trường An gặp Tô tỷ tỷ ?"
“Tô tỷ tỷ?"
Thẩm Kiến Hạc phản ứng kịp.
Hạ Tuế An nhắc nhở :
“Chính là quận chúa, Phong Linh quận chúa chúng từng gặp ở trấn Phong Linh, Tô tỷ tỷ bây giờ cũng đang ở Trường An."
Cũng trách Thẩm Kiến Hạc phản ứng kịp, Hạ Tuế An là khi tới Trường An mới Tô Ương gợi ý đổi cách xưng hô, gọi nàng là Tô tỷ tỷ, ở trấn Phong Linh, bọn họ đều gọi là quận chúa.
Thẩm Kiến Hạc ngạc nhiên :
“Quận chúa?
Sao nàng cũng tới Trường An ."
Nàng :
“Ta ."
Hạ Tuế An chỉ Tô Ương hỏi bọn họ một chuyện về mộ Yến Vương và Trường Sinh Cổ, nhưng Tô Ương tới Trường An cũng là vì chuyện , nàng , bọn họ cũng hỏi.
“Trường An gần đây quả thực náo nhiệt, nước Nam Lương sắp liên hôn với Đại Chu, hoàng t.ử của nước Nam Lương cũng tới , lẽ nào mấy các ngươi đều là tới để xem náo nhiệt ?"
Thẩm Kiến Hạc nửa đùa nửa thật .
Vừa nhắc tới ba chữ nước Nam Lương, Hạ Tuế An liền nghĩ tới công chúa Lạc Nhan.
Bọn họ cần khi công chúa Lạc Nhan gả xa tới nước khác tìm hung thủ mưu hại chị nàng, thời gian hạn, bọn họ vẫn chút manh mối nào.