Thiếu niên Miêu Cương là hắc liên hoa - Chương 144

Cập nhật lúc: 2026-05-06 10:56:39
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tiếng đàn sáo thỉnh thoảng truyền từ những lầu gác trong thành Trường An, bay phố lớn, còn đường nườm nượp dứt, một trang phục khác lạ, dung mạo khác biệt lớn, là thương nhân đến từ các nước.”

 

Vượt qua hào thành, Hạ Tuế An tiến Trường An thấy chính là cảnh tượng như .

 

Rất hưng thịnh.

 

Phồn hoa hơn bất cứ nơi nào cô từng qua đây, Trường An, cô nhớ tới thành Vệ đầy rẫy xác ch-ết đói, thành Vệ giờ .

 

Có lẽ vì thành Vệ là nơi đầu tiên Hạ Tuế An thấy khi mất trí nhớ, nên ấn tượng để trong cô vô cùng sâu sắc, đôi khi cô thường theo thói quen lấy những nơi khác so sánh với thành Vệ đó.

 

Cô ôm hành lý qua phố lớn Trường An.

 

Trường An ít ngoại tộc, cách ăn mặc cũng độc đáo riêng biệt, bộ quần áo màu xanh chàm cùng trang sức bạc của Kỳ Bất Diệc lẫn trong đó trở nên còn quá nổi bật nữa, nhưng khuôn mặt vẫn thu hút ánh .

 

Bất luận là ở triều đại nào, con đều sẽ dành một sự quan tâm nhất định đến dung mạo.

 

Đại Chu triều cũng .

 

Kẻ diện mạo đoan chính, cơ thể khuyết tật, sẽ thể triều quan.

 

Các khóa Trạng nguyên, Thám hoa, Bảng nhãn, ngoài việc thực lực, diện mạo còn xuất chúng, bởi vì khi quan, lẽ đối mặt với sứ giả nước ngoài, thể diện của quan chính là thể diện của Đại Chu triều.

 

Tạ Ôn Kiều với tư cách là Trạng nguyên lang, tư dung thuộc hàng nhất hàng nhì, từng một thời bách tính Trường An gọi là vị Trạng nguyên lang khôi ngô nhất Đại Chu triều.

 

Kỳ Bất Diệc là một kiểu khác biệt.

 

Cha là Đại Chu, trại Thiên Thủy ở Miêu Cương, tướng mạo của là sự kết hợp ưu điểm của cả hai, ngũ quan so với Đại Chu chính thống thì sâu hơn, làn da trắng lạnh, vóc dáng gầy gò săn chắc.

 

Hạ Tuế An nắm lấy tay Kỳ Bất Diệc băng qua đám đông, mua hai chiếc bánh hồ.

 

Từ tối qua đến giờ ăn gì cả.

 

Sau khi bọn họ rời khỏi thôn Hồng Diệp ở Thanh Châu, mất hai tháng mới đến Trường An, đường xá xa xôi, Hạ Tuế An mỗi ngày đều mải miết lên đường đến mức chẳng còn tâm trí ngó gì khác, giờ đến Trường An, hứng thú lập tức trỗi dậy.

 

Bánh hồ mới lò thơm phức.

 

Ông chủ bọn họ hai chiếc, nhanh nhẹn dùng kẹp gỗ gắp bánh hồ.

 

Bên cạnh quầy bánh hồ là một tiệm mì sợi thủ công, phía tiệm mì bày mấy bộ bàn ghế cho khách ăn, lúc kín , ăn khấm khá, bận rộn ngớt.

 

Hạ Tuế An ngửi thấy mùi mì thơm, bụng kêu lên mấy tiếng, vặn hai vị khách rời , tiệm mì trống một cái bàn, cô tới cái bàn đó, vẫy tay gọi Kỳ Bất Diệc.

 

“Qua đây."

 

Kỳ Bất Diệc xuống đối diện cô.

 

Bọn họ gọi hai bát mì thịt thủ công với ông chủ tiệm mì, Hạ Tuế An thỏa mãn chờ đợi.

 

Ông chủ bán bánh hồ hiển nhiên là gặp qua nhiều vị khách ăn bánh hồ ăn mì ở tiệm bên cạnh, dùng giấy gói kỹ hai chiếc bánh hồ, mang đến bàn của bọn họ:

 

“Bánh hồ đến đây."

 

Cô dùng hai tay đón lấy:

 

“Cảm ơn ông."

 

Ông chủ bán bánh hồ thoáng qua hành lý họ mang theo, thấy giờ ai đến mua bánh hồ, nên về quầy ngay mà nhiệt tình hỏi:

 

“Hai vị mới đến Trường An ?

 

Hay là định rời khỏi Trường An?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa-yvnx/chuong-144.html.]

 

Hạ Tuế An xé một miếng bánh hồ:

 

“Chúng cháu hôm nay mới tới Trường An ạ."

 

Thực ông chủ bán bánh hồ ăn nhiều năm, gặp qua nhiều, đại khái thể đoán đối phương là đến Trường An rời khỏi Trường An, chẳng qua là thuận miệng hỏi một câu mà thôi.

 

Ông chủ bán bánh hồ đang rảnh rỗi, còn tán gẫu thêm mấy câu chuyện phiếm với bọn họ, nhưng vị khách đến mua bánh hồ gọi về.

 

Bát mì của bọn họ cũng bưng lên.

 

Hạ Tuế An ăn uống ngon lành.

 

Kỳ Bất Diệc ăn một miếng bánh hồ xé , ăn một miếng mì, ăn uống thong dong, là thích ăn thích ăn.

 

Dựa theo tốc độ ăn uống của hai bọn họ, hẳn là ăn chậm nhất, nhưng mỗi hầu như đều là Hạ Tuế An ăn xong cuối cùng, cô ăn nhiều, cho dù tốc độ nhanh hơn thì thời gian cũng lâu hơn.

 

Phía bên trái Hạ Tuế An là bàn của mấy vị sĩ t.ử kinh dự thi.

 

Bọn họ ở Trường An hơn một tháng, đối với những chuyện xảy gần đây ở Trường An cũng coi như nắm rõ trong lòng bàn tay, lúc đang bàn luận về chuyện Đại Chu sắp liên hôn với nước Nam Lương.

 

Thánh thượng đương triều chỉ một vị Hoàng hậu, hậu cung phi tần khác, gối hai con trai, con gái; năm năm , Hoàng đế nhận nuôi một con gái từ tông thất, đặc phong Lạc Nhan công chúa.

 

Người sắp gả sang nước Nam Lương chính là vị Lạc Nhan công chúa tinh thông cầm kỳ thi họa .

 

Liên hôn với nước khác, từ xưa .

 

Điều khiến bàn tán say sưa chính là chuyện phong nguyệt giữa Lạc Nhan công chúa và đại thần trong triều Tạ Ôn Kiều.

 

Năm đó, Lạc Nhan công chúa tuổi còn nhỏ, nhận nuôi gối Hoàng đế, Hoàng hậu, nhắm trúng Tạ Ôn Kiều thi đỗ Trạng nguyên, triển khai một loạt hành động theo đuổi, trong thành Trường An ai .

 

Tạ Ôn Kiều nghiêm lời từ chối, Lạc Nhan công chúa càng thua càng hăng, đuổi theo hai năm trời.

 

Sau đó xảy chuyện gì.

 

Những liền nữa.

 

Chỉ vị Lạc Nhan công chúa từng tuyên bố Tạ Ôn Kiều thì gả từ đó trở nên an phận, ở nhà học tập cầm kỳ thi họa, còn xuất đầu lộ diện nữa.

 

Bách tính thành Trường An dần quên mất chuyện , gần đây vì chuyện Lạc Nhan công chúa sắp liên hôn với nước Nam Lương mà nhắc , dù thì Tạ Ôn Kiều giờ đây ở vị trí cao cũng khá thu hút sự chú ý.

 

suy đoán nguyên nhân Tạ Ôn Kiều sắp ba mươi tuổi mà vẫn thành gia lập thất là vì thích Lạc Nhan công chúa.

 

Tuy nhiên khả năng thấp.

 

Ngày , Lạc Nhan công chúa đuổi theo chạy khắp nơi, gây náo động cả thành, cũng thấy động lòng, thể là vì nàng mà thành gia lập thất .

 

Lại , Tạ Ôn Kiều màng chuyện tình cảm, một lòng vì triều đình.

 

Bách tính Trường An đối với việc mỗi một ý.

 

Hạ Tuế An vốn quá nhiều tâm tư tìm hiểu chuyện bát quái của khác, nhưng giọng của những bàn bên lớn nhỏ, vặn thể truyền chuẩn xác tai cô, thể tránh khỏi lọt tai.

 

Chủ yếu là vì cô gặp Tạ Ôn Kiều mấy , khi thấy bọn họ nhắc đến tên , cô sẽ tự chủ mà suy ngẫm những lời bọn họ , đó đối chiếu với hình ảnh Tạ Ôn Kiều hiện lên trong đầu.

 

Tạ Ôn Kiều trong miệng bọn họ, ngược phù hợp với hình tượng Tạ Ôn Kiều mà Hạ Tuế An từng gặp.

 

Không tính cách như .

 

Đối xử với đều công bằng như , chính là cho cảm giác cách, việc đại công vô tư, là một vị quan hiếm gặp.

 

 

Loading...