Thiếu niên Miêu Cương là hắc liên hoa - Chương 100
Cập nhật lúc: 2026-05-06 10:48:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tạ mỗ chỉ điều tra cho rõ ràng mà thôi.
Mấy năm nay, tổng cộng ba lên núi Đăng Vân ban đêm, ai ngoại lệ đều ch-ết núi vì những t.a.i n.ạ.n khác .”
Nguyên nhân Tạ Ôn Kiệu tiếp xúc với chuyện là vì một trong những ch-ết là quen của ông .
Năm nay ông Thanh Châu mới chuyện .
Thế là ông bắt tay điều tra.
Kiểm tra kỹ , quả thực thể tìm thấy ít điểm nghi vấn, mà các điểm nghi vấn đa phần đều liên quan đến đạo quán Huyền Diệu núi Đăng Vân.
Tạ Ôn Kiệu sự thật của sự việc, những đó ch-ết một cách rõ ràng.
Các đạo sĩ của đạo quán Huyền Diệu cũng khá phối hợp, dường như đều hỏi gì đáp nấy, ngay cả Tam Thiện chân nhân vốn hoàng đế coi trọng cũng .
Tuy nhiên trong lòng Tạ Ôn Kiệu vẫn còn những nghi hoặc giải đáp.
Nghi hoặc cần giải đáp tại đạo quán Huyền Diệu.
Nên ông đến đạo quán Huyền Diệu vài .
Tam Thiện chân nhân:
“Tạ đại nhân cũng , họ qua đời vì tai nạn, can hệ gì đến bần đạo, can hệ gì đến đạo quán Huyền Diệu.
Đạo quán Huyền Diệu còn đặc biệt lập bia chân núi, để bách tính cố gắng đừng lên núi ban đêm .”
Ông chân thành :
“Bần đạo là xuất gia, cũng lấy tiếc về c-ái ch-ết của họ.”
Tạ Ôn Kiệu:
“Tạ mỗ khám xét đạo quán.”
Tam Thiện chân nhân bình tĩnh tự tại:
“Khám xét đạo quán Huyền Diệu cần sự đồng ý của hoàng thượng, bần đạo hỏi Tạ đại nhân xin chỉ thị của hoàng thượng ?”
Đưa hoàng thượng , Tạ Ôn Kiệu quả thực cách nào với Tam Thiện chân nhân và đạo quán Huyền Diệu.
Quan trọng nhất là bách tính Thanh Châu vô cùng kính trọng đạo quán Huyền Diệu, ông dùng biện pháp cứng rắn cũng sẽ gặp sự phản đối.
Làm bất cứ việc gì cũng kích động dân phẫn, Tạ Ôn Kiệu vẫn hiểu đạo lý .
Tam Thiện chân nhân chợt giơ tay chỉ trai đường.
Ông hiệu cho Tạ Ôn Kiệu trong.
“Tạ đại nhân, ngài mấy năm nay những lên núi Đăng Vân ban đêm đều ch-ết hết, mà hai vị tiểu công t.ử, tiểu cô nương tối qua lưu đạo quán Huyền Diệu, đến giờ vẫn bình an vô sự đấy thôi.”
Tạ Ôn Kiệu hiểu ý của ông .
Ý của Tam Thiện chân nhân là những đó lên núi Đăng Vân ban đêm thì ch-ết, còn hai cũng lên núi Đăng Vân ban đêm nhưng vì ở đạo quán Huyền Diệu nên vẫn bình an vô sự.
Muốn chứng minh từ một góc độ khác rằng lên núi Đăng Vân ban đêm dễ xảy tai nạn, liên quan gì đến đạo quán Huyền Diệu, nếu họ chẳng thể bình an vô sự.
Vô cớ trở thành “chứng nhân", Hạ Tuế An và Kỳ Bất Diệc bước khỏi trai đường.
Tạ Ôn Kiệu về phía họ.
Hạ Tuế An họ đang gì, cô đợi Kỳ Bất Diệc dùng bữa xong là luôn.
Cảm giác bỗng chốc nhiều chằm chằm bằng những ánh mắt kỳ lạ là một trải nghiệm gì, nhất là khi một vị quan chằm chằm.
Hạ Tuế An tuy gì khuất tất nhưng cũng thích cho lắm.
Tam Thiện chân nhân vẫn hiền hòa gần gũi như cũ.
Biểu cảm của Tạ Ôn Kiệu chút phức tạp.
Ông cho họ phận của , mục đích đến đây, suy nghĩ một lát hỏi:
“Hai lên núi Đăng Vân tối qua ?”
Hạ Tuế An khựng một chút:
“ .”
Tạ Ôn Kiệu hỏi:
“Tối qua hai gặp chuyện gì khác thường ?”
Cô thành thực trả lời:
“Không ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa-yvnx/chuong-100.html.]
Tam Thiện chân nhân bình tĩnh, sợ họ sẽ điều gì bất lợi cho đạo quán Huyền Diệu.
Cho dù họ thì cũng bằng chứng, còn rước thêm rắc rối — thiếu niên g-iết mà.
Kỳ Bất Diệc thể là tiểu đạo sĩ Nguyên Đức định g-iết , mới phản sát , thuộc về phòng vệ chính đáng, theo luật lệ Đại Chu thì vô tội.
bằng chứng lý do gì ?
Không bằng chứng, lý do, Tam Thiện chân nhân cũng thể là họ định g-iết Nguyên Đức , còn g-iết thành công nữa.
Nếu Tạ Ôn Kiệu bằng chứng và lý do họ g-iết , thì cứ việc tự mà tra.
Chỉ cần hoàng đế vẫn còn coi trọng đạo quán Huyền Diệu ngày nào, lấy bằng chứng xác thực, Tạ Ôn Kiệu đừng hòng động đạo quán Huyền Diệu, thể bừa.
Tam Thiện chân nhân ngày thường luôn hiền từ với , nhưng hễ đụng đến chuyện của đạo quán Huyền Diệu là sẽ kiên quyết.
Sau khi câu trả lời của Hạ Tuế An, Tạ Ôn Kiệu đợi câu trả lời của Kỳ Bất Diệc.
Kỳ Bất Diệc ngước mắt lên.
Bên cạnh, Tam Thiện chân nhân hiếm khi nín thở chờ đợi.
Kỳ Bất Diệc :
“Ngoài việc ồn ào thì gặp chuyện gì khác thường cả.”
G-iết , và g-iết, đối với là chuyện khác thường, ngược quá quen .
Tam Thiện chân nhân nghĩ sai , Kỳ Bất Diệc vì sợ rước rắc rối nên mới chuyện tối qua, chỉ nhanh ch.óng tìm thứ cần, những chuyện khác thể tạm thời gác phía .
Gác phía nghĩa là cho qua .
Tạ Ôn Kiệu Tam Thiện chân nhân một cái, dường như thể phản bác lời ông :
“Tại hai lên núi ban đêm?”
“Bắt buộc ?”
Kỳ Bất Diệc hỏi ngược .
“Cũng hẳn...”
Tạ Ôn Kiệu câu hỏi ngược đột ngột của cho sững sờ.
Thông thường quan hỏi chuyện, hễ trả lời đều sẽ trả lời, ngay cả Tam Thiện chân nhân của đạo quán Huyền Diệu cũng giống như .
Nụ của thiếu niên vẫn còn đó, tiếp lời:
“Được.”
Rồi đó còn lời nào nữa.
Cũng đành thôi.
Tạ Ôn Kiệu lúc tâm trí tốn công sức lên họ nữa, chuyện khác quan trọng hơn.
Ông suy nghĩ một chút với Tam Thiện chân nhân:
“Tạ mỗ còn một chuyện chuyện riêng với Tam Thiện chân nhân, Tam Thiện chân nhân thể cho Tạ mỗ một cơ hội ?”
Tam Thiện chân nhân gật đầu :
“Tự nhiên là , Tạ đại nhân mời theo bần đạo.”
Hạ Tuế An theo bóng lưng họ rời .
Kỳ Bất Diệc đưa tay mặt cô khẽ lắc một cái, chuỗi bạc hồ điệp cổ tay kêu leng keng.
Hạ Tuế An hồn, đập mắt là gương mặt của .
“Chúng rời khỏi đạo quán Huyền Diệu bây giờ.”
Kỳ Bất Diệc nhảy xuống bậc đá cuối cùng trai đường, mái tóc dài tung bay, những chiếc chuông ở đuôi tóc kêu vang một hồi lâu, chậm rãi tan biến trong gian trống trải.
“Được.”
Hạ Tuế An cùng rời .
Núi Đăng Vân ban ngày dễ leo hơn ban đêm nhiều, tầm rõ ràng hơn hẳn.
Đã đến giờ Tỵ, đạo quán Huyền Diệu mở cổng đón hương khách trong, khi họ gặp ít từ núi lên đạo quán.
Ra khỏi đạo quán Huyền Diệu, Hạ Tuế An càng nghĩ càng thông, tùy ý kéo một bà cụ lớn tuổi hỏi đạo quán Huyền Diệu rốt cuộc những gì mà bách tính Thanh Châu đều hết lời ca ngợi như .
Bà cụ hỏi thấy cô nương xinh xắn nên cũng kiên nhẫn hơn vài phần.