Hàn Oánh mở điện thoại, lôi hai điện thoại cô cho danh sách đen .
Cô bấm gọi cho Triệu Mỹ Hoa . Thuê bao quý khách gọi hiện tắt máy, chắc là điện thoại hỏng .
Cô chuyển sang gọi còn .
"Điện thoại của Vương Thi Kỳ phết đấy chứ."
Chuông reo, Hàn Oánh lẩm bẩm.
Vương Thi Kỳ đang bộ bỗng tiếng chuông điện thoại, cô lấy xem. Nhìn thấy gọi, cô sững sờ, chôn chân tại chỗ.
"Mẹ, là con khốn Hàn Oánh!"
Vương Thi Kỳ chằm chằm dãy với ánh mắt kinh hoàng oán hận, dám bắt máy. Cảnh tượng Hàn Oánh đ.á.n.h cả nhà cô kêu la t.h.ả.m thiết vẫn còn ám ảnh cô đến tận bây giờ. Cô bao giờ nghĩ Hàn Oánh ngày trở nên đáng sợ như .
Dù trong lòng hận thể băm vằm Hàn Oánh trăm mảnh, nhưng Vương Thi Kỳ dám. Mấy tháng nay sống cảnh bữa đói bữa no, cô càng thêm quý trọng cái mạng nhỏ của .
Thậm chí để sống, cô còn giấu lén lút qua với gã Lâm Đại Tráng bẩn thỉu ở nhà bên cạnh. Gã hói đầu, răng vàng khè, kinh tởm vô cùng, nhưng mỗi từ nhà gã về, Vương Thi Kỳ đều thấy thỏa mãn. Không cần mạo hiểm tính mạng ngoài kiếm tiền giữa sương mù độc hại, chỉ cần im vài phút là đồ ăn mang về, cô đương nhiên chọn cách nào.
"Nghe , xem con khốn đó định gì! Để tao !"
Triệu Mỹ Hoa cũng chằm chằm điện thoại với ánh mắt oán độc, giật lấy máy.
"A lô..."
Giọng quen thuộc của Hàn Oánh vang lên từ đầu dây bên . Nghe giọng , Triệu Mỹ Hoa suýt chút nữa tưởng đang những ngày tháng sống ở khu Ngự Cảnh.
bà nhanh ch.óng tỉnh táo . Chồng c.h.ế.t, con gái bán đổi lấy đồ ăn tưởng bà , con trai què chân liệt giường, tính tình khó chiều đòi hỏi ăn ngon. Bản bà vì nuôi con cũng lén lút bán cho mấy lão già.
Còn chuyện ngoài l..m t.ì.n.h nguyện viên kiếm tiền, Triệu Mỹ Hoa sợ c.h.ế.t khiếp. Chồng bà c.h.ế.t vì nhiễm bệnh, bà dám mạo hiểm.
Tất cả là tại Hàn Oánh. thì chứ? Bà đ.á.n.h Hàn Oánh con ch.ó dữ, cũng dám tìm cô gây sự, chỉ nuốt hận lòng.
Giờ cô gọi điện đến, Triệu Mỹ Hoa cảm thấy từng lỗ chân lông đều đang gào thét đòi g.i.ế.c c.h.ế.t Hàn Oánh.
"Hàn Oánh, mày đừng giả nhân giả nghĩa nữa..." Triệu Mỹ Hoa nghiến răng rít lên từng chữ.
"Bà tưởng gọi điện gì? Lâu gặp, gọi xem các còn sống c.h.ế.t thôi." Giọng Hàn Oánh nhàn nhạt. Vừa cô nổ máy, lái xe về phía hai con họ.
"Mày c.h.ế.t bọn tao cũng c.h.ế.t ! Ông trời mắt sẽ tha cho đứa ác độc như mày! Mày hại cả nhà tao, cứ chờ đấy mà xuống địa ngục!"
Miệng lưỡi Triệu Mỹ Hoa vẫn cay nghiệt như xưa, đến nước vẫn còn già mồm.
"Có tiễn một đoạn ? Xe điều hòa đấy."
Tuyền Lê
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-tai-mat-the-tich-tru-hang-ty-vat-tu-de-song-sot/chuong-137-cho-xuong-dia-nguc-di.html.]
Cúp máy, Hàn Oánh lái xe đến bên cạnh hai , hạ kính xe xuống.
Hơi lạnh từ trong xe ùa , phả mặt khiến Triệu Mỹ Hoa rùng một cái. Quan trọng hơn, trong luồng khí lạnh đó còn thoang thoảng mùi thơm của sáp thơm, đối lập với mùi mồ hôi chua loét họ.
"Mẹ, đừng lên, chắc chắn nó mang theo con ch.ó đấy!"
Vương Thi Kỳ sợ con ch.ó của Hàn Oánh như sợ cọp. Dù c.ắ.n, nhưng hình ảnh hàm răng sắc nhọn của nó ngoạm gãy chân em trai vẫn in sâu trong trí nhớ cô .
Dù ghen tị phát điên khi thấy Hàn Oánh vẫn xe để , nhưng lý trí mách bảo Vương Thi Kỳ rằng mạng sống là quan trọng nhất.
"Mày bụng thế cơ ? Nói , tìm bọn tao việc gì?"
Triệu Mỹ Hoa ngó trong xe, thấy con ch.ó nên gan to hơn hẳn.
"Đã bảo là tiễn các một đoạn mà, dối ." Hàn Oánh thật, cô đến để tiễn họ "lên đường".
"Được thôi, mày xuống xe , để tao lái!"
Triệu Mỹ Hoa thò tay túi áo, nắm c.h.ặ.t con d.a.o gọt hoa quả. Bà Hàn Oánh ý , nhưng lòng hận thù khiến bà bỏ qua cơ hội .
Con ch.ó ở đây, bên bà hai , d.a.o, chẳng lẽ xử một Hàn Oánh? Đường vắng tanh, chỉ cần đ.á.n.h bất ngờ, hai khống chế cô chắc chắn thành vấn đề. Cùng lắm là đ.á.n.h một trận nữa thôi, chẳng lẽ cô dám g.i.ế.c ?
"Mẹ, đừng lên, tin nó !" Vương Thi Kỳ kéo áo , bà tỉnh táo .
"Yên tâm, ."
Triệu Mỹ Hoa vỗ vỗ tay con gái, nhân tiện nhét tay cô một con d.a.o gọt hoa quả khác, còn nháy mắt hiệu.
Cảm nhận con d.a.o trong tay, Vương Thi Kỳ hiểu ngay ý định của . Cô lập tức hưng phấn hẳn lên. Mỗi gã Lâm Đại Tráng kinh tởm , cô đều tưởng tượng đến ngày bắt Hàn Oánh chịu nỗi nhục nhã như .
Hàn Oánh bước xuống xe, vòng qua đầu xe mở cửa ghế phụ .
Lúc Hàn Oánh xuống xe, cả hai con Vương Thi Kỳ đều quan sát kỹ. Họ thấy cô sạch sẽ, da dẻ trắng trẻo mịn màng, tóc tai gọn gàng thơm tho. Chẳng bù cho họ, đầu tóc bết bát dầu mỡ, cảm giác như cúi đầu xuống là dầu sẽ nhỏ tong tỏng.
Khoảnh khắc đó, Vương Thi Kỳ suýt nữa thì rút d.a.o đ.â.m Hàn Oánh. cô lúc, Hàn Oánh xuống xe chắc chắn sẽ đề phòng.
Thấy Hàn Oánh thực sự nhường ghế lái, Triệu Mỹ Hoa hiệu cho con gái leo lên xe. Xe từ từ lăn bánh, Vương Thi Kỳ ghế lưng Hàn Oánh, con d.a.o gọt hoa quả lặng lẽ trượt khỏi tay áo.
Khi xe qua một đoạn tối, bỗng nhiên mắt họ lóe lên một luồng ánh sáng ch.ói lòa khiến cả hai nheo mắt . Nhân cơ hội đó, Hàn Oánh mở cửa ghế phụ nhảy ngoài.
Khi hai con mở mắt , họ c.h.ế.t điếng cảnh tượng mắt.
"Đây... đây là..."
Bên ngoài cửa sổ xe là một cánh đồng bát ngát trồng đủ loại hoa màu và cây ăn quả. Cây nào cây nấy trĩu trịt quả.