Thiên Tai Mạt Thế: Cô Nương Nhà Nông Một Mình Chạy Nạn - Chương 292: Cuồng phong, bạo tuyết

Cập nhật lúc: 2026-03-29 20:01:07
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Hạ đem xương sườn và móng giò chần qua nước sôi, đó cho thêm một nồi nước nóng để hầm móng giò.

 

Trong gian vẫn còn hành boa-rô, gừng, tỏi, nàng cũng cho hết một lượt .

 

Chẳng mấy chốc, trong nồi bắt đầu nổi bọt "lục bục lục bục", nàng còn ngửi thấy mùi thơm bay từ trong nồi.

 

Tô Hạ để canh xương tiếp tục hầm, bắt đầu xoay sang xử lý thịt.

 

Tuyền Lê

Nàng thái thịt nạc, thịt ba chỉ thành từng lát mỏng, thêm muối, lòng trắng trứng và một ít xì dầu , trộn đều để ướp.

 

Trong gian của nàng còn thịt ngựa và thịt sói, mùi vị .

 

Tô Hạ ngoài nhà, cắt lấy một miếng thịt ngựa và thịt sói, đó mang nhà xử lý.

 

Trước đây nàng từng ăn qua thịt lừa, nhưng từng ăn thịt ngựa, thịt ngựa vị gì.

 

Thịt ngựa và thịt sói vẫn theo cách tương tự, tất cả đều thái lát ướp gia vị.

 

Thực nàng thích ăn thịt bò hơn, nhưng ở Lê Quốc, trâu bò tùy tiện g.i.ế.c mổ.

 

Trên đường chạy nạn ngược từng thấy một gia đình vì để giữ mạng mà g.i.ế.c trâu ăn thịt, chỉ là lúc đó nàng tiếp xúc quá nhiều với lưu dân, cho nên cũng đổi lấy thịt bò.

 

Tô Hạ bây giờ nghĩ , cảm thấy khá hối hận.

 

Lẩu mà thịt bò, thì còn thể gọi là lẩu ?

 

Cũng đành miễn cưỡng tạm bợ !

 

Trong gian vẫn còn củ cải, cải thảo, rau diếp thơm, khoai mỡ, khoai môn, bí đao, rau dại và nấm ngọc cẩu vẫn ăn hết, nàng lấy một ít rửa sạch, bộ thái lát bày sẵn.

 

Nàng còn cất giữ ít huyết động vật, vặn thể cắt thành từng miếng thả nồi lẩu, còn thể bổ sung sắt.

 

Sau khi chuẩn xong nguyên liệu ăn lẩu, Tô Hạ bắt đầu pha nước chấm.

 

Nguyên liệu nước chấm thể chọn ít, một nhúm muối khắp thiên hạ, thêm một chút hành gừng tỏi và xì dầu.

 

Mặc dù ớt, thậm chí ngay cả thù du cũng , nhưng nàng một cái miệng hề kén ăn!

 

Tô Hạ chuẩn xong xuôi thứ, lúc mới mở vung nồi , nóng trong nồi bốc lên nghi ngút, hương thơm xộc mũi.

 

Nàng cho thức ăn từng chút một trong nồi.

 

Qua một lúc, thức ăn chín thấu, nàng gắp thức ăn chấm cùng nước sốt, há to miệng ăn một cách ngon lành.

 

Xương sườn hầm đến mức róc thịt, tùy tiện chấm một chút gia vị thôi cũng ngon .

 

Móng giò vẫn còn giữ độ dai dẻo, cần hầm thêm một lúc nữa.

 

Điều khiến Tô Hạ kinh ngạc là, thịt ngựa ăn cũng tồi, ít cảm thấy ngon hơn thịt sói.

 

Thịt sói quá dai cứng, thậm chí chút nhai đứt, quả hổ là dã thú thường xuyên chạy rong trong núi.

 

Đáng tiếc là tinh bột, nếu tinh bột, chừng những miếng thịt sẽ càng thêm mềm mịn.

 

Trong gian của nàng ngược đậu xanh, cối xay đá cũng , thời gian thể tự tinh bột.

 

Tô Hạ ăn đến nóng , dậy mở cửa sổ cho thoáng khí.

 

Vừa ăn lẩu, bên ngoài tuyết lớn bay lả tả, hiểu một cảm giác an tâm.

 

Kỳ thật màng là ở , chỉ cần cái ăn cái mặc, nơi che mưa chắn gió, thì chính là sống những tháng ngày .

 

Những ngày tháng như thế , ở mạt thế nàng mơ cũng dám nghĩ tới!

 

Nàng chuẩn nhiều đồ ăn, căn bản ăn hết, đành vớt hết thức ăn cho trong gian, bất cứ lúc nào cũng thể ăn .

 

Tô Hạ ăn uống no say, khoanh chân giường bắt đầu khâu vá áo bông.

 

Y phục nàng mặc khả năng giữ ấm, bây giờ vách tường còn khô, nàng cũng cách nào leo lên nóc lợp ngói, chi bằng ở giường nghỉ ngơi, tự may vá y phục cho .

 

Nàng lấy hai bộ y phục, l.ồ.ng hai bộ y phục , bắt đầu khâu từ vạt áo , khâu kín ba mặt, đó nhồi bông , nhồi đều xong mới bịt kín miệng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-tai-mat-the-co-nuong-nha-nong-mot-minh-chay-nan/chuong-292-cuong-phong-bao-tuyet.html.]

Làm như thể bảo đảm bông bên trong sẽ xô lệch lung tung, khi giặt bằng nước chỉ cần đập cho bông tơi .

 

Đương nhiên, áo bông giữ ấm hơn, vẫn lấy bông , đ.á.n.h bật bông một nữa, mới thể khiến lớp bông trở nên xốp mềm mới ấm áp .

 

Bộ y phục nàng mặc chính là vì mặc quá lâu, lớp bông vón cục, còn chút ấm áp nào.

 

Một chiếc chăn xuân chừng ba cân bông, nàng dùng trọn hai chiếc chăn xuân, một bộ áo bông.

 

Sau khi xong áo bông, sắc trời tối sầm.

 

Tô Hạ khoác áo mới, mở cửa ngoài nhà.

 

Nàng cố ý ngoài dạo một vòng, mặc dù vẫn còn chút lạnh lẽo, nhưng thoải mái hơn chiếc áo nhiều.

 

Một bộ y phục chắc chắn là đủ, cũng may trong gian của nàng vẫn còn chăn, nàng dự định lấy thêm hai chiếc chăn nữa thêm một bộ y phục.

 

Giày cũng thể chỉ giày vải, nàng còn thêm vài đôi giày bông.

 

Trời tối, tuyết lớn vẫn ngừng rơi, nàng thậm chí còn thể thấy hoa tuyết đang bay.

 

Mặc dù Tô Hạ dựng lều vải dầu nhà, nhưng mặt đất vẫn thể tránh khỏi vương vãi hoa tuyết, những đám cỏ dại đó tất cả đều đóng băng, kết thành đá.

 

Tô Hạ dẫm chân lên đất, phát âm thanh "rắc rắc".

 

Nàng cúi bẻ lấy mảng băng cỏ, ngay cả mảng băng cũng mang hình dáng của ngọn cỏ.

 

Đêm nay dường như còn lạnh hơn đêm qua, cũng do trong phòng nàng nóng, nóng tan chảy tuyết mái nhà, men theo ngói chảy xuống, ngói sát mái nhà còn treo đầy nhũ băng.

 

Trụ băng nhọn, tựa như từng chiếc gai băng.

 

Tô Hạ đem những trụ băng thu gian, dùng trụ băng mũi tên, thể g.i.ế.c vô hình.

 

Nàng xúc tuyết cho thùng, trong nhà nhiệt độ, tuyết sẽ tan thành nước, đó nàng mang ngoài trời để đông , liền thể lấy khối băng.

 

Sau khi chuẩn xong thứ, nàng bèn về nhà ngủ.

 

Tô Hạ đắp trọn ba lớp chăn bông, đè lên là chín cân chăn, xung quanh giường còn xếp đầy đá nóng sưởi ấm, trong phòng lò sưởi, đêm nay tuyệt đối sẽ lạnh tỉnh nữa.

 

nàng vẫn đ.á.n.h giá thấp đợt hàn triều .

 

"Rầm!"

 

Tô Hạ thấy một tiếng động lớn, trong nháy mắt bừng tỉnh.

 

Nàng đầu , phát hiện cửa sổ thổi tung, gió lạnh gào thét thổi thẳng trong nhà, cánh cửa sổ đang rung lắc dữ dội, thậm chí ngay cả then cài cửa sổ cũng gió lạnh thổi gãy.

 

Tô Hạ vội vàng xuống giường, thông qua cánh cửa sổ đang mở toang phát hiện bên ngoài là một mớ hỗn độn, lều bạt nàng dựng thổi sập , tuyết lớn rơi như mưa, ào ào trút xuống.

 

Cánh cửa bên cạnh cũng thổi đập thình thịch, Tô Hạ vội vàng thả một tảng đá lớn chặn ngang cửa phòng, lúc mới cản sự tấn công của gió lớn.

 

Nàng ngược gió, sức đóng c.h.ặ.t cửa sổ , nhanh ch.óng lấy một thanh gỗ cắm then cửa, dùng thêm một khúc gỗ chống đỡ cánh cửa sổ.

 

Nàng lo sợ cửa sổ sẽ thổi tung một nữa, vẫn là lấy một tảng đá lớn đặt bên cạnh cửa sổ để chống đỡ.

 

Cửa sổ nhà bếp tuy vẫn bão táp thổi tung, nhưng cũng đang kêu rền vang, Tô Hạ theo cách cũ, dùng đá chặn luôn cửa sổ nhà bếp.

 

Nàng trở về phòng, phát hiện ngọn lửa trong lò sưởi cũng suýt trận gió lớn thổi tắt.

 

Nàng dùng cỏ khô mồi lửa, cho thêm vài thanh củi khô .

 

Sau khi xử lý xong chuyện, Tô Hạ sớm lạnh đến mất cảm giác, chỉ thể co ro bên lò hơ lửa.

 

Đợi cơ thể ấm lên, nàng dùng đá nóng hơ ấm y phục bông mặc , dời lò sưởi sang nhà bếp, lúc mới mở cửa xem xét.

 

Nàng vốn kiểm tra, nhưng ngặt nỗi bên ngoài cuồng phong dứt, nếu xem thử, nàng lo sợ cây cối xung quanh sẽ thổi gãy.

 

Khoảnh khắc Tô Hạ dời tảng đá , rút then cửa, cuồng phong lập tức xuyên thủng phòng tuyến, nhắm thẳng nàng mà rít gào.

 

Cửa lớn thổi tung, nàng nhanh ch.óng đặt một tảng đá chắn gió đất trống phía , chăn mền trong nhà thoát một kiếp, thổi bay.

 

Đợi gió cản , nàng lập tức lùi về nhà bếp cầm lấy một que diêm bước ngoài.

 

 

Loading...