Thiên Tai Mạt Thế: Cô Nương Nhà Nông Một Mình Chạy Nạn - Chương 119: Hoàng Thần giáng thế

Cập nhật lúc: 2026-02-09 04:30:25
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người thời đại cho rằng nạn châu chấu là sự trừng phạt của Hoàng Thần giáng xuống, ai dám chống đối với thần linh.

 

Kiếp Tô Hạ từng ăn châu chấu nướng, thơm.

 

Hiện tại châu chấu vẫn thành họa, thể ăn , bổ sung protein.

 

Hơn nữa châu chấu dùng để nuôi gà vịt cũng tệ.

 

Nàng vươn gậy gỗ , thu con châu chấu gian.

 

Tô Hạ cưỡi ngựa rời , đường gặp châu chấu liền lén thu gian.

 

Đến chập tối, nàng gặp một đoàn lưu dân trong một khe núi.

 

Cân nhắc đến việc đêm nay lẽ sẽ nghỉ chân cùng một chỗ với đám , để tránh nghi ngờ, nàng lấy một ít vật tư dùng hàng ngày để lên lưng ngựa.

 

Đoàn hầu như đều là cùng một thôn, bọn họ thấy Tô Hạ một đường thì ngạc nhiên.

 

Vì lưu dân quá đông, gần như chiếm hết cả khe núi, Tô Hạ thể cưỡi ngựa qua, đành dắt ngựa bộ.

 

Vừa ngựa chạy cả ngày cũng mệt , để nó thả lỏng một chút, lát nữa đêm còn tiếp.

 

Nàng , đám cũng kiệt sức, họ tìm một chỗ nghỉ chân.

 

Chỉ là hai bên trái đều là núi, nơi là con đường tất yếu mà nhiều lưu dân qua, đều cách nào nghỉ chân ở đây.

 

Mắt thấy trời tối, vẫn tìm chỗ dừng chân thích hợp, mặt đám lưu dân đều lộ vẻ lo lắng.

 

Tô Hạ theo đoàn , thấy trong đội ngũ một bé gái cầm một con châu chấu đưa đến mặt nương nó, giọng lanh lảnh: "Nương, , con bắt một con sâu bay!"

 

Mắt bé gái sáng rực khi thấy con châu chấu.

 

Tô Hạ dường như thấy tiếng nuốt nước bọt phát từ cổ họng cô bé.

 

Người phụ nhân mệt lử, đôi mắt vô thần, vẻ mặt tiều tụy, đột nhiên thấy thứ con gái cầm tay, lập tức bừng tỉnh kinh hãi.

 

tát bay con châu chấu tay bé gái, kinh hoàng hét lớn: "Là Hoàng Thần, Hoàng Thần đến !"

 

"Thôn trưởng, thôn trưởng, Hoàng Thần đến !"

 

Con châu chấu rơi xuống đất, nhanh thấy tăm .

 

Bé gái vẻ mặt kinh sợ của nương dọa cho khiếp vía, cái miệng nhỏ méo xệch òa lên .

 

Đám đông thấy hai chữ "Hoàng Thần", lập tức náo loạn, chẳng ai còn tâm trí để ý đến tiếng của bé gái.

 

Nông dân trồng trọt sợ nhất là Hoàng Thần giáng lâm.

 

Châu chấu là sứ giả do Hoàng Thần phái xuống.

 

Chắc chắn là bọn họ chọc giận Hoàng Thần ở đó, khiến Hoàng Thần nổi giận lôi đình, nên mới phái sứ giả đến trừng phạt bọn họ.

 

Châu chấu sẽ ăn sạch hoa màu, khiến bọn họ mất trắng.

 

Mấy con châu chấu bất ngờ bay đến đậu xe ba gác mà đám lưu dân đang kéo, họ rõ chân dung châu chấu, dám cử động mạnh.

 

Đoàn đột ngột dừng .

 

Diệp Vĩnh Thành thấy châu chấu đậu bao tải lương thực nhà , run rẩy hỏi: "Cha, Hoàng Thần ăn lương thực nhà ?"

 

Lương thực của bọn họ còn nhiều, nếu chia cho Hoàng Thần nữa, sống ?

 

"Không ăn!"

 

Diệp Văn Diệu còn nhỏ, cha , tưởng châu chấu đến cướp đồ ăn, vội vàng vươn tay bắt con sâu xe.

 

Diệp thôn trưởng sợ đến mặt cắt còn giọt m.á.u, một tay chộp lấy tay đứa cháu nhỏ, đồng thời bịt miệng nó : "Suỵt, đừng chuyện!"

 

"Trẻ con hiểu chuyện, xin Hoàng Thần đại nhân chớ trách!"

 

Thôn trưởng chắp hai tay , miệng lẩm bẩm ngừng: "Hoàng Thần đại nhân, chúng con hiếu kính ngài, thực sự là cả nhà chúng con sắp còn cơm ăn nữa , đợi chúng con an định , nhất định sẽ thờ phụng ngài chu đáo."

 

Chỉ cần bọn họ lấy lương thực , Hoàng Thần sẽ bọn họ lương thực, cũng sẽ trách tội bọn họ.

 

Châu chấu kiếm cái ăn, ngược tiếng chuyện cho kinh động, lập tức bay , cuối cùng đậu đám cỏ dại ven núi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-tai-mat-the-co-nuong-nha-nong-mot-minh-chay-nan/chuong-119-hoang-than-giang-the.html.]

Chỉ trong chớp mắt, đám cỏ dại gặm khuyết một mảng.

 

dân làng mắt chớp chằm chằm con châu chấu đang gặm cỏ, đồng loạt quỳ rạp xuống đất, dập đầu vái lạy châu chấu.

 

"Hoàng Thần đại nhân, cầu xin Hoàng Thần đại nhân bớt giận, đừng ăn hết lương thực của chúng con!"

 

"Hoàng Thần đại nhân bớt giận!"

 

Tô Hạ ở phía đoàn , thấy bá tánh xung quanh đều quỳ xuống hướng về phía , vội vàng dắt ngựa đổi sang vị trí khác.

 

Chuyện , chuyện thể nhận !

 

Chỉ vài con châu chấu, dọa đám lưu dân sợ mất vía, mắt quỳ rạp xuống một mảng đen kịt.

 

Tô Hạ thầm nghĩ quả nhiên giống như nàng dự đoán, phản ứng đầu tiên của những dân khi thấy châu chấu là món ngon, mà là sự kính sợ.

 

Trong mắt bọn họ, châu chấu là loài sâu hại, mà là sự trừng phạt của trời xanh đối với họ.

 

Động tĩnh của đám lưu dân quá lớn, dọa cho con châu chấu đang ăn cỏ bay mất.

 

Lưu dân theo bóng dáng châu chấu rời , mừng đến phát : "Hoàng Thần ! Hoàng Thần !"

 

"Tốt quá ! Không cần chúng đút lương thực cho ngài ăn nữa!"

 

Lưu dân mà còn định đút đồ ăn cho chúng?

 

Thật dám nghĩ!

 

Tô Hạ khỏi lắc đầu, hiện giờ châu chấu thành họa, bọn họ nhân cơ hội bắt nhiều một chút, đợi thành tai họa thì thể kiểm soát nữa.

 

Nàng xổm xuống, bắt lấy con châu chấu chân, ném gian.

 

Tô Hạ dậy thì thấy một bé gái đang chằm chằm tay , nàng nhạt, xòe tay , bên trong chẳng gì cả.

 

Bé gái vẻ mặt đầy thất vọng.

 

Tô Hạ để ý đến phản ứng của cô bé, rảo bước qua một bên.

 

Trời tối hẳn, Tô Hạ vẫn khỏi núi, đành tìm một chỗ trong rừng để nghỉ chân.

 

Người của Diệp gia thôn đóng trại ngay cách đó xa, dám đến quá gần Tô Hạ.

 

Phàm là chút đầu óc đều , dám một cưỡi ngựa đường, chắc chắn là kẻ bản lĩnh.

 

Cho nên bọn họ thấy Tô Hạ, theo bản năng cảm thấy chắc chắn là cao nhân, dám nảy sinh ý đồ .

 

Đương nhiên, cho dù bọn họ tay, cũng chạy ngựa.

 

Ngược , bọn họ sợ Tô Hạ sẽ tay với bọn họ hơn.

 

cũng đeo cung tên, g.i.ế.c vài quả thực dễ như trở bàn tay.

 

Tô Hạ thích cùng đường với những thông minh thế , như nàng sẽ đỡ lo hơn nhiều.

 

Hơn nữa nàng quan sát thấy, trong đội ngũ già trẻ nhỏ, mà già trẻ nhỏ là đối tượng bảo vệ trọng điểm trong đoàn.

 

Điều gián tiếp chứng minh đám kính già yêu trẻ, .

 

Những như , sợ phiền phức cũng sẽ gây chuyện.

 

Đi cùng họ hoặc nghỉ chân cùng một chỗ, cần quá nơm nớp lo sợ.

 

Nàng buộc ngựa , ngay tại khu rừng bên cạnh nhặt ít củi khô.

 

Lúc nhặt củi, nàng phát hiện đội lưu dân bắt đầu nhóm lửa nấu cơm.

 

Bọn họ đông , một nhà nhóm lửa, các nhà khác sẽ cầm củi khô sang xin lửa, cứ như , tốc độ nhanh hơn Tô Hạ nhiều.

 

Người lớn trong đoàn phụ trách nấu ăn, lũ trẻ thì đào rễ cỏ, bóc vỏ cây xung quanh, mấy đứa mười bốn, mười lăm tuổi rủ trèo cây móc tổ chim.

 

vận khí , nhặt vài quả trứng chim.

 

Mấy đứa trẻ cầm trứng chim đến bên cạnh cha nương chúng.

 

Cha nương chúng dùng cỏ dại lau qua vỏ trứng, đó ném thẳng trứng nồi dầm nát, nấu chung cả vỏ trứng để ăn.

 

Tuyền Lê

 

Loading...