Thiên Tai Mạt Thế: Cô Nương Nhà Nông Một Mình Chạy Nạn - Chương 117: Ăn chặn, 'chuột sa' chĩnh gạo

Cập nhật lúc: 2026-02-09 04:30:23
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Trịnh thúc, đang vội đường, cũng huyện thành... là thế , lát nữa bắt tên tặc, thúc đổi phần tiền thưởng của lương thực ạ?"

 

Tên tặc thì dùng x.á.c c.h.ế.t trong gian thế, vụ nàng đúng là tay bắt giặc.

 

Trịnh Quang Minh vui vẻ đồng ý: "Đương nhiên là !"

 

Giá lương thực bán cao hơn huyện thành nhiều, tiểu dễ lừa thật.

 

Hai bên đều tính toán riêng, một đoạn, Trịnh Quang Minh hỏi: "Tiểu , còn bao lâu nữa mới tới?"

 

Tô Hạ quanh, chỉ con dốc phía : "Ở ngay phía thôi."

 

x.á.c c.h.ế.t trong gian của nàng, nàng bảo ở thì nó ở đó.

 

Vừa dứt lời, mấy thôn Trịnh gia liền lao về phía con dốc.

 

Tô Hạ theo , thấy khu rừng trống chẳng bóng , lẩm bẩm vẻ nghi hoặc: "Không đúng, lúc nãy rõ ràng thấy vây ở đây mà, thoát nhanh thế ."

 

Trịnh Quang Minh hề nghi ngờ Tô Hạ dối, vì dối chẳng lợi gì cho nàng cả.

 

Hắn tự tìm lý do nàng: "Chắc là chạy mất !"

 

Tô Hạ gật đầu lia lịa: ", chắc chắn là chạy , khi vẫn loanh quanh đây thôi!"

 

Trịnh Quang Minh nôn nóng bắt tên tặc : "Chúng chia tìm, thấy thì hô lên một tiếng."

 

Tô Hạ đồng ý.

 

Đợi bốn thôn Trịnh gia khuất, Tô Hạ nhanh ch.óng chạy rừng.

 

Ý thức của nàng lục lọi trong gian, lôi một xác nam vóc dáng nhỏ hơn chút, đồng thời trang cho giống hệt nàng lúc .

 

Mũ rơm, gùi thì , nhưng ngựa, đại đao và lương thực thì cần thiết.

 

Đang đường chạy nạn, c.h.ế.t lưu dân cướp sạch đồ đạc là chuyện bình thường.

 

Chuẩn xong xuôi, Tô Hạ hét lên thất thanh: "Á!!!"

 

Trịnh Quang Minh đang sục sạo trong rừng, tiếng hét giật về phía Tô Hạ.

 

"Sao thế?"

 

"Bên chỗ tiểu xảy chuyện !"

 

"Đi , mau qua xem !"

 

Trịnh Quang Minh dẫn ba còn chạy về phía Tô Hạ, hỏi dồn: "Tiểu , chuyện gì ?"

 

Tô Hạ: "Đại thúc, thúc ơi, mau đây, ở đây c.h.ế.t!"

 

Nàng chỉ cái xác dốc, vẻ mặt kinh hoàng.

 

Đám Trịnh Quang Minh chạy tới nơi thì thấy một dốc.

 

Mặt đó mũ rơm che khuất, rõ dung mạo.

 

Trịnh Quang Minh đ.á.n.h bạo nhặt một cành cây xuống dốc.

 

Mấy theo , Tô Hạ cũng ngoại lệ.

 

Trịnh Quang Minh quả hổ danh từng đ.á.n.h hổ, gan to thật, dùng cành cây chọc chọc cái xác, lật ngửa mặt lên.

 

Tô Hạ thò đầu từ lưng mấy , hỏi: "Đây tên tiểu tặc đó ?"

 

Người thôn Trịnh gia khẳng định chắc nịch: "Phải! Chắc chắn là !"

 

Mũ rơm, gùi đều khớp, còn dung mạo... mặt cái xác một vết d.a.o c.h.é.m dài, m.á.u me bê bết cả mặt, nhưng khó để nhận vài nét giống với tên tội phạm lệnh truy nã.

 

cũng là hai mắt một mũi một mồm cả thôi.

 

Một thắc mắc: "Không bảo bên hông còn giắt hai thanh đại đao ?"

 

"Ngươi ngốc ?!" Trịnh Quang Minh lườm một cái, "Lương thực trong gùi cướp sạch , đại đao còn giữ chắc?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-tai-mat-the-co-nuong-nha-nong-mot-minh-chay-nan/chuong-117-an-chan-chuot-sa-chinh-gao.html.]

 

Nói xong, sang quan sát xung quanh, thấy cách đó xa vũng m.á.u và ít lông ngựa.

 

"Tiếc là chúng đến muộn, cả ngựa cũng dắt mất ."

 

"Chậc, đám lưu dân đúng là vơ vét sạch sành sanh, một con ngựa mấy trăm cân thịt mà chẳng để cho chúng miếng nào!"

 

Kẻ "vơ vét sạch sành sanh" Tô Hạ ngượng ngùng sờ mũi, trừ.

 

" đấy, vốn định kiếm bữa thịt ngựa..."

 

Con ngựa bên cạnh dường như hiểu tiếng , hậm hực phun phì phì.

 

Tô Hạ vội vàng che chắn cho ngựa của .

 

Trịnh Quang Minh: "Tiểu đừng hiểu lầm, chúng động ngựa của ngươi ."

 

Tô Hạ chẳng tin lời : "Trịnh thúc, khi tên tặc đám vây đ.á.n.h c.h.ế.t đấy. Chúng mau mang xác lĩnh thưởng thôi."

 

Trịnh Quang Minh cợt: "Đám đó cũng ngu thật, mang xác đến huyện nha lĩnh thưởng. Vừa , đỡ tốn công chúng tay."

 

"Lão Tứ, ngươi cõng ."

 

"Quang Minh ca, ..."

 

Bị Trịnh Quang Minh lườm, Trịnh Lão Tứ đành cam chịu kéo thêm một nữa, khiêng cái xác lên.

 

Đi đến đầu thôn Trịnh gia, Tô Hạ bắt đầu đòi lương thực.

 

"Tiểu , từ đây đến huyện thành còn một đoạn đường, là ngươi cho chúng mượn ngựa, chúng đ.á.n.h xe ngựa chở xác đến huyện nha, lĩnh thưởng xong sẽ chia lương thực cho ngươi?"

 

Tô Hạ lắc đầu: "Trịnh thúc, quan phủ cho chúng qua Vũ Châu, nếu để quan phủ , e là sẽ liên lụy đến các ngươi."

 

"Ta lấy lương thực sớm một chút, kẻo giặc Man đuổi kịp."

 

Nụ mặt Trịnh Quang Minh chạm đến đáy mắt: "Đã thì chúng ép. Các ngươi lấy cho tiểu một trăm cân kê."

 

Kê năm mươi văn một cân, một trăm cân cũng chỉ năm lượng bạc.

 

Sắc mặt Tô Hạ đổi, nhận Trịnh Quang Minh định ăn chặn.

 

Trịnh Quang Minh vờ như thấy biểu cảm của nàng, hề hề: "Tiểu , quan phủ thưởng năm mươi lượng bạc, ngươi xem chúng vặn năm , vốn dĩ mỗi mười lượng. ngươi huyện thành, dù bắt tên tặc cũng kiếm tiền ..."

 

Tô Hạ ngắt lời : "Ý Trịnh thúc là, một trăm cân lương thực là hời to , đúng ?"

 

Trịnh Quang Minh chính là ý đó, gật đầu thành thật: " !"

 

Đây là địa bàn của , cho bao nhiêu là quyền của .

Tuyền Lê

 

Nếu ác hơn chút nữa, đến con ngựa Tô Hạ cũng đừng hòng mang .

 

Tô Hạ đầy ẩn ý: "Được, một trăm cân thì một trăm cân. Vẫn là Trịnh thúc chu đáo, nhiều lương thực quá ngựa của cũng thồ nổi."

 

" mà Trịnh thúc, chỉ kê thì , còn chút lương thực khác. Thúc xem thể cho tự chọn lương thực , cùng lắm lấy ít hai mươi cân?"

 

Trịnh Quang Minh lớn, thầm nghĩ tiểu t.ử điều đấy, "Không thành vấn đề!"

 

"Phát Tài, dẫn đến kho lương lấy đồ!" Coi như tiểu t.ử điều, đỡ tốn cho hai mươi cân lương thực.

 

Tô Hạ lạnh trong lòng, dắt ngựa theo Trịnh Phát Tài thôn Trịnh gia.

 

Hai một ngựa dừng một kho lương.

 

"Phát Tài thúc, trong kho lương là lương thực các ngươi mua từ huyện thành về dạo gần đây ạ?"

 

Mắt Trịnh Phát Tài ánh lên vẻ đắc ý: "Đương nhiên ! Chỗ là do Quang Minh ca dẫn chúng kiếm đấy."

 

"Đồ bên trong ngươi cứ chọn thoải mái, nhớ là trong vòng tám mươi cân, nhiều hơn là đấy."

 

Tô Hạ hì hì gật đầu: "Vâng ạ Phát Tài thúc, thúc cứ yên tâm trăm phần trăm!"

 

"Phát Tài thúc, chọn đồ chậm lắm, thúc xem thúc cũng mệt cả ngày , là thúc nghỉ ngơi , để tự ."

 

 

 

Loading...