THIÊN MỆNH TRẦM LUÂN- NHÂN QUẢ ĐÀO NGUYÊN - 91

Cập nhật lúc: 2026-04-08 15:29:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 91: GIÓ THỔI TỪ PHƯƠNG BẮC

Kinh thành những ngày cuối năm lấy một tia nắng. Bầu trời thấp xuống, đặc quánh những đám mây màu chì nặng nề. Và , từ phương Bắc, một luồng gió lạnh buốt giá đột ngột tràn về, chỉ mang theo tuyết trắng mà còn mang theo tiếng vó ngựa dồn dập và mùi của thép nguội. Tiếng chuông tháp canh của cổng thành phía Bắc vang lên liên hồi, những thanh âm ch.ói tai phá tan sự bình yên giả tạo cuối cùng của vương phủ.

Bên trong Tĩnh Đào Các, Vân Hi bên cửa sổ, bàn tay nhợt nhạt nắm c.h.ặ.t lấy gờ đá. Nàng mặc cung phục lộng lẫy, mà vận một bộ võ phục gọn gàng màu đen thẫm, mái tóc dài b.úi cao bởi một chiếc trâm bạc sắc lẹm. Đôi mắt nàng, vốn mang sắc đỏ âm ỉ, giờ đây rực sáng lên khi cảm nhận luồng linh lực quen thuộc đang cuộn trào từ phía chân trời xa xôi.

Một kỵ binh với giáp trụ nát bấy, đầy vết thương và tuyết đóng băng râu tóc, lao thẳng chính điện, ngã quỵ mặt Yên Tề khi đang cuồng loạn lật xem các bản đồ quân sự.

— "Báo... Điện hạ... tin giả! Mười vạn quân biên thùy phía Bắc... vượt qua cửa ải Thanh Long!" — Tên lính gào lên bằng tàn cuối cùng. — "Họ... họ mang theo đại kỳ của Định Nam Vương. Quân lính đồng loạt phản biến, mở cổng thành đón quân phản nghịch!"

Yên Tề bật dậy, chiếc chén ngọc tay rơi xuống sàn đá, vỡ tan tành. Gương mặt từ xám xịt chuyển sang trắng bệch, đôi môi run rẩy thốt nên lời. Mới cách đây vài ngày, còn tin rằng tất cả chỉ là trò lừa bịp của vây cánh Tần gia để cứu mạng lão tướng quân, mà giờ đây, lưỡi đao thực sự kề sát cổ.

— "Tại ? Ta cử Trường An trấn giữ cơ mà? Quân đội của ? Cấm vệ quân ?" — Yên Tề gầm lên, sự đa nghi bấy lâu biến thành nỗi hoảng sợ tột độ.

— "Điện hạ... quân biên thùy tiến quân như vũ bão. Các tướng sĩ rằng... họ nhận mật lệnh của chủ soái cũ. Họ đ.á.n.h vì phản nghịch, họ đ.á.n.h vì... 'Thanh quân trắc, diệt hôn quân'!"

Giữa lúc chính điện đang hỗn loạn, Vân Hi chậm rãi bước . Tiếng hài của nàng gõ lên sàn đá một nhịp điệu khô khốc, át cả tiếng xì xào của đám quan nhát gan. Nàng quỳ, cũng cúi đầu, mà thẳng Yên Tề bằng đôi mắt đỏ rực còn che giấu.

— "Gió phương Bắc thổi về , Điện hạ." — Vân Hi cất giọng, thanh âm phẳng lặng đến đáng sợ giữa cơn bão. — "Người thấy tiếng oán than của mười vạn linh hồn phản bội ?"

Yên Tề lao tới, chộp lấy bả vai nàng, đôi mắt long lên sòng sọc: — "Vân Hi! Là nàng đúng ? Chính nàng triệu hồi chúng! Cha nàng... lão già đó thực sự còn sống ?"

Vân Hi khẽ nhếch môi, nụ của nàng lạnh lẽo như băng tuyết phương Bắc: — "Phụ còn sống c.h.ế.t, điều đó quan trọng ? Quan trọng là lòng quân tan, lòng dân mất. Yên Tề, dùng m.á.u để xây nên ngai vàng, giờ đây dùng m.á.u để trả nợ cho ngai vàng đó."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-menh-tram-luan-nhan-qua-dao-nguyen/91.html.]

Yên Tề định vung tay tát nàng, nhưng một bàn tay bọc sắt đột ngột xuất hiện, bóp c.h.ặ.t lấy cổ tay . Trường An trở về từ lúc nào, bóng đen của bao trùm lấy cả gian điện, sát khí tỏa khiến cấm vệ quân xung quanh ai dám cử động.

Trường An mang theo mặt nạ. Gương mặt nhuốm đầy m.á.u của kẻ thù, đôi mắt đỏ ngầu rực lên ma tính tột đỉnh. Hắn đẩy mạnh Yên Tề lùi phía , chắn ngang giữa và Vân Hi.

— "Điện hạ, quân biên thùy áp sát kinh thành mười dặm." — Trường An khàn giọng , thanh âm như tiếng vọng từ địa ngục. — "Người trận đ.á.n.h đuổi họ, mở cổng thành để kết thúc tấn bi kịch ?"

— "Trường An... ngươi... ngươi phản ?" — Yên Tề lắp bắp, về phía các tướng lĩnh xung quanh, nhưng đáp chỉ là những cái cúi đầu im lặng.

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.

Trường An đáp, chỉ Vân Hi. Một cái chứa đựng sự sùng bái điên cuồng và cả sự đau đớn tận cùng. Hắn thực hiện lời thề trong bóng tối: đưa quân biên thùy thực sự trở về để loạn kinh thành, dùng chính sự trung thành của thuộc hạ cũ phủ Định Nam để kiến tạo nên một cuộc đại phục thù.

Bên ngoài, tiếng loa báo động vang lên khắp các phố phường. Dân chúng hoảng loạn chạy trốn, các cửa hàng đóng cửa cài then. Khắp nơi truyền tai rằng Định Nam Vương trở về từ cõi c.h.ế.t để đòi công lý. Sự sợ hãi quyện với sự mong chờ tạo nên một bầu khí nghẹt thở.

Mưu sĩ Thẩm Huyền hiện bên cạnh Vân Hi, đôi mắt bạc về phương Bắc xa xăm: — "Gió thổi, lửa bén. Vân Hi, biến tin giả thành sự thật, dùng ma tính để kích động những trái tim đầy hận thù của quân biên thùy. , khi mười vạn quân tràn kinh thành, nơi đây sẽ trở thành một bể m.á.u thể kiểm soát?"

Vân Hi đôi bàn tay , những mạch m.á.u đỏ rực đang hiện rõ lớp da trắng nhợt: — "Thẩm Huyền, vương triều cần một cuộc tẩy lễ bằng m.á.u. Nếu kinh thành cháy, sẽ là châm ngọn đuốc cuối cùng. Ta cần một vương triều bình yên, cần một sự sụp đổ hảo dành cho Yên Tề."

Vân Hi bước lên bậc thềm cao nhất của chính điện, nơi đặt ngai vàng mà Yên Tề đang bấu víu lấy. Nàng xuống đám quan đang run rẩy, giọng nàng mang theo uy lực của một Ma thần, vang vọng khắp vương phủ:

— "Kẻ nào sống, hãy buông kiếm quỳ xuống. Kẻ nào c.h.ế.t cùng vương triều thối nát , hãy bước tới. Ngày hôm nay, gió phương Bắc sẽ quét sạch sự dối trá. Yên Tề, nợ m.á.u trả bằng m.á.u!"

Tiếng trống trận từ xa bắt đầu dội vách thành. Gió từ phương Bắc thổi l.ồ.ng lộng, tung bay đại kỳ của vương phủ, nhưng đồng thời cũng báo hiệu sự sụp đổ của một thời đại. Trường An tuốt thanh trọng kiếm, gác cho Vân Hi giữa chính điện hỗn loạn, sẵn sàng cho cuộc huyết chiến cuối cùng.

Vân Hi đón một luồng gió lạnh buốt từ phương Bắc tạt mặt: "Yên Tề, ngươi thấy ? Đó là tiếng gầm của mười vạn quân đang đòi mạng ngươi. Trường An, hãy mở cổng thành. Ta thấy m.á.u của những kẻ phản bội nhuốm đỏ tuyết trắng kinh thành đêm nay. Yến tiệc cuối cùng... chính thức bắt đầu!" Một sự diệt vong thể đảo ngược hiện hình trong từng cơn gió buốt giá.

Loading...