THIÊN MỆNH TRẦM LUÂN- NHÂN QUẢ ĐÀO NGUYÊN - 116
Cập nhật lúc: 2026-04-09 16:14:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 116: Lời Cảnh Báo Của Tông Môn
Trên đỉnh Thiên Trụ, gió tuyết gào thét như tiếng vạn quỷ u minh đang oán thán. Chính điện của Thanh Vân Tông hôm nay còn vẻ thanh tịnh thường ngày, đó là một bầu khí u ám, nặng nề đến mức khiến nghẹt thở.
Trên vị trí cao nhất, Chưởng môn Lâm Thương Hải đó, gương mặt già nua trầm mặc như nước, đôi mắt vốn hiền từ nay chỉ còn sự lạnh lẽo thấu xương. Hai bên đại điện, các vị trưởng lão chấp pháp sừng sững, ánh mắt ai nấy đều đổ dồn về phía nam t.ử đang đơn độc giữa sảnh.
Trần Diệp đó, vạt áo trắng nhuốm bụi trần, sắc mặt vẫn mang vẻ nhợt nhạt khi cưỡng ép phong ấn Ma khí cho Vân Hi. Dù nội thương đang âm ỉ cào xé l.ồ.ng n.g.ự.c, sống lưng vẫn thẳng tắp như một thanh kiếm báu thể bẻ gãy.
"Trần Diệp, ngươi gì ?"
Giọng của Lâm Thương Hải vang lên, âm trầm và chứa đựng uy áp của một bậc cường giả hóa thần, chấn động cả đại điện.
Trần Diệp cúi đầu, giọng bình thản nhưng kiên định: "Đệ t.ử . Đệ t.ử phong ấn Ma căn cho Vân Hi."
Rầm!
Lâm Thương Hải đập mạnh tay xuống thành ghế bằng ngọc thạch, những vết nứt nhỏ li ti lan như mạng nhện.
"Ngươi ? Ngươi nàng mang trong Ma căn thượng cổ, là mầm mống tai họa của cả tu chân giới, mà ngươi còn dám dùng tu vi bản để che đậy cho nàng? Ngươi đang nuôi hổ trong nhà, ngươi !"
Một vị trưởng lão chấp pháp bước , giọng đanh thép: "Trần Diệp, bao nhiêu năm nay ngươi luôn là niềm tự hào của Thanh Vân Tông. ngươi quá hồ đồ ! Ma tộc và Nhân tộc đội trời chung. Ma căn thức tỉnh, sớm muộn gì con bé đó cũng sẽ biến thành một đại ma đầu sát nhân gớm tay. Cách duy nhất để bảo vệ tông môn, bảo vệ chúng sinh, chính là g.i.ế.c nàng ngay lúc , khi Ma căn chủ cơ thể!"
Trần Diệp ngước mắt lên, ánh bình tĩnh đối diện với vị trưởng lão: "Nàng vẫn là Vân Hi. Nàng từng g.i.ế.c một vô tội, cũng từng điều gì tổn hại đến tông môn. Chỉ vì một cái danh nghĩa 'Ma căn' mà chúng tay với một đứa trẻ chính tay chúng nuôi dưỡng ?"
"Thà g.i.ế.c nhầm còn hơn bỏ sót!" Lâm Thương Hải phắt dậy, bước xuống bậc thềm đại điện, tiến gần sát Trần Diệp. "Ngươi vết thương của chính ! Ngươi tưởng nhận ngươi Ma khí phản phệ ? Chỉ là một phong ấn mà khiến một tu sĩ bậc thầy như ngươi trọng thương, thì ? Khi Ma căn đó lớn mạnh, ai sẽ là ngăn cản nó? Hay lúc đó, ngươi định để cả Thanh Vân Tông chôn cùng nàng ?"
Không gian rơi sự im lặng c.h.ế.t ch.óc. Trần Diệp cảm nhận ánh mắt của như những lưỡi d.a.o đ.â.m . Hắn , trong mắt những , Vân Hi còn là một t.ử, mà là một quả b.o.m hẹn giờ thể nổ tung bất cứ lúc nào.
"Chưởng môn, các vị trưởng lão." Trần Diệp chậm rãi quỳ một gối xuống, hành động khiến cả đại điện kinh ngạc. Một Trần Diệp kiêu ngạo, bao giờ cúi đầu bất kỳ ai, nay quỳ xuống.
"Vân Hi là t.ử của . Sư đồ như phụ t.ử, của đồ , sư phụ gánh chịu. Ta xin dùng tính mạng, danh dự và bộ tu vi của để bảo lãnh cho nàng."
"Bảo lãnh?" Lâm Thương Hải lạnh. "Ngươi lấy gì để bảo lãnh? Một khi nàng nhập ma, ngươi gánh nổi trách nhiệm ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-menh-tram-luan-nhan-qua-dao-nguyen/116.html.]
Trần Diệp ngẩng cao đầu, từng chữ thốt đều nặng tựa ngàn cân:
"Nếu một ngày Vân Hi thực sự ma đạo, hại chúng sinh, Trần Diệp nguyện là đầu tiên tự tay kết liễu nàng. Sau đó, sẽ tự bạo nguyên thần, dùng mạng để đền tội với tông môn, với thiên hạ. Trước lúc đó, bất cứ ai chạm đến nàng, xin hãy bước qua xác của Trần Diệp ."
Cả đại điện xôn xao. Lời thề tự bạo nguyên thần chuyện đùa. Đó là sự biến mất khỏi nhân gian, luân hồi, kiếp .
Lâm Thương Hải chằm chằm mắt Trần Diệp. Ông thấy trong đôi mắt chỉ sự cố chấp, mà còn một loại tình thâm nghĩa trọng đến mức cực đoan. Ông thở dài, ánh mắt thoáng hiện lên sự mệt mỏi.
"Ngươi thật sự vì nàng mà đối đầu với cả tông môn ?"
"Đệ t.ử đối đầu với tông môn, t.ử chỉ đang bảo vệ đạo tâm của chính ." Trần Diệp đáp, giọng một chút run rẩy. "Nếu một tông môn tự xưng là chính đạo tay sát hại một kẻ từng điều ác, thì đạo của chúng ở ?"
Vị trưởng lão chấp pháp lúc nãy hừ lạnh: "Nói thì lắm. Ma khí trong nàng là thứ tà vật, nó sẽ ăn mòn ý chí của con . Ngươi chắc chắn sẽ kiểm soát nó bao lâu?"
"Ta hạ lục trọng phong ấn." Trần Diệp trầm giọng . "Mỗi thở của nàng đều sự giám sát của . Nếu bất kỳ biến động nào, sẽ là đầu tiên."
Lâm Thương Hải lưng , chắp tay về phía bức tượng tổ sư cao. Sau một hồi lâu trầm mặc, ông mới chậm rãi lên tiếng:
"Được. Trần Diệp, nể tình những đóng góp của ngươi cho tông môn bấy lâu nay. Ta cho ngươi một cơ hội. hãy nhớ kỹ lời ngươi hôm nay. Từ giờ trở , Vân Hi sẽ cấm túc tại Tuyết Vân Phong, lệnh của rời nửa bước. Và ngươi..."
Ông , ánh mắt sắc như d.a.o:
"Ngươi cũng phép rời khỏi nàng. Nếu nàng bất kỳ hành động nào quá giới hạn, đừng trách nể tình nghĩa sư đồ giữa và ngươi. Thanh Vân Tông thể vì một cá nhân mà hủy hoại cơ nghiệp ngàn năm."
Trần Diệp cúi đầu sát đất: "Đệ t.ử tuân mệnh."
Khi Trần Diệp dậy để rời khỏi đại điện, Lâm Thương Hải đột ngột gọi , giọng nhỏ nhưng chứa đầy sự cảnh báo:
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
"Diệp nhi, ngươi đang một sợi dây mỏng giữa vực thẳm. Ma căn đó chỉ là mối họa cho nàng, mà nó sẽ là tâm ma của chính ngươi. Ngươi giấu vết thương , nhưng giấu sự d.a.o động trong lòng ."
Trần Diệp khựng một chút, bàn tay siết c.h.ặ.t trong ống tay áo, m.á.u rỉ từ vết thương cũ lành. Hắn ngoảnh đầu , chỉ thấp giọng đáp:
"Đệ t.ử chọn con đường , dù là vực thẳm, cũng sẽ đến cùng."
Hắn bước khỏi đại điện, gió tuyết lập tức ùa tới, thổi tung mái tóc đen. Bóng dáng cô độc giữa màn trắng xóa, kiên cường mang theo một nỗi u sầu khó tả. Hắn trở về Tuyết Vân Phong, nơi đang đợi , nơi một bí mật mà dùng cả mạng sống để che chở, dù cái giá trả thể là sự hủy diệt của chính .