THIÊN MỆNH TRẦM LUÂN- NHÂN QUẢ ĐÀO NGUYÊN - 104
Cập nhật lúc: 2026-04-09 15:38:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 104: CÁI TÊN A HI
Nắng sớm đỉnh Trường Sinh rực rỡ như bình nguyên, nó chỉ là những tia sáng yếu ớt, bạc nhạt xuyên qua màn sương mù dày đặc, hắt bên trong mật thất một luồng ánh sáng hư ảo. Trần Diệp bên giường băng ngọc, tà áo lụa trắng của vị trưởng lão xõa mặt đất như một dải mây ngưng đọng. Hắn đang hài nhi đang ngoan ngoãn trong nôi, đôi mắt đen láy của nó cũng đang ngược , chứa đựng một sự thâm trầm kỳ lạ.
Đứa trẻ ở Điện Trường Sinh một thời gian ngắn, nhưng danh phận của nó vẫn chỉ là "đứa trẻ sơ sinh". Đối với các t.ử bên ngoài, nó là một bí mật mà sư phụ họ đang bảo bọc. Còn đối với Trần Diệp, cần cho nó một cái tên – một danh tự để khắc sớ tu hành của Điện Trường Sinh, và cũng để khắc định mệnh của chính .
Trần Diệp lật giở những cuốn cổ tịch lâu đời, những trang giấy ố vàng chứa đựng hàng ngàn danh tự thanh cao của các bậc tiên hiền. Hắn nghĩ đến những cái tên như Tuyết Liên, Thanh tâm, Linh Nhi – những cái tên phù hợp với sự thanh khiết của một t.ử chân truyền của vị trưởng lão từng vướng bụi hồng trần.
Thế nhưng, mỗi khi định đặt b.út , tim thắt c.h.ặ.t một cách vô lý. Những cái tên thanh cao dường như thể dung chứa linh hồn của sinh linh đang .
Hắn buông b.út, tiếng b.út lông rơi xuống mặt bàn ngọc thạch vang lên lạch cạch giữa gian tĩnh mịch. Trần Diệp bước tới bên cửa sổ, về phía rặng đào đang chớm nụ ở phía xa – rặng đào mà dùng linh lực để ép nó nở hoa giữa mùa đông giá rét. Trong đầu , một âm thanh vang lên, mơ hồ và xa xăm như tiếng chuông từ kiếp dội về.
— "Vân Hi... Hi nhi..."
Một cơn đau nhói đột ngột xuyên qua l.ồ.ng n.g.ự.c Trần Diệp, mạnh đến mức khiến bám c.h.ặ.t lấy gờ cửa sổ bằng đá. Ma tính trong cuộn trào, nóng từ vết sẹo cũ vai dường như rỉ sự cay đắng. Hắn nhớ Vân Hi là ai, tại cái tên khiến linh hồn run rẩy đến thế.
Hắn giường, đứa trẻ đang , vết bớt hoa đào n.g.ự.c nó bỗng rực sáng lên qua lớp áo mỏng. Trần Diệp cúi xuống, đưa bàn tay thon dài chạm nhẹ vầng trán nhỏ nhắn của hài nhi. Những ngón tay run rẩy, một cảm giác khao khát sợ hãi lấp đầy tâm trí.
— "Ta sẽ gọi ngươi là... A Hi." — Trần Diệp thầm thì, giọng trầm thấp và khàn đặc như chứa đựng cả nghìn năm u uất.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
Cái tên thốt khỏi môi, một luồng khí lạnh buốt từ đỉnh núi dường như thổi bùng mật thất. Trần Diệp khựng , thở nghẹn nơi cổ họng. Tim nhói đau, một cơn đau âm ỉ nhưng sâu hoắm, như thể một lưỡi kiếm vô hình đ.â.m xuyên qua trái tim thêm một nữa. Hắn ôm lấy n.g.ự.c, gương mặt thanh tú trắng bệch vì đau đớn, nhưng đôi mắt dán c.h.ặ.t đứa trẻ.
— "A Hi... Hi nhi..." — Hắn lặp , mỗi gọi tên là một nhói đau, nhưng thể dừng . Cái tên dường như là sợi dây duy nhất nối với một thứ gì đó vô cùng quan trọng mà lỡ đ.á.n.h mất trong biển lửa luân hồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-menh-tram-luan-nhan-qua-dao-nguyen/104.html.]
Đứa trẻ bỗng nhiên mỉm . Đó là nụ đầu tiên của nó kể từ khi đưa về Điện Trường Sinh. Nụ rực rỡ và tàn khốc như thể nó nhận một quen cũ. Đôi bàn tay nhỏ bé của nó vươn lên, nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo trắng của Trần Diệp, như một sự xác nhận cho cái tên mà trao.
Mưu sĩ Thẩm Huyền hiện từ làn khói trầm hương, đôi mắt bạc vị trưởng lão đầy vẻ bi thương và trêu chọc:
— "A Hi ? Trần Diệp, ngươi cái tên mang theo bao nhiêu nợ m.á.u ? Mỗi ngươi gọi tên nàng, linh hồn ngươi sẽ dày vò bởi những mảnh vỡ của kiếp mà Thiên Đạo xóa nhòa. Ngươi thực sự giữ cái chữ 'Hi' đó ?"
Trần Diệp đầu, tay vẫn nhẹ nhàng vỗ về hài nhi đang hớn hở với cái tên mới:
— "Ta tại gọi là A Hi. mỗi khi gọi, cảm thấy bớt cô độc hơn, dù tim đau đến thế nào nữa. Thẩm Huyền, nếu đây là sự trừng phạt của Thiên Đạo vì cướp nàng về từ Tuyết Sơn, thì sẵn sàng nhận lấy."
— "Đây trừng phạt." — Thẩm Huyền thở dài, thanh âm vang vọng như tiếng chuông cổ. — "Đây là sự cộng sinh. Nàng là A Hi, và ngươi là kẻ bảo hộ của A Hi. Cái tên sẽ gắn kết các ngươi cho đến khi m.á.u nhuộm đỏ hoa đào thêm một nữa."
Đêm đó, Trần Diệp thiền định bên cạnh chiếc nôi của A Hi. Cứ cách một canh giờ, khẽ gọi tên nàng một , chỉ để kiểm tra xem nàng ngủ ngon . Và mỗi như thế, cơn đau nhức nhối nơi l.ồ.ng n.g.ự.c tìm đến, nhắc nhở rằng mối nhân duyên xây dựng đống tro tàn của thù hận.
Hắn xuống đôi bàn tay – đôi bàn tay của vị trưởng lão thanh cao từng gần nữ sắc, từng đến sự yếu mềm. Vậy mà giờ đây, chỉ vì một cái tên, sẵn sàng chịu đựng nỗi đau xé lòng mỗi ngày.
— "A Hi... ngủ ngon." — Trần Diệp thầm thì cuối khi bình minh ló rạng.
Cái tên A Hi chính thức trở thành một bí mật cấm kỵ tại Điện Trường Sinh. Đối với bên ngoài, nàng là đồ của Trưởng lão, nhưng với , mỗi âm thanh của cái tên là một nhát kiếm xuyên tâm, một sự nhắc nhở về một lời thề mà thể gọi tên, nhưng linh hồn thuộc về nó vĩnh viễn.
Trần Diệp lặng lẽ giữa sương mù, tay nắm c.h.ặ.t lấy một nhành đào khô. Cái tên A Hi định danh, khế ước của kiếp thứ hai ký kết bằng chính nỗi đau của bảo hộ. Định mệnh bắt đầu xoay vần, và , nỗi đau đến từ kẻ thù, mà đến từ chính cái tên mà hằng yêu thương.
Trần Diệp về phía chân trời đang dần sáng, tay áp c.h.ặ.t vị trí trái tim vẫn đang nhói đau: "A Hi... tại chỉ một cái tên khiến cảm thấy như nợ nàng cả một vương triều? Kiếp sẽ gọi tên nàng vạn , dù tim vỡ vụn, cũng sẽ để nàng vô danh như tuyết trắng đỉnh Trường Sinh nữa." Sương mù tan , lộ một khởi đầu mới đầy m.á.u và hoa đào phía .