Thiên Mệnh Trầm Luân – Đào Hoa Nhân Quả - C26

Cập nhật lúc: 2026-03-18 21:34:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 26: TIẾNG CƯỜI

Buổi chiều hôm , nắng hanh vàng như mật đổ xuống hiên thư phòng, xuyên qua những tán tùng già nua tạo thành những đốm sáng nhảy nhót nền gạch bát tràng. Mùi trầm hương trong đỉnh đồng nhạt đôi chút, nhường chỗ cho cái mùi ngai ngái của mực tàu mới mài. Không gian tĩnh lặng đến mức thể rõ tiếng sột soạt của ngòi b.út lông lướt mặt giấy xuyến chỉ mỏng manh.

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.

Vân Hi ngay ngắn chiếc ghế bành chạm trổ hoa văn tùng cúc, đôi vai nhỏ khẽ nhô lên theo từng nhịp hạ b.út. Nàng đang nắn nót bài thơ cổ mà lão phu đồ giao. Từng nét chữ của nàng thanh thoát, bay bổng như phượng múa rồng bay, mang đậm cốt cách của một tiểu thư khuê các giáo d.ụ.c kỹ lưỡng từ thuở nôi. Chữ của nàng chỉ là mặt chữ, mà nó chứa đựng cả sự bình thản, vô ưu vô lo của một kiếp đỉnh cao vinh hiển.

Cạnh bên nàng, Trường An vẫn chiếc ghế đôn gỗ thấp hơn một bậc. Hắn cầm b.út bằng một tư thế lạ, ngón tay bấu c.h.ặ.t cán b.út bằng trúc đến mức khớp xương trắng bệch. Gương mặt căng , mồ hôi rịn đầy trán dù tiết trời đang độ xuân sang mát mẻ. Hắn đang cố gắng bắt chước theo những gì Vân Hi chỉ dạy, cố gắng dùng cái đôi tay vốn chỉ quen cầm gậy tre và chịu đòn để điều khiển một vật mỏng manh như ngọn cỏ lau.

, mực tàu dường như lời kẻ đáy vực.

Trường An trang giấy của . Chữ “Nhân” mà xong trông thật t.h.ả.m hại. Một nét phẩy quá dài, một nét mác cụt lủn, run rẩy như đang lên cơn sốt rét. Mực loang lổ ở những chỗ dừng b.út quá lâu vì do dự, tạo thành những vết đen xì, méo mó. Nếu chữ của Vân Hi là những cánh chim trời thanh nhạt, thì chữ của giống như những vết thương kịp lên da non, xiêu vẹo, khắc khổ và đầy rẫy những đứt gãy.

Vân Hi đặt b.út xuống giá ngọc, khẽ nghiêng đầu sang thành quả của "môn sinh" đầu tiên. Nàng chằm chằm tờ giấy của Trường An một lúc lâu, đôi lông mày lá liễu khẽ nhướng lên.

Rồi, một âm thanh trong trẻo bỗng vang lên, phá vỡ sự trầm mặc của thư phòng.

Vân Hi bật . Tiếng của nàng giòn tan như tiếng chuông khánh va , vô tư lự và tràn đầy sức sống. Nàng chỉ tay vệt mực đen xì giấy của Trường An, :

“Trường An, ngươi xem! Ngươi chữ ‘Nhân’ mà cứ ngỡ là một con sâu róm đang bò . Sao nó vẹo sang một bên thế ? Có nó đang trốn khỏi mặt giấy ?”

Tiếng lọt tai Trường An, khiến sững . Hắn xuống trang giấy, sang gương mặt rạng rỡ của nàng.

Bình thường, nếu là kẻ khác nhạo, Trường An sẽ lập tức xù lông nhím, ánh mắt sẽ đầy rẫy hận thù và sự phòng . tiếng của Vân Hi mang theo chút ác ý nào. Nó là sự khinh miệt của kẻ bề xuống kẻ hèn mọn, mà là sự trêu đùa giản đơn của một đứa trẻ thấy một điều gì đó ngộ nghĩnh. Nàng cái phận của , nàng chỉ nét chữ của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-menh-tram-luan-dao-hoa-nhan-qua/c26.html.]

Trường An chữ . Quả thật, nó xí vô cùng. Một nét mực hỏng, một sự vụng về vụng dại của một kẻ cả đời từng chạm văn chương. Hắn thấy thật ngốc nghếch khi cứ gồng lên để tranh đấu với một cây b.út lông nhỏ bé.

Một cảm giác kỳ lạ, từng trong suốt ba năm sống kiếp lầm than, bỗng chốc dâng lên trong lòng . Nó ấm áp như nắng chiều, nhẹ nhàng như thở của gió. Sự căng thẳng gương mặt Trường An dần dần giãn . Hắn cái "con sâu róm" giấy, nụ dứt của Vân Hi.

, một điều kỳ diệu xảy .

Khóe môi của đứa trẻ vốn chỉ nghiến răng chịu đựng, vốn chỉ mím c.h.ặ.t để ngăn tiếng , bỗng nhiên khẽ cong lên.

Đó là một nụ rạng rỡ, nó chỉ là một sự rung động nhẹ nhàng nơi khóe miệng, một vệt sáng yếu ớt hiện lên gương mặt u uất. đối với Trường An, nó là một cuộc cách mạng. Nó là đầu tiên trái tim thả lỏng, đầu tiên cho phép hòa nhịp với niềm vui của một con bình thường.

Vân Hi thấy khoảnh khắc , nàng bỗng ngừng , đôi mắt mở to kinh ngạc. Nàng đưa tay lên che miệng, thốt lên đầy vẻ vui mừng:

“Ngươi ! Trường An, ngươi mới đúng ? Ngươi trông hơn hẳn khi đấy!”

Trường An vội vàng thu nét mặt, cúi đầu xuống thật thấp, giả vờ như đang soi kỹ nét chữ hỏng của . Hắn cảm thấy mặt nóng ran, một sự lúng túng ngọt ngào bao trùm lấy . Hắn đáp thế nào, chỉ cầm b.út lên, nỗ lực một nét khác để che giấu sự xao động trong lòng.

Ngoài cửa thư phòng, bóng dáng Định Nam Vương in dài sân gạch. Ông đó từ lúc nào, lặng lẽ quan sát cảnh tượng bên trong. Khi thấy tiếng của con gái và thấy cái nhếch môi hiếm hoi của đứa trẻ họ Trần , đôi mắt ông bỗng trở nên thâm trầm hơn bao giờ hết. Ông bước , cũng quát mắng. Ông chỉ lặng lẽ xoay bước , nhưng trong lòng vị vương gia lão luyện , một nỗi lo âu mơ hồ bắt đầu thành hình.

Tiếng của Vân Hi vẫn còn vương vấn trong gian, quyện mùi trầm hương già. Trường An vẫn nắn nót từng nét chữ méo mó, nhưng , đôi tay còn cứng nhắc như . Hắn nhận rằng, dù chữ của giống sâu bò, dù tương lai mịt mờ như sương khói biên thùy, thì chỉ cần tiếng , chỉ cần thấy bóng dáng , thể chịu đựng tất cả.

Đó là đầu tiên trong cuộc đời đầy rẫy những lời nguyền rủa, . Một nụ đ.á.n.h đổi bằng cả một kiếp đầy sóng gió, nhưng lẽ, đó cũng là nụ hạnh phúc nhất mà từng .

Sợi tơ mệnh của hai đứa trẻ, trong giây phút , dường như bện c.h.ặ.t hơn bao giờ hết. Một rạng rỡ như ánh dương, một thầm lặng như ánh trăng khuyết, cùng nên những nét chữ đầu tiên của một định mệnh lối thoát.

Đó là đầu tiên… . nụ liệu thể tồn tại bao lâu giữa một thế giới vốn dĩ chỉ dành cho nước mắt và hận thù?

Loading...