Chương 3
Một tiếng , Thôi Hạo cổng dinh thự nhà họ Trịnh đón hai con , mỗi kéo một vali.
Mặt đen như mực, kiểu mà nghẹn, cố nhịn cuối cùng chịu nổi:
“Khoan , cô bỏ nhà thì thôi, kéo cả bà Trịnh theo?!”
như lẽ đương nhiên:
“Bỏ nhà cái gì! đón về phụng dưỡng, chắc?!”
Thôi Hạo đen mặt hơn:
“Lên xe nhanh! Để ông chủ thấy, năm nay khỏi mơ tới tiền thưởng cuối năm luôn!”
Vừa chỗ, liền đạp ga cái vèo.
Nửa tiếng , xe đến nhà mới của .
Trước khi rời , cảm ơn:
“Hôm nào mời ăn.”
Anh gì, chỉ giơ tay dấu OK.
…
lôi nhà hiên ngang như duyệt binh:
Bây giờ cũng là chủ nhà, tài sản cố định, đủ che nắng che mưa !
Căn hộ theo tông gỗ sáng, ấm áp và dễ chịu.
mở đống đồ mua hồi chiều, thành thạo trải bộ chăn ga mang theo từ nhà họ Trịnh.
Chưa đầy mười phút, căn phòng biến thành phòng công chúa.
kéo xuống:
“Về đây là nhà riêng của hai con . Một một phòng. Còn tối nay ngủ chung!”
Giờ đến lượt đối xử với như công chúa nhỏ.
…
Tối hôm đó, ôm và kể nhiều chuyện.
Mẹ là cô con gái ít coi trọng trong gia đình.
Học xong đại học, lời ba của về nước xem mắt.
Nhà cũng giàu, nhưng so với nhà họ Trịnh thì vẫn kém xa.
Bà đến gặp ba vốn chỉ để cho đủ .
ngờ ba trúng ngay đầu gặp mặt, mặc kệ cả dòng họ phản đối mà cưới liền.
Năm thứ hai cưới, sinh trai.
Bà nội cực kỳ độc đoán, lấy lý do đích bồi dưỡng thừa kế để đem trai về nhà nuôi.
Ba cũng nhanh ch.óng mất hứng thú với .
Ông vung tiền theo đuổi phụ nữ bên ngoài, đúng kiểu những cuộc hôn nhân liên minh thấy quá nhiều từ nhỏ.
Vì tương lai của trai, nhịn hết.
Năm thứ năm kết hôn, t.h.a.i là .
Mẹ vui lắm, tự tay nuôi con.
đúng năm đó, ba b.a.o n.u.ô.i Lý Viện.
Khi m.a.n.g t.h.a.i tám tháng, Lý Viện kéo đến gây chuyện, tức đến mức ngất xỉu.
Tỉnh dậy thì là ngày thứ mười hai sinh.
Mẹ còn yếu nên bà nội liền đem đứa bé nuôi tiếp.
Mẹ nghiến răng dưỡng bệnh, định bụng khỏe đòi con.
đến khi bà hồi phục , đứa trẻ năm tuổi.
Trịnh Châu thiết với , thậm chí đôi lúc còn mang vẻ cảnh giác lạ lùng.
Sau khi ông bà mất, cả nhà chuyển về nhà tổ, cố hết sức bù đắp tình cảm cho hai đứa trẻ, nhưng lúc nào cũng cảm giác như ngăn cách bởi một lớp kính mỏng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-ranh-luat/chuong-3.html.]
Mãi đến hai năm , vô tình phát hiện Trịnh Châu bí mật gặp Lý Viện.
Lần theo dấu vết, mới phát hiện xảy chuyện đ.á.n.h tráo trẻ sơ sinh.
Khi đó, Trịnh Châu quen Trần Tranh và nhờ nhà họ Trần chống lưng, gia đình họ Trịnh mới thoát hiểm thua lỗ.
Ba còn bốn con trai và hai con gái với những đàn bà khác bên ngoài, mà ai cũng ngóng phần gia sản .
Gia đình cần Trần Tranh về phía cả, nên sự thật càng thể bại lộ.
Anh cả quỳ gối cầu xin giữ im lặng, còn sẽ dùng cách tìm .
Mẹ cũng gom hết sức lực và quan hệ để theo từng manh mối, nhưng theo đến chỗ bãi rác thì mất dấu.
Phải đến khi cả tiếp quản mối quan hệ với nhà họ Trần, huy động tài nguyên lớn hơn thì mới tìm .
Mẹ nghẹn :
“Con gái, xin . Mẹ để con chịu khổ .”
dụi vai bà:
“Bây giờ cũng muộn mà.”
Đêm đó, hai chiếc gối ướt sũng nước mắt, nhưng trong giấc mơ, chúng che ô cho giữa cơn mưa.”
…
Sáng hôm , khi mở mắt thì 9 giờ.
Mẹ đẩy cửa bước :
“Con gái dậy thôi nào, ăn sáng nhé. Tiệm bánh bao nhỏ ở cổng khu khá ngon, mua hai l.ồ.ng . Có sữa đậu nành với sữa tươi, con thích cái nào thì uống cái đó.”
lao tới ôm :
“Yêu ! Lại thêm một ngày hạnh phúc nữa!”
Mẹ vuốt tay , mặt rạng rỡ:
“Từ hôm nay trở , mỗi ngày đều là ngày hạnh phúc.”
Cuộc sống con gái cưng của , chính thức bắt đầu từ hôm nay!
…
Nhà họ Trịnh ai phát hiện hai con biến mất.
Bữa sáng ai hỏi, bữa trưa cũng chẳng ai quan tâm.
và cuộn sofa xem TV cả ngày.
Đến bảy giờ tối, ba gọi điện, giọng đầy bực dọc:
“Phức Lan, tối nay Trần Tranh đến ăn cơm, cô còn về? Bình Bình cũng ?”
Mẹ thản nhiên đáp:
“Con rể nhà đến ăn cơm liên quan gì đến ? chuyển đến nhà Bình Bình ở . Mấy cứ ăn , từ nay đừng đợi hai con nữa.”
Ba nâng cao giọng:
“Cô năng kiểu gì ! Châu Châu là đứa nuôi hai mươi mấy năm! Cô vị trí của thì ngại đổi bà Trịnh !”
nhíu mày nhỏ với :
“Trời đất, thời đại nào mà ba còn đòi chính thất nhịn nhục với nhân tình và con riêng nữa , đúng là buồn thật.”
Mẹ vỗ tay , ánh mắt trở nên sắc lạnh:
“Tùy ông. Bình Bình chịu khổ từng năm, lý do gì để khom lưng với con gái của kẻ hại con nữa. tuyệt đối nhường nhịn!”
“Không nhịn nữa thì ly hôn!”
“Ông chắc cũng mong tới ngày lắm đúng ? Mai ký, nhường chỗ cho đàn bà ông yêu quý!”
Mẹ dứt khoát cúp máy cái rụp, gương mặt thư thái hiếm thấy:
“Đừng lo, con gái. Mẹ . Lão già đó liệt , cũng chỉ Lý Viện mới thèm cái vị trí của thôi!”
chớp mắt:
“Vậy … bật champagne ăn mừng chứ?”
“Đi ! Mẹ dắt con ăn ngon!”
…