Thiên Kim Thật: Nàng Mang Cốt Cách Phản Nghịch - 5

Cập nhật lúc: 2026-02-06 08:05:30
Lượt xem: 69

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

13.

Đêm Tô Dao áp giải Thiên lao, ánh nến trong Đông Noãn Các, đầu ngón tay mân mê cuốn sổ sách cũ kỹ của gánh xiếc. Hai chữ "Vương Thuận" trang giấy mài đến sờn rách — tướng lãnh biên quan gì cả, mà là con trai của vị trướng phòng tổ phụ tin tưởng nhất năm xưa. Sau vì tham ô nên trục xuất khỏi phủ, nhưng vẫn âm thầm con Tô Dao xử lý tài sản riêng.

"Muội đang nghĩ gì ?"

Tô Hành đẩy cửa bước , tay xách theo hộp đồ ăn. Giữa hai đầu lông mày bớt vẻ lệ khí xốc nổi, đó là sự trầm .

Ta thu cuốn sổ, ngước mắt : "Huynh năm xưa tổ phụ đột nhiên xóa sổ ba mỏ khoáng sản ở Tây Nam ?"

Tô Hành ngẩn : "Không là mạch khoáng cạn kiệt ?"

"Mạch khoáng cạn, là sổ sách động tay động chân." Ta dậy, kéo từ gầm giường một chiếc rương gỗ — bên trong là bộ dụng cụ truy vết do chủ gánh xiếc truyền , cùng một tấm "Tô thị khoáng sản phân bố đồ" ố vàng.

"Vương Thuận nương nhờ việc áp tải quặng bạc cho Hầu phủ, cấu kết với ruột Tô Dao, lén lập sổ sách riêng (ám trướng). Trong mười năm qua, cuốn ba thành sản nghiệp tổ tiên của Tô gia. Hiện giờ Tô Dao đổ, sợ sự việc bại lộ nên đang định mang theo khế đất và binh phù cao chạy xa bay."

"Binh phù?" Sắc mặt Tô Hành đột biến. "Hổ phù của phụ chẳng vẫn luôn khóa trong ngăn bí mật ở thư phòng ?"

"Đó là đồ giả." Ta lạnh. "Binh phù thật sớm đ.á.n.h tráo từ khi tổ phụ lâm bệnh nặng. Tô gia thể điều động ba ngàn tư binh, lương thảo bộ dựa mạch khoáng Tây Nam để duy trì — nếu Vương Thuận mang khế đất và binh phù, Hầu phủ chỉ mất tổ nghiệp, mà ngay cả đội hộ vệ quân cuối cùng cũng sẽ thuộc về quyền sở hữu của ."

Tô Hành siết c.h.ặ.t chuôi đao, lửa giận cuồn cuộn trong mắt: "Cho nên bọn chúng liên tiếp hãm hại , chỉ vì ghen ghét, mà còn vì sợ tra món nợ cũ ?"

"Mười sáu năm , việc thất lạc khỏi Hầu phủ là ngẫu nhiên." Giọng trầm xuống. "Là bọn chúng sợ khi lớn lên, sẽ dựa tín vật mẫu trao cho để nhận ấn ký sản nghiệp tổ tiên, vạch trần bọn chúng. Hiện giờ trở về, thì sổ sách, bản đồ mỏ, binh phù... một món cũng thể thiếu."

14.

Sáng sớm hôm , chúng giấu mẫu , phóng ngựa phi nước đại tới Tây Nam. Nơi đó từng là mạch khoáng giàu và đông đúc nhất của Tô gia, giờ cỏ hoang mọc cao quá đầu , lối đường hầm mỏ giấu một chiếc xe chở nước bỏ hoang.

Bóng đêm đặc quánh như mực, trong đường hầm ẩm ướt và lạnh lẽo. Ta rắc một chút bột biện tích (bột dò dấu vết), mặt đất quả nhiên hiện lên vết bánh xe mới tinh.

Sâu trong mỏ tiếng vọng . Ta leo lên vách đá, xuống qua khe hở — Vương Thuận đang hì hục chuyển từng rương sổ sách lên xe ngựa. Nắp rương đậy kỹ, lộ nửa cuốn khế đất, bên thình lình đóng tổ ấn của Tô gia.

"Con ranh Dao Nhi thật vô dụng, mỗi con nha đầu hoang dã cũng trừ xong!" Hắn nhổ toẹt một bãi nước bọt, sang với tên tùy tùng bên cạnh. "Đợi khỏi biên giới, sẽ bán binh phù cho thương bang Nam Cương, đủ để tiêu d.a.o nửa đời ."

Trong lòng rùng thế mà dám định bán quyền điều động tư binh Tô gia cho ngoài!

"Động thủ!"

Ta quát khẽ một tiếng, vung móc câu sắt trong tay , cuốn c.h.ặ.t lấy trục bánh xe ngựa. Cùng lúc đó, Tô Hành từ sườn núi bên nhảy xuống, lưỡi đao sáng loáng chỉ thẳng yết hầu Vương Thuận.

Vương Thuận kinh hãi đầu : "Là các ngươi?!"

Thư Sách

Ta đáp lời, thanh sắt nhọn trong tay áo trượt xuống đầu ngón tay. , ném nó , mà siết c.h.ặ.t lấy nó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-nang-mang-cot-cach-phan-nghich/5.html.]

"Binh phù ở ?" Ta lạnh lùng hỏi.

Thanh sắt từng chỉ là vật để tự vệ, nhưng giờ phút , mũi nhọn của nó đang chĩa về phía sự tồn vong của gia tộc.

Hắn dữ tợn: "Các ngươi chậm ! Cửa hầm mỏ tiếp ứng—"

Lời còn dứt, đoản nỏ tay bật lẫy. Ba mũi tên găm c.h.ặ.t xuống mặt đất ngay chân , ép lùi đụng vách đá. Tô Hành nhân cơ hội lục soát , lôi từ trong tường kép của đai lưng một chiếc hổ phù bằng đồng — chính là vật dùng để điều lệnh tư binh Tô gia.

"Ngươi cấu kết ngoài, tư nuốt sản nghiệp tổ tiên, còn mưu toan bán binh quyền." Ta giơ cao hổ phù, ánh đuốc hắt lên hai chữ "Trấn Viễn" rực lửa. "Đây chỉ là phản bội Hầu phủ, mà còn là chà đạp lên sự phó thác của tổ phụ."

Vương Thuận xụi lơ mặt đất, gào lên khản đặc: "Tô gia đáng lẽ là của ! Phụ ngươi chỉ đ.á.n.h giặc, là tổ phụ ngươi một tay đề bạt , nhưng lúc lâm chung truyền tổ ấn cho mẫu ngươi! Dựa cái gì?!"

Trong giọng của tràn ngập sự cam lòng và ghen ghét. Nhiều năm ẩn nhẫn vùng, chung quy cũng chỉ vì cướp đoạt tất cả của Tô gia.

"Chỉ bằng việc ngươi trộm cắp." Ta chằm chằm . "Trộm tiền tài, trộm quyền lực, trộm cả phận tiểu thư cho con gái ngươi — cả nhà các ngươi, đều đang trộm những thứ thuộc về ."

15.

Trở Hầu phủ, phụ nổi trận lôi đình, lập tức triệu tập các tộc lão mở từ đường. Sổ sách, khế đất, binh phù, bản đồ mỏ trình lên từng món, bằng chứng như núi.

Ba ngày , Vương Thuận gạch tên khỏi tông tịch, lưu đày ba ngàn dặm.

Tô Dao ở trong Thiên lao tin dữ, đêm đó đập đầu tường tự sát nhưng thành, từ đó trở nên điên loạn.

Và ba ngàn tư binh , một nữa quy về danh nghĩa Hầu phủ.

Ánh nắng xuyên qua cành hải đường, rọi xuống chúng những đốm sáng li ti.

Mẫu , nhét thêm một miếng bánh hoa quế tay . Ánh mắt áy náy ngày nào giờ thế bằng sự yêu thương rõ rệt.

Tô Hành lóng ngóng lên dây cho chiếc nỏ cơ, suýt chút nữa dây cung kẹp tay, khiến cả nhà bật một trận.

Phụ trịnh trọng đặt chiếc hổ phù lòng bàn tay : "Tình Tình, Tô gia , một phần của con gánh vác."

Ta siết c.h.ặ.t chiếc đồng phù nặng trĩu . Hai chữ "Trấn Viễn" khắc bên , nóng hổi như lửa.

Giờ khắc , gió thật ấm, bánh thật ngọt, và tiếng của nhà là thật.

Bụi trần nơi hầm mỏ Tây Nam vẫn lắng xuống, và triều đình vẫn còn vô đôi mắt đang hau háu binh quyền của Hầu phủ.

Thanh sắt nhọn trong tay áo , sẽ bao giờ thực sự rỉ sét.

Chỉ là từ nay về , sự sắc bén của nó còn chỉ để phục vụ cho hai chữ "sống sót".

Nó sẽ trấn thủ vì mái hiên nhà vất vả lắm mới tìm sự ấm áp .

(HOÀN VĂN)

 

Loading...