THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 250

Cập nhật lúc: 2026-01-06 04:08:13
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Còn … thì chắc. Trừ khi…”

“Trừ khi gì?” Tô Tái Tái tiếp lời của Chung T.ử Ngang. “Trừ khi chị dẫn gặp đó.”

Tô Tái Tái xinh, vẻ mặt “chị đây thừa chú sẽ như thế”. Cô phất tay, : “Thôi , giờ bé ngỗng nhà đang bận, chờ nó chút thời gian thì dẫn đến gặp , chuyện đó .”

Tô Tái Tái đến ghế sô pha đơn xuống, một tay chống lên má : “Chẳng bảo gặp thức ăn cho ? Gắp chứ.”

“Dạ!” Cậu chủ nhỏ sai bảo vô cùng vui vẻ.

“À đúng , rót chút chút nước sôi nguội , đang khát.” Tô Tái Tái sai vô cùng tự nhiên.

“Không thành vấn đề!” Cậu chủ nhỏ sai cứ thế buông đĩa nhỏ xuống, chạy “lộc cộc” rót nước cho Tô Tái Tái, cung kính đưa cho Tô Tái Tái.

Cậu một bên Tô Tái Tái nhấp ngụm nước, “hề hề hề” cô.

“Sao thế?” Tô Tái Tái giương mắt sang chỗ , bỏ cái ly xuống hỏi: “Có việc gì thì .”

“Hê hê hê…” Chung T.ử Ngang xoa tay: “Cái … Chị Tái Tái ơi… Lát nữa chị chơi game với ?”

“Không .” Chung T.ử Ngang mới dứt lời thì Tô Tái Tái lắc đầu từ chối ngay.

Dứt lời cô còn về phía Chung T.ử Ngang, nghiêm túc bổ sung: “Vì giờ còn là chơi giỏi nữa, về gà mờ .”

“Hả? Chị giỡn nữa đấy.” Chung T.ử Ngang hề tin chút nào, hừ giọng : “Lần livestream chị đ.á.n.h đám lăn mà còn là tay mơ hả? Chị mà còn là tay mơ á thế đám “Hào Đại” thì tính là cái gì?”

“Ừm… Chắc là bông cải hả?” Tô Tái Tái nghiêm túc nghĩ suy, nghiêm túc .

“Chị đùa đó.” Chung T.ử Ngang nhíu mũi, vẻ mặt chán ghét.

nghiêm túc mà.” Tô Tái Tái nghiêm túc .

“Ơ thế, rõ ràng mới nãy chị livestream…” Chung T.ử Ngang thấy cô nghiêm túc như thế thì chớp mắt, bán tín bán nghi mà hỏi . “Trên thế giới thứ gọi là “đánh hộ” á.” Tô Tái Tái tủm tỉm .

mà lúc đó trong phòng chị ngoài chị thì cũng nào còn ai khác .” Chung T.ử Ngang cao giọng.

“Cái đó hả…” Tô Tái Tái ngừng một chút cố tình híp mắt tỏ vẻ thần bí mà : “Cậu đoán xem?”

“???”

Không thì khi nào… là quỷ hả?

Chung T.ử Ngang nghĩ tới khả năng thì rùng , biểu cảm của Tô Tái Tái cũng trở nên kinh dị thì sợ hãi.

Tô Tái Tái thấy như thế thì nhịn thành tiếng, duỗi tay vỗ vỗ lưng : “Lừa thôi.”

Lúc Chung T.ử Ngang mới nhẹ nhàng thở , nhịn mà trừng mắt Tô Tái Tái, tức giận mở miệng: “ ngay chị Tái Tái là thích giỡn nhé.”

Khựng đôi chút phấn chấn tinh thần hỏi: “Thế lát nữa chơi game ạ?”

Tô Tái Tái lắc đầu: “Đánh hộ là lừa thôi, nhưng giờ chơi thật.”

“Ơ?” Chung T.ử Ngang sắp Tô Tái Tái dẫn vòng đến mức hôn mê.

“Tóm chỉ cần nhớ bản đây giỏi, lên mạng cũng giỏi luôn.” Tô Tái Tái xong, dừng một chút nghiêng đầu.

Im lặng tầm hai giây xong : “Cơ mà đ.á.n.h cũng thôi. Hôm nay từ bảy giờ tới tám rưỡi cũng khá rảnh, thể chơi cùng .”

Dừng đôi chút : “Đến khi nào online liên hệ tiếp.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-250.html.]

“Được ạ!” Chỉ cần thể chơi cùng với chị Tái Tái thì chủ nhỏ cũng chỉ tạm chấp nhận, vui vẻ đồng ý.

“Thôi , phiền toái chủ nhỏ tiếp tục chọn điểm tâm cho .” Tô Tái Tái , tiếp tục sai sử Chung T.ử Ngang.

Cậu chủ nhỏ vô cùng cao hứng, gật đầu liên tục, cầm đĩa đồ ăn lên tới chỗ bàn buffet đủ cho hơn hai mươi ngàn .

Mới thấy Hứa Tần Nhã ân cần tới, giọng còn chút hờn dỗi.

“Ai nha, Tiểu Tái, cái con bé thật là, con thể sai bảo T.ử Ngang như thế cơ chứ?” Hứa Tần Nhã mỉm, dừng một chút đầu với Bạch Ngữ Dung: “Ngữ Dung, con đến giúp chủ nhỏ . Con ở chung với Tiểu Tái lâu chắc cũng con bé thích ăn gì đúng nào.”

Lời những cho Chung T.ử Ngang sửng sốt mà cả bên Bạch Văn Liên - quản gia Chung - đưa cả nhà họ Bạch tới cũng sửng sốt.

“Sao thế?” Quản gia Chung Tô Tái Tái còn chẳng thèm đổi dáng , qua đám Hứa Tần Nhã, cuối cùng sang hỏi Bạch Văn Liên: “Ông Bạch… Ông quen cô Tô ạ?”

Bạch Văn Liên xong nở nụ , kịp mở miệng thì Hứa Tần Nhã giành lời .

“Cái gì mà quen quen. Tiểu Tái hả, là con gái nhà chúng đó!” Hứa Tần Nhã mỉm , dừng một chút về phái Tô Tái Tái, vẻ mặt từ ái như đang đứa con gái yêu , mở miệng với quản gia nhà họ Chung.

“Vốn dĩ sáng nay nhà cũng tính dẫn Tiểu Tái , nhưng con bé bảo là việc nên sang . Ai ngờ… Lại trùng hợp thế . Ai, chúng cũng nhờ Tiểu Tái là khách mời đặc biệt của chủ nhỏ. Nếu thì chung với .”

Dứt lời bà về phía Tô Tái Tái, hờn dỗi mở miệng: “Tiểu Tái, con cũng lắm. Sao kể gì cho về chuyện hả? Nào, Ngữ Dung, con mau qua đó chọn điểm tâm giúp chủ nhỏ .”

Hứa Tần Nhã mỉm, thấy Bạch Ngữ Dung chỉ mặt điểm tên vẫn nhúc nhích gì thì duỗi tay vụng trộm đẩy lưng cô .

Trên mặt tuy nở nụ nhưng ánh mắt bà sáng quắc, sắc bén tựa như thể khác thương.

Điều cho lời từ chối đến bên miệng cũng Bạch Ngữ Dung nuốt ngược trong, dám qua biểu cảm của Tô Tái Tái lúc là như thế nào.

tươi rói bước tới bên cạnh Chung T.ử Ngang. Khuôn miệng nhỏ nhắn nở nụ xinh xắn, giọng dịu dàng: “Cậu chủ nhỏ, để giúp nhé.”

Bạch Ngữ Dung duỗi tay về phía Chung T.ử Ngang, nhưng Chung T.ử Ngang đưa đĩa cho cô ngay.

Ngược dùng ánh mắt nghi hoặc thoáng qua cô , Hứa Tần Nhã và những khác, cuối cùng mới dừng Tô Tái Tái: “Chị Tái Tái, bọn họ là thật ?”

Tô Tái Tái ghế sô pha đơn, lúc đưa lưng về phía quản gia Chung. Cho nên ban nãy quản gia Chung chú ý tới, đến tận bây giờ ông mới phát hiện .

Nụ mặt của ông hề đổi chút nào, thậm chí khi một nữa về phía Bạch Văn Liên và chạm ánh mắt của đối phương, ông còn tươi gật đầu với Bạch Văn Liên nữa.

Không chỗ nào cả, chỉ là khi dời tầm mắt nơi khác, ánh mắt của quản gia Chung bỗng chốc trở nên lạnh lùng, im lặng chờ đợi câu trả lời của Tô Tái Tái giống như chủ nhỏ.

Hứa Tần Nhã sang trái , trong lòng thấp thỏm lo sợ, nhịn mà siết c.h.ặ.t nắm tay.

Thấy tình hình , bà nhanh ch.óng bước đến gần Chung T.ử Ngang, xổm mặt , cố bày vẻ hiền từ, gượng : “Đương nhiên là thật , chủ nhỏ , loại chuyện như thế dám gạt chứ. Cậu thấy đúng ?

Được , đưa đĩa cho chị Ngữ Dung, đó chơi với chị Tiểu Tái , ở đây cứ giao cho chúng .”

Hứa Tần Nhã , định duỗi tay lấy đĩa nhỏ trong tay của Chung T.ử Ngang.

Chung T.ử Ngang Tô Tái Tái một cái đổi sang ôm đĩa nhỏ bằng hai tay, nhíu mày lùi về một bước, khiến tay của Hứa Tần Nhã với , mất thăng bằng vốn đang xổm lập tức “quỳ gối” mặt của Chung T.ử Ngang.

"y da!" Hứa Tần Nhã vươn tay chống lên mặt đất, thấp giọng r.ên rỉ.

Tiếng kêu của Hứa Tần Nhã khiến Bạch Ngữ Dung hồn, vội hô một tiếng “Mẹ?”, đó nhanh ch.óng chạy tới đỡ bà dậy.

Cùng lúc đó, Bạch Văn Liên cũng bước tới: “Tần Nhã, em ?”

“… Không cả.” Hứa Tần Nhã lắc đầu, dám trừng mắt với Chung T.ử Ngang, chỉ thể sang lườm Tô Tái Tái một cái.

Bạch Văn Liên tự nhiên cũng chú ý tới tầm mắt của vợ, theo đó mà về phía Tô Tái Tái, kìm nén cơn giận : “Tiểu Tái, con qua đây giúp một tay hả?”

—May mà ông nhớ rõ Chung T.ử Ngang còn ở một bên , dám lên mặt với Tô Tái Tái.

dù là , Tô Tái Tái vẫn lập tức duỗi dậy, chẳng buồn đám Bạch Văn Liên, mà về phía Chung T.ử Ngang : “Cậu chủ nhỏ, đây.”

Loading...