THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 249
Cập nhật lúc: 2026-01-06 04:08:12
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người mà ngay cả nhà họ Chung còn đối đãi thận trọng như , chắc chắn là nhân vật bình thường.
Có khi còn… thuộc tứ đại gia tộc cũng nên nhỉ?
Nghĩ đến đây, Hứa Tần Nhã cảm thấy hôm nay thật may mắn . Bà tủm tỉm Bạch Ngữ Dung , dặn dò cô : "Ngọc Dung , đợi lát nữa con cố gắng lên đó nha."
“Con .” Bạch Ngữ Dung gật đầu.
Một thằng quỷ nhỏ thôi mà, khen suông vài câu chẳng là vuốt đuôi ? Có gì mà khó khăn chứ?
Ngay lúc ba đang bàn đến chuyện thì quản gia Chung bước từ cửa với nụ tiêu chuẩn môi, một mặt "Thật ngại quá!", một mặt chủ động đưa tay với Bạch Văn Liên.
Cả nhà ba dậy từ lúc nãy, lượt bắt tay với quản gia Chung, hai bên khách sáo với một hồi mới xuống ghế.
“Ôi thật ngại quá, hôm nay vị khách chủ vô cùng coi trọng đến chơi, chúng tiếp đón gia đình chu đáo .” Quản gia Chung mỉm : "Ông Bạch, đưa bản kế hoạch của ông cho ông chủ , nhưng mà… lẽ vẫn thể đáp nhanh như . Thành thực xin ông."
Bạch Văn Liên xong thì trong lòng chùng xuống, nhưng ông lập tức giấu bằng nụ : "Không , mối ăn lớn như , ông Chung suy nghĩ kỹ càng là chuyện hết sức thường tình.”
Quản gia Chung liếc Bạch Văn Liên, mỉm gật đầu gì.
Thật thì “mối ăn lớn” trong miệng của ông cũng thể để cho chủ nhỏ quyết định.
mà… Nếu thật như thì chừng sẽ mất mặt nhà họ Bạch, cho nên quản gia Chung cũng chỉ chứ gì.
lúc , Chung T.ử Ngang ở bên ngoài lướt qua, ánh mắt Hứa Tần Nhã lập tức sáng lên, vội mở miệng: "Vị là chủ nhà họ Chung đúng ?"
Chung T.ử Ngang thấy nên đầu về phía sảnh phụ, so với đám Hứa Tần Nhã đang tỏ niềm nở, chỉ ở xa xa, thản nhiên gật đầu với ba bọn họ, để một câu "Xin chào" định rời .
quản gia Chung kịp lên tiếng: "Cậu chủ...”
Chung T.ử dừng bước về phía quản gia, thấy đối phương vẫy vẫy tay với , mới bất đắc dĩ sảnh phụ, mấy hứng thú lên ghế sofa, cả lười biếng chẳng thèm quan tâm.
Quản gia về phía Bạch Văn Liên, : "Cậu chủ nhà chúng còn nhỏ tuổi, còn hiểu chuyện."
"Không , , trẻ con mà, đứa nào cũng như cả.”
Bạch Văn Liên mỉm , đó sang Bạch Ngữ Dung : "Giống như Ngữ Dung nhà chúng đây, bây giờ thấy ngoan chứ thật lúc còn bé nó cũng nghịch ngợm lắm, thế nào cũng chịu yên."
" , nhưng lớn hơn một chút thì ngoan .” Hứa Tần Nhã lập tức tiếp lời, vui vẻ Bạch Ngữ Dung : "Bây giờ nó nhận Huyền Học Viện của Đại học Đế Đô, chúng cũng đỡ lo hơn nhiều.”
"Ồ?" Quản gia Chung ngạc nhiên, đầu tiên thẳng Bạch Ngữ Dung: "Không ngờ cô Bạch giỏi như ha.”
Dừng một chút, ông sang Chung T.ử Ngang, : "Cậu chủ , cô Bạch là học sinh của Huyền Học Viện đấy.”
Chung T.ử Ngang đang lười biếng bên thì liếc Bạch Ngữ Dung đang dè dặt, đó chỉ “Ồ” một tiếng trong sự mong đợi của Hứa Tần Nhã và Bạch Văn Liên. “…”
Đừng đến Bạch Ngữ Dung, ngay cả nụ mặt của Bạch Văn Liên và Hứa Tần Nhã cũng nháy mắt đông cứng luôn.
Ồ thôi hả?
Chỉ một từ “ồ” thôi?! Ồ??!
Hứa Tần Nhã cho rằng Chung T.ử Ngang hiểu, cho nên bà giả lả với quản gia Chung một tiếng sang Chung T.ử Ngang: "Cậu Chung , thể hiểu nhỉ, chị Ngọc Dung của , là học sinh của HUYỀN – HỌC – VIfiN đấy, chắc cũng Huyền Học Viện đúng ? Là…”
" ."
Ngay lúc Hứa Tần Nhã đang định khua tay múa chân mô tả cho Chung T.ử Ngang hình dung thì bà cắt lời một cách chán nản.
Tay chân bà cứng đờ giữa mất một hồi mới ngượng ngùng buông xuống.
Chung T.ử Ngang về phía Bạch Ngữ Dung, nghiêng đầu: "Vậy chị bắt quỷ ?"
Nụ của Bạch Ngữ Dung lập tức đông cứng : "Cái … Chị chỉ mới học năm nhất thôi, tạm thời vẫn học mấy thứ , vả … Cậu chủ Chung , Huyền Học Viện là phân viện thôi, chuyên ngành chính của chị là luyện đan…"
"Ồ. Vậy nghĩa là .” Chung T.ử Ngang gật đầu, cắt ngang lời cô . Dừng một chút, hỏi: "Vậy chị chơi game ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-249.html.]
Nụ mặt Bạch Ngữ Dung càng gượng gạo hơn: “… Không .”
"Ồ. Hóa là cô chẳng gì cả.” Sau khi Chung T.ử Ngang câu , lập tức về trạng thái mất hứng thú, tiếp tục ngửa ghế sofa đong đưa chân.
Mà cả nhà ba lấy lệ nổi nữa luôn . Quản gia Chung thấy thì lên tiếng: "Ôi ngại quá, chủ nhà chúng …”
Ông còn kịp hết câu thì một giúp việc nhanh ch.óng tới cửa, khẽ cúi chào trong sảnh phụ, đó sang với Chung T.ử Ngang: “Thưa chủ, cô Tô tới ạ.”
Người giúp việc chấm câu một phát là Chung T.ử Ngang lập tức đổi trạng thái nửa c.h.ế.t nửa sống , vui vẻ nhảy chân sáo chạy bay ngoài.
Sảnh đón khách chính ở ngay bên cạnh, cho nên giọng phấn khích và niềm nở của dễ dàng lọt tai của đám Hứa Tần Nhã.
Không còn gì hổ hơn vì sự khác biệt thái độ và như , điều càng khiến một nhà ba giấu mặt cho hết.
… Vẫn hết.
"Chị Tái Tái, đợi chị lâu lắm đấy, giờ chị mới đến ? Mau mau mau, , tất cả chỗ đều là “cực phẩm” chuẩn cho chị đấy! Chị xem thích ?" Chị, chị Tái Tái?!
“… Quản gia Chung .” Nụ mặt của Hứa Tần Nhã cứng như đá, bà chậm rãi quản gia Chung, hai tay siết chạt, cố kiềm chế giọng của : "Thứ cho l* m*ng…
Cho hỏi, “khách quý” mà lúc nãy ông nhắc đến là…?”
"À, là một cô gái trẻ.” Quản gia Chung mỉm đáp: "Tên là Tô Tái Tái… Ối, bà Bạch? Ông Bạch?"
Sắc mặt của ba nhà họ Bạch giờ đây đen còn hơn cả đ.í.t nồi luôn .
Tô Tái Tái mới bước thì Chung T.ử Ngang lao tới, dọc theo đường còn liên tục gọi “Chị Tái Tái!” cho cô khỏi nhớ tới con cún con thở hổn hà hổn hển, vì chạy nhanh quá mà ngã sóng soài.
“Cuối cùng thì chị cũng tới . Chị , lấy nhiều đồ ăn ngon cho chị đó.” Chung T.ử Ngang kéo tay cho đến chỗ mặt bàn bày cả đống điểm tâm.
Thậm chí còn chủ động cầm một cái đĩa nhỏ, ánh mắt sáng bừng bừng cô mà : “Chị Tái Tái, chị ăn cái gì lắm ? lấy cho chị.”
“Ồ.” Tô Tái Tái về phía Chung T.ử Ngang, vẻ kinh ngạc trêu : “Cậu khác biệt ghê nha?”
Chung T.ử Ngang cô trêu như thế thì ngượng ngùng “Hề hề hè” gãi gáy : “Thì chẳng tại vì… đó là chị ?”
Dừng đôi chút nháy mắt Tô Tái Tái, với giọng vô cùng ngọt ngào: “Chị ơi, gắp thức ăn cho chị như thế coi như nhận sai ạ?”
“Thôi , xét thấy thái độ thành khẩn của nên tha thứ cho .” Tô Tái Tái b.úng nhẹ lên trán .
Chung T.ử Ngang cũng phối hợp mà “ai da” một tiếng, còn đưa tay lên xoa trán, vẻ như đau lắm mà Tô Tái Tái: “Chị Tái Tái, chị đ.á.n.h cũng đ.á.n.h , cũng sai của nên chị lôi chuyện đó.”
“Ha, ngờ vẫn là đứa nhóc lanh lợi ha.” Tô Tái Tái Chung T.ử Ngang .
Dừng đôi chút : “Nếu như bé ngỗng nhà cũng bản lĩnh dám chơi như thì .”
Bé ngỗng nhà đôi khi quá ngoan, dễ dàng bắt nạt.
Chung T.ử Ngang thấy hai từ “bé ngỗng” thì phồng mặt giận dữ như con cá nóc: “Chị Tái Tái, rốt cuộc bé ngỗng chị là ai thế ạ?”
“À, đấy là bạn nhỏ nhà mà.” Tô Tái Tái mở miệng, lấy ngón cái với ngón trỏ tạo thành một cách nho nhỏ : “Chắc là lớn hơn hai tuổi đó.”
Dứt lời, cô khua tay múa chân đầu Chung T.ử Ngang để miêu tả độ cao, gật đầu : “Cao hơn một chút…
Cũng trai hơn .”
Tóm nhà là nhất.
Bé ngỗng là thế, sư tôn cũng , nhị sư cũng khác.
Chung T.ử Ngang mà hề bội phục chút nào cả: “Cậu lớn hơn thì chắc chắn là cao hơn .” Cậu dừng chút Tô Tái Tái, nhỏ giọng thầm thì.