THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 248

Cập nhật lúc: 2026-01-06 04:08:11
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước giờ cô và ông Tô bao giờ ép Tô Hồng Bảo việc gì.

Tô Hồng Bảo sang Ôn Liễu gật đầu: "Dạ ạ!"

Cậu phong thái kiếm giả của Ôn Liễu, cảm thấy thiết cho nên mới vui vẻ nhận lời, Tô Tái Tái điều nên cũng gì, vuốt đầu , đó ngẩng đầu Nghiêm Thanh, nhẹ gật đầu: "Vậy thì phiền sư bá Nghiêm ."

"Chuyện nhỏ mà!" Nghiêm Thanh còn mong Tô Tái Tái phiền là đằng khác nữa là.

Đợi đến tối, thấy thời gian còn sớm nữa, lúc Tô Tái Tái mới rời khỏi nhà Nghiêm Thanh, Tô Hồng Bảo dĩ nhiên là cũng tiễn cô về.

Mọi đều hai họ lâu gặp, chắc chắn là sẽ nhiều điều để , vả Tô Tái Tái còn "Bé Ngỗng tự về, ", khu biệt thự cũng khá an , thế là bọn họ để hai rời .

Trên đường , hai với nhiều chuyện thú vị, giữa chừng thì chuông điện thoại báo Chung T.ử Ngang gọi đến bỗng reo lên.

Tô Hồng Bảo thấy thì ôm chú mèo sữa nhỏ và giấy nhỏ tự chơi với , ngoan ngoãn chờ tiểu sư thúc điện thoại.

“Chị Tái Tái!” Vừa bắt điện thoại thấy giọng cực kỳ ngọt ngào của Chung T.ử Ngang từ đầu bên điện thoại vang lên.

Tô Hồng Bảo nghi hoặc giấy nhỏ, mặt dán bốn chữ "Đó là ai ?" to đùng.

Người giấy nhỏ lập tức ghé tai Tô Hồng Bảo thì thầm to nhỏ.

“Ổ, chủ nhỏ .” Tô Tái Tái mỉm : "Viết xong bản kiểm điểm ?"

Câu dứt, giọng điệu ngọt ch** n**c của Chung T.ử Ngang lập tức tắt ngúm, ha ha khan: “Vẫn… Vẫn xong.”

Một ngàn chữ là quá nhiều đối với một đứa trẻ mười một, mười hai tuổi, là bài tập bình thường thể thành trong một ngày!

"Vậy gọi gì?" Tô Tái Tái hỏi: "Đừng là gọi rủ chơi game với đấy nhé? Không rảnh .”

“Không mòoo.” Chung T.ử Ngang sấp ở giường, hai chân lắc qua lắc : “ gọi để mời chị Tái Tái ngày mai đến nhà chơi á.”

Chung T.ử Ngang dừng một chút tiếp: “ bảo quản gia mời đầu bếp bánh ngọt giỏi nhất đến đây, món tráng miệng ngon lắm đấy! Chị Tái Tái, chị tới nhà chơi , mời chị ăn đồ ngọt, nhé?”

"Ra là …” Tô Tái Tái suy nghĩ một chút, cũng lung lay .

“Đến , đến , nhé? Ăn hết còn thể gói mang về á!” Chung T.ử Ngang nhiệt tình mời mọc.

"Ngày mai hai tiết học buổi sáng, nếu học xong mà vẫn còn sớm thì sẽ sang đấy.” Tô Tái Tái đáp.

Chung T.ử Ngang xong lập tức từ giường nhảy cẫng lên, đó quỳ xuống mép giường vui vẻ nhún nhảy: “Vậy đến lúc đó bảo tài xế đến đón chị nhé! Chị Tái Tái gửi địa chỉ cho .”

"Không cần , tự tới .” Tô Tái Tái . “Vậy… Đuợc thôi. Hẹn mai gặp, chị Tái Tái!”

"Ừm, mai gặp.” Tô Tái Tái đáp.

Lúc đang chuẩn cúp máy thì cô thấy Tô Hồng Bảo đang đầu đó, thế là cô bỏ tay xuống nhấn tắt cuộc gọi, lên tiếng hỏi: "Bé Ngỗng, con đang ?"

???!

Bé Ngỗng???!

Mấy chữ đầu lọt tai Chung T.ử Ngang, lập tức nhớ tới đây Tô Tái Tái từng so sánh với “Bé Ngỗng”

, mà chỉ một hai . Vậy nên, rốt cuộc “Bé Ngỗng” là ai?!

Cậu chủ nhỏ thầm nghĩ, ngày mai tìm cơ hội ngóng một chút mới .

Mà Tô Hồng Bảo rằng tiểu sư thúc vô tình “gặt”

giùm ít thù hận. Cậu Tô Tái Tái, lắc đầu : "Không ạ, tiểu sư thúc."

"Ừ.” Tô Tái Tái ngước mắt liếc hướng Tô Hồng Bảo , đó gật đầu, duỗi tay xoa gáy , : "Không ngày mai con sẽ tham gia thi đấu ? Đến lúc đó tiểu sư thúc sẽ tới đón con, buổi tối sư thúc đãi con ăn vịt nhé." “Dạ!” Tô Hồng Bảo ngại ngùng mỉm .

"Được , con cần tiễn nữa , mau về .” Tô Tái Tái .

“Dạ, tạm biệt tiểu sư thúc ạ.” Tô Hồng Bảo ôm con bé mèo nhỏ, với Tô Tái Tái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-248.html.]

Tô Tái Tái đưa tay xoa tóc nữa, giấy nhỏ thấy cũng bắt chước theo, xoa đầu một cái mới bay trở vai Tô Tái Tái, khi ngay ngắn , nó nghiêng đầu vẫy tay chào tạm biệt Tô Hồng Bảo.

Tô Hồng Bảo mỉm , ôm mèo con tại chỗ, mãi cho đến khi thấy Tô Tái Tái nữa thì mới xoay về.

Đang nửa đường, lơ đãng liếc ven đường, bỗng thốt lên “Ôi!” một tiếng dừng .

Bàn chân lập tức hướng đến bên đường, Tô Hồng Bảo xổm xuống, vươn tay sờ ống trúc c.h.é.m đôi, mặt cắt trơn nhẵn lấy một cọng xơ, khẽ gật đầu.

Đây quả nhiên là tác phẩm của tiểu sư thúc.

Ngay lúc Tô Hồng Bảo đang chuẩn dậy thì ánh mắt bỗng liếc nhẹ phía .

"Anh là…?"

Bánh xe lăn ma sát với mặt đường tạo âm thanh sàn sạt, mãi khi đến gần nó mới ngừng .

Trình Hồng Huy bé đang xổm cửa nhà ,lúc sang thấy thì vẻ mặt cũng thoáng chút sững sốt, cảm xúc của cũng đổi gì mấy.

Anh trông quỷ quỷ, thậm chí là phần lớn biểu cảm của thấy còn bình tĩnh như nữa là.

“Xin , ý dọa .” Trình Hồng Huy mỉm : "Chẳng qua đây là cửa nhà của ."

.” Tô Hồng Bảo lập tức cúi chào đối phương: "Xin chú, cháu bắt gặp cây trúc nên mới tò mò một chút thôi ạ." Dừng một chút, bổ sung thêm: "Cháu ngay bây giờ đây ạ."

Trình Hồng Huy gật đầu, mãi đến khi Tô Hồng Bảo , lúc mới mở cửa trong.

Không ngờ là, khi Trình Hồng Huy nhà , Tô Hồng Bảo vốn rời lúc nãy giờ vòng từ ngã rẽ. Cậu lẳng lặng tấm biển ghi "Nhà họ Trình” mãi một lúc lâu mới xoay rời .

Vết thương của đó… giống y đúc với vết thương lúc của .

Tô Hồng Bảo nghĩ, trong lòng chất đầy suy tư.

Sáng sớm hôm , Bạch Ngữ Dung theo Hứa Tần Nhã và Bạch Văn Liên đến nhà họ Chung.

"À đúng , Ngữ Dung , con chơi game ?" Hứa Tần Nhã đang cầm gương trang điểm, tỉ mỉ ngắm bản , như chợt nghĩ đến điều gì đó, bà đầu Bạch Ngữ Dung.

"Dạ?" Bạch Ngữ Dung ngơ ngác hai giây lắc đầu: "Con ạ."

"Ôi, thì hỏng bét .” Hứa Tần Nhã bày điệu bộ tính sai nước, đó dừng giải thích với Bạch Ngọc Dung: "Mẹ gần đây chủ nhà họ Chung thích chơi game, thường xuyên nhắc tới cái chị gì .”

"Ôi dào, .” Bạch Văn Liên ở ghế lái thì lên tiếng: "Em mới một nửa thôi, cái đó ngoài thích chơi game , hình như còn khá hứng thú với Huyền học đấy.

Cho nên chúng cần lo lắng gì , lát nữa Ngữ Dung chỉ cần là học sinh của Huyền Học Viện, khẳng định là thành vấn đề luôn.”

, đúng, đúng.” Hứa Tần Nhã liên tục phụ họa, mỉm nắm lấy tay Bạch Ngọc Dung, yêu chiều vỗ vỗ, vui vẻ mở miệng: "Cũng may là còn đứa con gái ngoan như Ngữ Dung đấy, nếu thì… Hừ, đổi là con nhỏ hả, chắc

ngay cả cái cửa nhà họ Chung cũng bước qua quá, con ?"

Bạch Ngữ Dung thì ngượng ngừng , ngoài miệng còn quên đỡ cho Tô Tái Tái: "Thật Tiểu Tái cũng ưu điểm mà , lẽ… Chẳng qua là chúng tạm thời vẫn phát hiện thôi ạ."

"Hừ.” Hứa Tần Nhã nhếch miệng , lắc đầu : "Thôi , nhắc tới nó nữa." Vừa dứt câu, bà về phía , hưng phấn : "Đến nhà họ Chung !”

Gia đình ba giúp việc nhà họ Chung dẫn cửa. Sau khi lịch sự mời bọn họ xuống, bưng bánh lên, giúp việc nhẹ cúi cáo với bọn họ: "Thật ngại quá,hôm nay khách quý đến nhà, cho nên đành để gia đình chịu thiệt, phiền ba vị ở sảnh phụ một lúc ạ."

"Không , .” Cả nhà Bạch Văn Liên mỉm đáp : "Là do chúng đến thăm mà báo ."

Người giúp việc mỉm , gật đầu ba bọn họ, : "Vậy ba vị đây một lát nhé, gọi quản gia ạ."

Nói xong nhanh ch.óng ngoài.

Đợi hết, Hứa Tần Nhã lập tức xích gần chồng, hạ thấp giọng thì thầm: "Hôm nay chúng cũng khá may đấy chứ, ngoài gặp quản gia nhà họ Chung , chừng chúng còn thể gặp khách quý của nhà họ Chung nữa."

 

 

Loading...