THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 247

Cập nhật lúc: 2026-01-06 04:08:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"… E hèm, đến để mở mang tầm mắt mà.” Nghiêm Thanh ngượng ngùng ho khan một tiếng đáp.

Tô Tái Tái ngược chút tò mò về "đàn chị Trác" trong câu của Chu Phổ: "Đàn chị Trác ạ?"

Là ai ?

"Ồ, học trò tâm đắc của thầy Nghiêm của cháu đấy, mới trở về chuyến du học nửa tháng ở nước ngoài. Khoảng thời gian thì…” Chu Phổ sang Nghiêm Thanh, : "Chắc phó viện trưởng Vạn cũng sắp trở về nhỉ?"

" .” Nghiêm Thanh gật đầu: "Tiểu Trác phỏng chừng trong mấy ngày thôi.”

"Vậy thì quá, đơn xin trao đổi ở Luyện Đan Viện của Tiểu Tái cuối cùng cũng .” Chu Phổ vui vẻ, đầu Tô Tái Tái : "Tiểu Tái, đến lúc đó, cháu cũng thể xin thư viện tài liệu của Luyện Đan Viện đấy." Cháu thấy ? Tuyệt vời lắm ?! Chu Phổ kiêu ngạo chống nạnh.

Tô Tái Tái mới rửa sạch tay, xong thì khan hai tiếng: “… Quả thật là .”

Cũng may Nghiêm Thanh vẫn còn khá "tỉnh táo", ông vỗ vỗ sư đang vênh mặt của , chỉ ống trúc Ôn Phục Tử, ẩn ý mở miệng: "Tiểu Tái đấy."

Sau đó chỉ tiếp nhánh cỏ Vọng Bắc Đông mọc hai lá ở bên cạnh: "Tiểu Tái cho đấy.”

Ngón tay di chuyển sang hướng Tiêu Mễ: “Cũng là Tiểu Tái cho luôn.”

Cho nên, thư viện tài liệu nhỏ bé mà họ mở ở Luyện Đan Viện thực sự "tuyệt vời" như lời Tô Tái Tái ?

Chậc, chuyện

Chu Phổ chớp chớp mắt, mất một lúc mới chực bừng tỉnh,ông ngượng ngùng nên cái gì cho , thế là dứt khoát chọn xởi lởi với Tô Tái Tái: "E hèm… Bác nên mời cháu một bữa ăn nhỉ.”

Dừng một chút, ông bổ sung thêm: "Tất cả đều là thịt!" Tô Tái Tái mới vẫn còn khan, lúc thành thật gật đầu liên tục, trả lời vô cùng chắc nịch mà kém phần hưng phấn: "Vậy thì tuyệt quá ạ!"

Thẩm An nhận lấy chiếc khăn mà Tô Tái Tái dùng để lau khô tay sang thầy và sư bá, khi trao đổi ánh mắt với hai thì bọn họ đồng loạt thành tiếng.

Tô Tái Tái lấy Ôn Phục T.ử nổi danh thể t.h.u.ố.c và luyện khí từ trong ống trúc , hai mắt của ba lập tức mở to.

"Đây… Đây là Ôn Phục T.ử ?" Chu Phổ chỉ Ôn Phục T.ử trong tay Tô Tái Tái, vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên hỏi.

Tô Tái Tái gật đầu, hai tay nâng cẩn thẩn bỏ lọ thủy tinh mà Thẩm An đang cầm.

Sau khi Thẩm An đóng nắp thì vội chụm đầu với Chu Phổ và Nghiêm Thanh, tỉ mỉ quan sát lọ thủy tinh mặt.

Ôn Phục T.ử trong lọ thủy tinh là một khối thạch trong suốt, lẫn một chút tạp chất nào. Nếu đặt chiếc lọ chung một chỗ với những lọ thủy tinh rỗng khác thì khẳng định là một lượt qua sẽ thể nào nhận trong lọ gì.

"Hóa đây là Ôn Phục T.ử thật.” Nghiêm Thanh gật gù, khi dừng một chút sang Tô Tái Tái, hỏi: "Tiểu Tái, thì lượng dùng của nó..."

"Số cũng đủ cho ba dùng nhỉ?" Tô Tái Tái lượng Ôn Phục T.ử trong lọ thủy tinh, ước chừng.

Sau đó cô bổ sung thêm: "Vừa khéo đủ dùng cho ba luôn nè, mỗi một phần.”

"Ừ… Hả?!" Nghiêm Thanh đang gật gật đầu thì chợt giật ,ngạc nhiên đầu Tô Tái Tái, vẻ mặt đầy khó hiểu: "Thầy tham gia hội đ.á.n.h giá đan d.ư.ợ.c mà, phần của thầy để cho Tiểu An dùng ."

Nghiêm Thanh hào phóng xua tay .

"Ồ… Thầy chắc chứ ạ?" Tô Tái Tái sang mớ cỏ Vọng Bắc Đông mọc hai lá ở bên cạnh, sờ sờ cằm, đó Nghiêm Thanh hỏi.

Nếu thật là như thì cô cũng đỡ cực hơn một chút.

"Thầy chắc…” Nghiêm Thanh còn dứt câu thì Chu Phổ “Bụp!” một tiếng bịt miệng sư , lớn tiếng trả lời : “Ông chắc !”

"?!" Nghiêm Thanh trợn tròn mắt Chu Phổ, khuôn mặt tràn ngập dấu chấm hỏi.

Chỉ Thẩm An là hiểu thầy của , lẳng lặng ghé gần thì thầm với Nghiêm Thanh: "Sư bá , thầy cháu , những thứ mà đàn em Tô đưa chắc chắn đều là đồ , cho nên…” Sư bá hiểu mà…

Ồ~~~

Nghiêm Thanh chợt tỉnh ngộ, khi đẩy tay Chu Phổ , ông hì hì xoa xoa tay Tô Tái Tái: "À thì… cái đó… Tiểu Tái ... Thôi thì cứ tính thầy một phần ha?”

"Ồ thế thì…” Tô Tái Tái kéo dài chữ cuối, thấy Nghiêm Thanh với đôi mắt tha thiết mong chờ thì nhịn mà bật , đó gật đầu: "Được thôi ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-247.html.]

Ba họ lập tức chuyển sang trạng thái vui vẻ, Nghiêm Thanh xoa xoa tay, miệng hê hê: "Vậy… Tiểu Tái , em tính gì với phần của thầy thế?”

"Ờm… Để lát nữa em với thầy nhé?" Tô Tái Tái suy nghĩ một chút : "Em xem đàn chị luyện tập đến .”

"Đàn chị, luyện tập?" Nghiêm Thanh khó hiểu đáp.

Ngay lúc Tô Tái Tái đang định gì đó thì một cuộc gọi đến, Tô Tái Tái xem là ai gọi, thì là của Tô Hồng Bảo.

Cô mỉm với Nghiêm Thanh và hai , đó sang một bên điện thoại, để ý tới biểu cảm sững sờ của ba Chu Phổ khi cô lấy cái điện thoại cục gạch .

Thấy Tô Tái Tái khá xa, ba họ mới cau mày tụ với , tỏ vô cùng áy náy.

"Thực sự là Tiểu Tái giúp nhiều như mà chúng gì cho Tiểu Tái hết.” Nghiêm Thanh tự trách , dừng một chút, về phía Chu Phổ: "Sư , bình thường chú kỹ tính hơn đấy, mà ngay cả chuyện cũng để ý gì đến ?"

“?!” Có kỹ tính luôn hả trời?! Chu Phổ ngạc nhiên Nghiêm Thanh, gương mặt trưng biểu cảm "Sao tui hổng chút gì luôn zị cà?!".

Chẳng qua là nền nên mới tôn lên thôi, sư !

Chu Phổ nghĩ thông , lập tức đầu Thẩm An: "Tiểu An, em nhắc thầy?"

"?!" Thẩm An dở dở .

Ôi thầy ơi, thầy cho rằng bình thường thầy và sư bá đủ khiến con nhọc ạ?

Hơn nữa… Có lẽ vì từ đến nay Tô Tái Tái luôn tạo cho họ cảm giác rằng cô cực kỳ , cho nên mới khiến cho Thẩm An cũng bỏ qua những chi tiết nhỉ?

"Xin thầy ạ, em sẽ chú ý hơn."Vai vế của thấp nhất trong ba , ngoài thành thật nhận sai thì thể gì khác hơn đây?

"Vậy…” Nghiêm Thanh hai còn : "Bây giờ chúng nên gì?”

Trong nhà con gái thành vấn đề nan giải cho ba họ.

"Hay là gửi lì xì ?” Chu Phổ gãi gãi đầu, suy nghĩ một lúc : "Mặc dù tầm thường một tí nhưng mà vẫn “mạnh” hơn là đãi Tiểu Tái ăn thịt nhỉ?”

"Cũng lý.” Nghiêm Thanh gật đầu, hai , đó chỉ chỉ những “bảo bối” Tô Tái Tái cho trong nhà kính của Chu Phổ, : "Mấy cái chỉ một hai miếng thịt thì giải quyết gì, mà nếu thì cũng tính bằng mấy chục xe chở thịt.”

Nghiêm Thanh dừng một chút, gật đầu: "Vẫn nên gửi lì xì … Số to to tí.”

Chu Phổ và Thẩm An đều gật đầu đồng ý.

Tiếc là Tô Tái Tái hiện mặt ở đây, chứ cô mà ba bọn họ bàn bạc như , phỏng chừng chỉ mong bọn họ đổi mấy chục xe thịt mất thôi.

Thế thì lương thực của mấy “bé thú cưng” núi hụt .

"Bé Ngỗng, đột nhiên con nhớ tới tiểu sư thúc mà gọi điện thoại .” Tô Tái Tái .

"Tiểu sư thúc ơi.” Tô Hồng Bảo ở đầu bên điện thoại chậm rãi : "Con tới thủ đô thi đấu ạ."

Tô Tái Tái: "?!"

"Con còn kiếm thêm chút tiền lúc đường đến đây đấy ạ.” Tô Hồng Bảo xấp tiền trong tay với Tô Tái Tái ở đầu bên điện thoại: "Đủ cho con với sư thúc ăn một bữa no nê ạ."

Tô Hồng Bảo đến thủ đô, mà Tô Tái Tái thể để cho đãi khách chứ?

Sau khi thêm vài câu thì hai cúp điện thoại. Tô Tái Tái báo tình hình đại khái cho ba Chu Phổ chạy đón Tô Hồng Bảo.

ba đồng chí mới tự kiểm điểm “Mình hiểu chuyện” xong, đương nhiên là sẽ để Tô Tái Tái một như .

Thế là Thẩm An trực tiếp lái xe, đón Tô Hồng Bảo cùng với Tô Tái Tái, Nghiêm Thanh sẽ về nhà nấu ăn, còn Chu Phổ thì chạy mua chút đồ ngon về thiết đãi Tô Hồng Bảo từ phương xa đến. Sau khi Tô Hồng Bảo định đến khách sạn, Nghiêm Thanh lập tức vỗ n.g.ự.c bảo bạn nhỏ cứ đến nhà .

"Bé Ngỗng, con thấy ?" Tô Tái Tái Tô Hồng Bảo, mỉm hỏi.

 

 

Loading...