THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 246

Cập nhật lúc: 2026-01-06 04:08:09
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

đang phấn khích cực độ, Tô Tái Tái lật bài ngửa với ba !

"Thế nên, chặn điện thoại của lạ thì vấn đề nhỉ?" Tô Tái Tái hai họ, hỏi nghiêm túc.

Đợi mãi một lúc mà hai vẫn đáp câu nào, Tô Tái Tái tiếp: “Nếu còn gì để nữa thì đây.

Sau gặp thì cũng cần chào hỏi ha, tạm biệt.”

Tô Tái Tái gật nhẹ đầu, xoay đến bên đường, chuẩn bắt taxi.

"Mày! Mày…!” Hứa Tần Nhã chỉ bóng lưng của Tô Tái Tái, một lúc mới mắng thành tiếng: "Sau khi mày trở về nhà họ Bạch, ăn gì dùng gì đều là của nhà họ Bạch ?! Bây giờ mày cái câu đó, còn lương tâm gì hả?"

"Ồ.” Tô Tái Tái bày vẻ mặt như thể Hứa Tần Nhã nhắc nhở, cô đầu và Bạch Văn Liên, : "Số tiền mà các cho , từng đụng đến một cắt. Còn về phần chi phí ăn ở trong lúc ở nhà họ Bạch thì…”

Cô nhếch mép , tiếp: "Lát nữa sẽ chuyển trực tiếp tài khoản của mấy ha. Tạm biệt.”

Tô Tái Tái mở cửa, khi lên xe thì thèm những lời mắng c.h.ử.i của Hứa Tần Nhã nữa mà bảo tài xế chạy thẳng luôn.

Hứa Tần Nhã vẫn phía mắng vọng theo: "Sau , chỉ nhà họ Bạch, mà ngay cả nhà họ Hứa cũng đứa cháu là mày!"

Trên xe, cô chống cằm ngoài cửa sổ, nghĩ đến Ôn Phục Tử.

Bên , Bạch Ngữ Dung đang vuốt n.g.ự.c cho Hứa Tần Nhã: "Mẹ, đừng tức giận mà, là… Chờ khi Tiểu Tái về, con khuyên em ."

"Không cần!" Hứa Tần Nhã cực kỳ tức giận: "Dù cũng chỉ xem con là con gái duy nhất của ."

Nói xong bà dừng một chút Bạch Ngữ Dung, giọng điệu chút buồn bã: "Ngữ Dung, chỉ dựa con thôi đó…”

Bạch Ngữ Dung nhẹ nhàng đáp , dang tay ôm lấy Hứa Tần Nhã.

Về phía Bạch Văn Liên, ông vẫn như trời trồng về phía Tô Tái Tái rời lắc đầu thở dài một tiếng: "Vốn ban đầu còn nghĩ là, nếu như con bé hiểu chuyện thì ngày mai đến nhà họ Chung thể dẫn nó theo, nhưng mà bây giờ…”

Haizzz…

Bạch Văn Liên lắc đầu.

Bạch Ngữ Dung lời ông thì lông mi khẽ rũ xuống, giấu suy nghĩ của .

"Anh dẫn nó theo gì?!" Hứa Tần Nhã thì lập tức đầu, trừng mắt chồng: "Nó hiểu chuyện ? Có thể so với Ngữ Dung ?!"

"Ôi trời… Anh chỉ thôi mà. Với cả bây giờ thành thế , chắc chắn là dẫn con bé theo .” Bạch Văn Liên cảm thấy gần đây oán khí của Hứa Tần Nhã nặng nề, ông giải thích cũng mệt đầu.

Bạch Ngữ Dung thấy thì vội nhẹ giọng khuyên nhủ, khi xoa dịu Hứa Tần Nhã xong, ba bọn họ mới Đại học Đế Đô.

Sau khi Tô Tái Tái đạt mục đích của , việc cô đầu tiên là đến nhà của Nghiêm Thanh. Còn cửa mà cô thấy Ôn Liễu đang ở trong sân, mắt chăm chú nhánh cây mà bà thuận tay nhặt , là đang suy nghĩ điều gì.

Nhìn thấy bà như , Tô Tái Tái cũng lên tiếng mà chỉ sang một bên, lẳng lặng chờ đợi.

Người giấy nhỏ cũng thò đầu từ mũ áo hoodie, bò lên vai cô, ngước đầu Ôn Liễu.

Dường như cả hai đều hiểu rõ Ôn Liễu đang nghĩ gì .

Con mèo ở bên cạnh đang chơi một với những chiếc lá đột nhiên vểnh tai lên, như thể nhận điều gì đó, nó lập tức về phía Tô Tái Tái.

Sau khi thấy cô, lúc nó chuẩn lấy đà chạy về phía Tô Tái Tái thì cô giơ ngón tay lên, nhẹ nhàng đưa lên môi, chú mèo nhỏ ngoan ngoãn tại chỗ, nhưng cái đuôi bán tâm trạng lúc của chú mèo, ngừng phấn khích vung vẫy từ bên sang bên .

Sau một hồi trầm ngâm, cuối cùng Ôn Liễu cũng dậy, bà hít sâu một như đang lấy hết can đảm, con ngươi khẽ hướng lên, ánh mắt đột nhiên đanh .

dùng nhánh cây kiếm, thử múa một đường kiếm, chợt phát hiện cảm giác đau nhức cổ tay quả thật biến mất.

Sau khi múa kiếm nhuần nhuyễn hơn, ánh mắt bà lập tức sáng lên, tăng nhanh tốc độ một chút.

Sau đấy, Ôn Liễu nhịn mà phấn khởi hơn, bàn chân khẽ đưa tạo thế tấn, phối hợp với động tác của tay, lúc mới đầu vẫn còn trúc trắc, nhưng dần dần động tác trở nên thuần thục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-246.html.]

Từ chậm đến nhanh, cho đến khi nước chảy mây trôi.

Càng múa, ánh mắt Ôn Liễu càng xuất thần, đáy mắt sáng ngời, bà thật sự… thể múa kiếm một nữa !

lúc Ôn Liễu múa một nửa, đang xoay đ.â.m ngược về thì cổ tay bỗng nhiên nhói hết cả lên, tê rần, giống như là điện giật . Tay Ôn Liễu run lên một cái, nhánh cây dùng kiếm lập tức rơi xuống đất.

"Gấp gáp ."

Ôn Liễu vốn đang nắm lấy cổ tay, mờ mịt cành cây mặt đất, thấy câu thì vội ngước đầu lên, thấy Tô Tái Tái đang đấy chống hai tay lên tường, khuôn mặt Ôn Liễu lộ rõ vẻ ngạc nhiên mừng rỡ, vội nghênh đón: "Tiểu Tái?! Em tới hả? Mau ."

Sau khi Tô Tái Tái cửa, Ôn Liễu lập tức rót một chén thanh nhiệt đưa cho cô: "Em khát đúng ? Mau uống ." "Cảm ơn sư mẫu Nghiêm.” Tô Tái Tái nhận lấy, khi uống xong thì đưa ly cạn cho Ôn Liễu, quan sát động tác đặt tách lên bàn của bà : “Chúc mừng cô ạ.”

Nghe những lời , Ôn Liễu thể chắc chắn rằng tay chân thực sự hồi phục. Bà xúc động, tay khẽ run lên, Tô Tái Tái hỏi: "Tiểu Tái, tay của cô… còn thể giống như đây ?”

"Chuyện còn phụ thuộc cái cây em đưa cho cô nữa, xem cô chăm sóc nó đến .” Tô Tái Tái thêm: "Có thể sẽ còn như đây, cũng thể sẽ vượt qua cả lúc luôn.”

Câu khiến cho cả Ôn Liễu nhịn mà khẽ run lên.

nhắm c.h.ặ.t mắt, kìm giọt nước đang chực tuôn , cố gắng dịu tâm trạng kích động của .

Thật thì, từ khi Tô Tái Tái đưa hạt giống cho bà cách đây vài hôm, lúc nó từ từ mọc những chồi non là bà nhận thấy sự đổi trong kinh mạch của tay chân, nhưng bà lo rằng chỉ đang mừng hụt nên cũng

với chồng là Nghiêm Thanh luôn.

Mãi đến hôm nay bà mới nhịn mà múa thử vài đường kiếm pháp, lúc , bà mới chắc chắn đây là sự thật! Không là suy nghĩ chủ quan của !

Ôn Liễu mở mắt , khóe mắt ửng đỏ Tô Tái Tái, gật gật đầu mấy mới nghèn nghẹn : "Cô, cô sẽ chăm cái cây con cho tận tình nhất thể.”

Dừng một chút, bà vội vàng bổ sung: "Nhất định sẽ vì cái lợi mắt mà chủ quan ."

"Vậy là ." Tô Tái Tái : "Giờ thì em tìm thầy Chu đây.

Hôm nay lấy Ôn Phục T.ử mới , thầy Chu đang ở trong nhà kính ạ?"

"Ừ, cả ba họ đều đang ở trong nhà kính đấy.” Ôn Liễu nắm cổ tay , mỉm đáp.

"Ồ, em qua đó nha. Tạm biệt sư mẫu Nghiêm.” Tô Tái Tái gật đầu, mới xoay thì ——

"Đợi , Tiểu Tái."

Tô Tái Tái đầu , về phía Ôn Liễu, đầu hiện một dấu hỏi chấm.

Ôn Liễu mím môi, hít một thật sâu, hai lòng bàn tay chắp với , trịnh trọng cúi , hành lễ như các kiếm giả vẫn thường với Tô Tái Tái.

“… Cảm ơn em.”

Tô Tái Tái mỉm , gật đầu đáp lễ: "Sư mẫu khách sáo , em mong chờ chiêm ngưỡng kiếm pháp của cô đó ạ."

Nói xong, Tô Tái Tái tạm biệt Ôn Liễu về phía nhà kính của Chu Phổ.

Khi đến nơi, Tô Tái Tái lập tức thấy ba Chu Phổ, Nghiêm Thanh và Thẩm An đang xổm một hàng ngang ống trúc.

Dáng vẻ mỏi mắt chờ mong đó trông thực sự buồn . "Thầy Nghiêm, mà thầy cũng xổm ở đây ạ?" Tô Tái Tái mỉm trêu chọc.

"Tiểu Tái?!" Chu Phổ thấy giọng của cô thì vội đầu , đó ngoắc ngoắc tay gọi cô: "Cuối cùng cháu cũng đến , mấy ông già chờ cháu cả nửa ngày đấy.”

Mau lên, mau lên, cho ông xem thử Ôn Phục T.ử thật sự trông như thế nào .

Dừng chừng là hai giây, ông trợn trắng mắt Nghiêm Thanh : "Vì đợi cháu đến mà thầy Nghiêm của cháu đổi tiết dạy hôm nay thành tiết tự học, để đàn chị Trác của cháu trông lớp luôn đấy."

 

 

Loading...