THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 239

Cập nhật lúc: 2025-12-30 08:14:57
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Được lắm, đ.á.n.h đội của , giờ còn cướp cô . Hoàn kết thù .

! Cậu sẽ thừa nhận đàn em !

Đại Khôn Hào tức giận tới mức đăng weibo, còn đặc biệt @ tên “Tô Tái Tái Dưới Chân Núi”, lập tức khiến đám cư dân mạng trong giới thể thao điện t.ử ha hả.

Bọn họ đều rõ dạo đội của Đại Khôn Hào “Bé Giấy” gây chuyện.

Cho nên bây giờ khi thấy đăng weibo lên, lập tức thể cảm nhận nỗi tức giận của .

Thật sự là đau cả bụng.

Đây gọi là gì hả? Không oan gia gặp gỡ ? Khác với những khác, Tô Tái Tái đang ở một bên đang tháo micro xuống trả cho nhân viên công tác, khi thấy Chung T.ử Ngang lớn tiếng “Bé Giấy”, cô đột nhiên dừng hành động .

Việc khiến nhân viên công tác đang chuẩn nhận micro sửng sốt, ngẩng đầu cô: “Cô Tô?”

“À…” Tô Tái Tái nữa Chung T.ử Ngang, ngẫm nghĩ một lát, từ trong trí nhớ của moi một .

nhân viên công tác, hỏi: “ hỏi chút, chủ nhỏ… Tên đầy đủ của là gì?”

“…” Nhân viên công tác.

Không chứ, cô Tô quá vô tâm ?

==

Tô Tái Tái mở cửa một căn phòng trống , đóng cửa , nhanh ch.óng lấy giấy nhỏ khỏi mũ trùm đầu.

Thấy nó giả bộ “ ngáy o o, dù gọi thế nào cũng bất tỉnh”, cô nhẹ nhàng lắc lắc nó, : “Còn giả bộ ngủ nữa thì đồ ăn khuya một tháng tới phần em.”

… Được , tỉnh nà!

Người giấy nhỏ lập tức mở mắt , tuy cổ nó nhận mệnh Tái Tái túm lấy, nhưng vẫn hùng hồn khoanh hai tay n.g.ự.c,dáng vẻ phục.

Người chỉ chơi game chút xíu xìu xiu thôi mà!

Ai mà bọn họ yếu tới như thế!

… Hừ.

“Thế gần đây em đuổi theo đ.á.n.h đội của Đại Khôn Hào?” Tô Tái Tái , bỏ nó lên mặt bàn, chọt chọt lên mặt nó. À, chuyện

Người giấy nhỏ chọt nghiêng ngả, nữa xuống, đó vân vê gương mặt, chột liếc mắt láo liên chứ dám Tô Tái Tái.

Mãi tới khi nó Tô Tái Tái chọc chọc vài cái, mới “Gừ gừ!” giả vờ như c.ắ.n tay cô, tức giận : Bởi vì ghét bỏ Tái Tái chơi game tệ.

Người giấy nhỏ chống nạnh, chuyện hùng hồn.

Cho dù cô thật sự đ.á.n.h dở nữa, nhưng nó cho phép khác như thế!

Tô Tái Tái xong nhịn bật , cô lắc đầu thở dài, chọt chọt gương mặt giấy nhỏ, : “… Được , lý do miễn cưỡng thể chấp nhận.”

Hả???

Trên mặt giấy nhỏ hiện rõ ý “Cứ nhẹ nhàng qua ải như thế ?”, nó nghiêng đầu, vẻ đáng yêu Tô Tái Tái.

Vậy… Đồ ăn khuya.

“Đương nhiên là phần em .” Tô Tái Tái lắc đầu . Wow ~ Nó Tái Tái với nó nhất mà!

Người giấy nhỏ vui, nó bay lên ôm lấy mặt Tô Tái Tái, cọ cọ một chút, hôn “bẹp” một cái lên mặt cô.

Nó quyết định nể mặt cô, từ hôm nay trở sẽ gây sự với Đại Khôn Hào nữa!

“Nhân tiện ít chơi game .” Tô Tái Tái lấy điện thoại chỉ còn 3% pin , đưa tới mặt giấy nhỏ, lắc lắc: “Em còn chơi nữa thì điện thoại còn pin nữa .”

Nó chỉ lén lút đ.á.n.h một ván thôi mà! Người giấy nhỏ hùng hồn chống nạnh nghĩ.

Người giấy nhỏ dừng một chút, đó bay tới dẫm mấy cái lên màn hình điện thoại, đổ tội cho chiếc điện thoại đáng thương một cách nhanh ch.óng và dứt khoát.

Là do cái điện thoại á chị! Nó chai pin !

Chị tin em mới sợ…

Tô Tái Tái lắc đầu thở dài.

Chờ Tô Tái Tái “dạy dỗ” giấy nhỏ xong và từ trong căn phòng trống, buổi phát sóng trực tiếp của chương trình Huyền Linh Sư kết thúc một cách thuận lợi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-239.html.]

Bách Trúc là tổng đạo diễn cho nên vẫn còn khá nhiều việc cần , kế tiếp còn mở họp với đám đạo diễn La để thảo luận về chủ đề cho chương trình nữa.

Tô Tái Tái và Khúc Nhiên chung đường, chờ khi tạm biệt những khác xong, bọn họ xuống lầu chuẩn xe van bảo mẫu do chương trình chuẩn để về Đại học Thủ Đô. Có điều khi , Tô Tái Tái còn quên nhắc nhở Bách Trúc về một tháng “bữa ăn khuya” của họ.

Đạo diễn Bách nhắc nhiều đến phiền, tức giận bảo đảm với hai họ rằng chỉ cần họ về tới Đại học Đế Đô thì bữa tiệc xa hoa cũng sẽ giao tới nơi, lúc Tô Tái Tái mới thỏa mãn rời cùng với Khúc Nhiên.

Khi xuống lầu, cô phát hiện Chung T.ử Ngang vẫn , rõ ràng là ở đó chờ cô nãy giờ.

Khúc Nhiên thấy thế thì với Tô Tái Tái: “Chị lên xe nhé, hai đứa chuyện .”

Nói xong, cô còn với Chung T.ử Ngang một cái mới lên xe.

Chờ Khúc Nhiên , Chung T.ử Ngang mới chậm rì rì tới, Tô Tái Tái thấy bộ dáng ngượng ngùng của thì hỏi: “Cậu việc gì hả chủ nhỏ?”

Chung T.ử Ngang gật đầu, lấy điện thoại dè dặt hỏi: “... theo dõi Weibo của chị, ?”

Tô Tái Tái xong thì gật đầu: “Đương nhiên là chứ.”

“Nếu ...” Chung T.ử Ngang chầm chậm hỏi: “Chị thể theo dõi ngược ?”

“Được.” Tô Tái Tái gật đầu, cô dừng một chút : “ bây giờ điện thoại của hết pin , chờ sạc pin xong và mở máy lên thì mới theo dõi .”

Sợ tin, cô xong thì nhanh tay giơ cái iPhone lên lắc lư mặt của mấy cái.

Chung T.ử Ngang khoát tay liên tục: “Không ! Nếu ...”

Cậu bắt đầu do dự, khi thấy Tô Tái Tái nhướng mày khó hiểu thì mới ậm ừ mở miệng: “Sau thể tìm chị chơi nữa ?”

Chung T.ử Ngang dừng một chút, đó ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c kiêu ngạo : “ chị chơi game dở tệ luôn, thể dạy chị chơi!”

...Cậu bé , như thì hết cứu .

Tô Tái Tái Chung T.ử Ngang với ánh mắt đồng tình, cô duỗi tay giả vờ xoa cổ nhưng thực chất là đè giấy nhỏ suýt nhảy dựng lên, đó mới gật đầu: “ hứng thú với việc chơi game, cơ mà... nếu chơi thì sẽ tìm .”

Chung T.ử Ngang vốn đang mất mát thế thì lập tức vui mặt, ngẩng đầu về phía Tô Tái Tái, vui vẻ : “Hai chúng hứa đấy nhé! Tạm biệt...”

Cậu nhóc do dự một lát, đỏ mặt hô ba chữ “chị Tái Tái” xong thì xoay chạy vọt lên xe, đó kề sát cửa sổ xe vẫy tay với cô.

Tô Tái Tái vẫy tay với với giấy nhỏ đang tức xì khói bên mũ choàng: “Người còn là con nít mà, bình thường trêu chọc một chút thì chứ đừng chọc

đấy nhé.” Chị cứ yên tâm!

Người giấy nhỏ khoanh tay n.g.ự.c xếp bằng trong mũ choàng, nở nụ vô cùng “rộng lượng”.

Cùng lắm em chỉ đ.á.n.h thắng chín mươi chín ván thôi!

...Ôi trời.

Tô Tái Tái thở dài, lắc đầu.

Chờ Tô Tái Tái và Khúc Nhiên trở Đại học Đế Đô thì bữa tiệc xa hoa của họ cũng tới nơi, quả khác gì với lời Bách Trúc hứa.

Hai xách theo một đống thức ăn ngon ký túc xá, quyết định sẽ tụ tập ăn trong phòng của Khúc Nhiên.

Vừa cửa, hai họ thấy Đại Vi đang ôm Nhện Mặt Quỷ ngoan ngoãn chờ sẵn băng ghế nhỏ.

Thấy hai phòng, Đại Vi lập tức dậy xách phụ đồ ăn giúp Tô Tái Tái tha thiết hỏi: “Đàn em về đấy ? Nào nào, mau xuống nghỉ ngơi . Em khát nước ,

uống Cocacola lạnh để chị rót cho một ly nhé?”

“Ơ kìa Đại Vi... Tớ cũng đang xách đồ và cũng đang khát nước nè.” Khúc Nhiên và Tô Tái Tái yên tại chỗ hoang mang Đại Vi niềm nở tranh với Tô Tái Tái, đến cuối Khúc Nhiên chỉ đành dở dở giơ giơ đống đồ tay lên với cô .

Đại Vi xong thì Khúc Nhiên bằng ánh mắt khinh bỉ:

“Cậu hiểu gì cả, tớ thế là để cảm ơn đàn em vì bỏ qua cho tớ!”

“Hả?” Khúc Nhiên khó hiểu, ngay cả Tô Tái Tái cũng hoang mang kém.

Thực rõ ràng, ngay cả bản cô cũng Đại Vi đang về chuyện gì.

“Đàn chị Đại, bỏ qua cái gì cơ ạ?” Tô Tái Tái mờ mịt hỏi .

“Em quên hả?” Đại Vi ân cần đ.ấ.m chân cho Tô Tái Tái ngoan ngoãn : “Thì là cái em dẫn chị tìm đàn Tiền xin ký tên đó, em nhớ ?”

 

 

Loading...