THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 236

Cập nhật lúc: 2025-12-30 08:14:53
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chung T.ử Ngang tới đó thì giận dỗi: “Tất nhiên .” “Thế thì .”

Tô Tái Tái chẳng thèm để tâm tới bộ dáng tức phì phì của , thả câu “Đi về thôi.” cứ thế thẳng cho Chung T.ử Ngang ngẩn ngơ hết cả .

Cậu đang tính thốt lên câu sặc mùi thiếu gia đỏng đảnh: “Việc gì lời chị.”

Thì Tô Tái Tái như đang nghĩ cái gì, chẳng thèm đầu mà chỉ với gịpng vô cùng nhẹ nhàng: “Cậu mà chậm chút nữa là con quỷ nhỏ trong WC sẽ xông bắt về đó!”

Tô Tái Tái mới dứt lời cái là Chung T.ử Ngang im bặt, vẻ mặt khiếp sợ đầu nhưng nửa đường thì sợ hãi dám. Cậu qua Tô Tái Tái thì thấy cô chờ thật.

Chung T.ử Ngang thấy bóng cô sắp biến mất chỗ ngã rẽ thì sợ vội thét lên: “Chị từ từ thôi!” nhanh chân chạy tới chỗ cô.

ngay chỗ ngã rẽ, Tô Tái Tái dậm chân cái đùng cho Chung T.ử Ngang giật sợ hãi hét toáng lên, chân mềm nhũn ngã nhào xuống mặt đất.

Sau đó trợn mắt, vẻ mặt hoảng sợ chằm chằm Tô Tái Tái đang ha hả ở đằng .

“Chị… Chị nữa!” Cậu chủ nhỏ T.ử Ngang suýt chút nữa Tô Tái Tái cho tức phát . Cậu chỉ cô, tức tới mức thành câu.

“Ai bảo nãy đá , còn dám cào cơ mà.” Tô Tái Tái dưa tường Chung T.ử Ngang đất, vẻ đúng tình hợp lý lắm: “Lần dọa coi như chúng huề

.”

“Hừm!” Đột nhiên Chung T.ử Ngang đầu , vẻ mặt vui.

“Hơ… Cậu còn mặt mũi mà tỏ vẻ vui cơ ?” Tô Tái Tái Chung T.ử Ngang, nghĩ một lát gật đầu : “ là chỉ bé ngỗng nhà chúng là ngoan thôi.”

Nói xong cô duỗi tay về phía Chung T.ử Ngang, khẽ vẫy: “Nào, đưa tay đây.”

Chung T.ử Ngang bĩu môi liếc mắt Tô Tái Tái, vô cùng lòng mà duỗi tay với Tô tái Tái, để cô kéo dậy.

“Oa, còn nặng hơn cả bé ngỗng nhà nữa.” Tô Tái Tái thu tay , lắc đầu vẻ rung đùi đăc ý chọc thiếu niên bên cạnh : “ thấy nên tập luyện dần thì mấy nữa

thành bé mập đó.”

“Chị mới béo !” Chung T.ử Ngang mà tức xì khói sang giận dỗi Tô Tái Tái.

Yêu thích cái chỉ phái nữ nhé.

Tô Tái Tái thấy Chung T.ử Ngang thế thì bày vẻ mặt khó hiểu , đúng tình hợp lý mà cãi : “ lớn tuổi hơn , cao hơn , béo hơn cũng đúng mà ?”

Ơ cái … cũng lý lắm.

Chung T.ử Ngang ngẩn ngơ, trong giây láy nên cãi thế nào mới .

Hai họ đối đáp qua như thế cho xem phát sóng trực tiếp ná thở, cảm thấy họ vô cùng hài hước bội phục năng lực dạy dỗ trẻ nhỏ của Tô Tái Tái.

Trông mà xem, hai họ mới “giao thủ” bao lâu mà chủ nhỏ khác ưa giờ chút… đáng yêu.

[Tất niên tui dẫn Tái Tái về nhà quá! Có Tái Tái là tui cần đau đầu nghĩ cách ứng xử với đám trẻ con trong nhà nữa !]

[Tui cũng …] [… +1]

Trong lúc các giang cư mận đang nhiệt tình đẩy bình luận “Tất niên dắt Tái Tái về nhà” thì Chung T.ử Ngang bên cạnh cô trộm liếc mắt mấy đó mới tự nhiên mà mở miệng hỏi: “… Ừm, bé ngỗng mà chị nhắc tới là ai thế ạ?”

“À, đó là bạn nhỏ nhà .” Tô Tái Tái thản nhiên trả lời, cô dừng một chút sang Chung T.ử Ngang, nặng nề thở dài và lắc đầu: “So thì bé ngỗng nhà đúng là kiểu ngoan ngoãn dạng .”

“... Hứ, vẫn tin cái bé gì mà chị thậm chí còn bay đấy!” Chung T.ử Ngang phàn nàn một cách vô cùng phục.

Cậu vốn tưởng rằng khi xong lời thể thấy dáng vẻ chịu thua của Tô Tái Tái, thế là đắc chí cô, nhưng phát hiện rằng... cô thế mà đang nghiêm túc suy

nghĩ về việc đó?!

“Nói chừng…” Tô Tái Tái nghiêm túc suy nghĩ một hồi Chung T.ử Ngang, cô chậm rãi gật đầu: “Thật sự sẽ đấy~”

“?!” đang chị xằng bậy!

Chung T.ử Ngang trợn mắt Tô Tái Tái, vẻ mặt của đang lên điều đó.

Cư dân mạng hả hê : [Bé ngỗng mà chị Tái Tái ... sẽ là con ngỗng thật chứ?]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-236.html.]

[Không chừng đấy~]

Ngay khi cư dân mạng đang bàn tán sôi nổi trong khu bình luận nổi thì Tô Tái Tái dẫn Chung T.ử Ngang về nhóm.

Tuy theo, nhưng hết chuyện qua ống kính phát sóng trực tiếp mang theo bên của phim, vì , khi thấy hai họ thì đều mỉm thoải mái.

“Về ? Mau lên nào, chúng còn nhiều thời gian nên nhanh ch.óng thôi.”

Miêu Đại Yên mỉm vẫy tay với hai họ, đến khi Chung T.ử Ngang đến gần thì chú còn mỉm xoa tóc của , xoa :

“Cậu chủ nhỏ, nếu chuyện ái ngại gì thì cứ âm thầm với , hoặc là với chú Thịnh Điền là . Biết ?”

Vừa nãy đúng là khiến họ giật .

Nghe , Chung T.ử Ngang “hứ!” một tiếng, kiêu ngạo đầu né tránh tay của Miêu Đại Yên, tiện thể liếc mắt chú .

—— Thực sự tưởng rằng ai cũng thể xoa đầu của ?

Thấy , Khúc Nhiên mỉm với Chung T.ử Ngang: “Cậu chủ nhỏ, đây, đây là vật phẩm tiếp tế của em.”

dẫn sang một bên.

Còn Miêu Đại Yên cũng nhân cơ hội , đưa vật phẩm tiếp tế mới cho Tô Tái Tái, thấp giọng : “Tiểu Tái, ngờ cô khá giỏi trong việc đối phó với trẻ con đấy.”

“Đương nhiên .” Tô Tái Tái kiêu ngạo chống nạnh: “Nhớ hồi đó khi bé ngỗng mới đến nhà của , nó thậm chí khó đối phó hơn nhiều, nhưng cuối cùng vẫn dạy dỗ đến ngoan ngoãn.”

Hóa ở nhà còn đứa trẻ nghịch ngợm hơn Chung T.ử Ngang? Thảo nào thạo việc đến .

Miêu Đại Yên gật đầu hiểu rõ.

Sau khi tạm ngừng cuộc tán gẫu thì chú : “Được , bây giờ đủ , chúng mau tiếp tục trò chơi . Thời gian còn nhiều nữa .”

Đám Trác Mai gật đầu, nhưng Chung T.ử Ngang vẫn ở đó mẩy với Khúc Nhiên: “Em vác !”

“Lại chuyện gì nữa chủ nhỏ.” Miêu Đại Yên thu dọn xong đồ đạc và chuẩn rời , đau khổ .

Thế là chú thấy Khúc Nhiên đang định đưa phần vật phẩm tiếp tế cho Chung T.ử Ngang, nhưng đứa trẻ đó chắp hai tay lưng chịu nhận lấy.

Ngay cả khi Miêu Đại Yên hỏi thì còn liếc nhanh về phía Tô Tái Tái : “Nặng như , em vác.”

“Vậy... là…” Khi Khúc Nhiên đang định rằng cô sẽ vác giúp cho thì Tô Tái Tái từ bên cạnh tới, cầm lấy gói đồ nhỏ từ tay Khúc Nhiên nhét thẳng tay của Chung T.ử Ngang, buộc

thể đưa tay nhận lấy.

“Chị…” Chung T.ử Ngang buộc cầm lấy đồ, định nổi giận thì thấy Tô Tái Tái thèm mà kéo Khúc Nhiên rời .

: “Đàn chị, chị quan tâm gì? Một đứa trẻ bánh bèo như , thậm chí thể sánh bằng với bé ngỗng nhà em.”

Lại là bé ngỗng!

Chung T.ử Ngang vô cùng tức giận, nhanh ch.óng vác phần vật phẩm tiếp tế của lên đuổi theo Tô Tái Tái, thở phì phò cãi : “Cái gì mà bánh bèo, hề bánh bèo chút nào!”

“Vậy —— ?” Tô Tái Tái liếc với vẻ mặt tin chút nào, cô mặt lạnh lùng : “Cậu tự rời khỏi nơi , đừng để ai vác giúp thì sẽ tin .”

“Đây thì xem là gì chứ! tự thể !” Chung T.ử Ngang lớn tiếng .

Ngay khi dứt lời thì Tô Tái Tái lập tức dừng , sang , đưa tay đến mặt : “Này nha, đây là tự đấy, đàn ông con trai lời thì

giữ lấy lời, đập tay hứa danh dự.” Đập tay thì đập tay!

Chung T.ử Ngang nhanh gọn đập tay với Tô Tái Tái, đó hất cằm kiêu ngạo : “Như chứ?”

“Được thôi, miễn cưỡng tạm tin .” Tô Tái Tái gật đầu,dừng một chút đổ dầu thêm lửa tiếp: “Dù gì ai mà lát hồi liệu rằng thể nữa .”

dứt lời thì thấy chủ nhỏ kiêu ngạo lập tức giận như con cá nóc ngay ống kính.

 

 

Loading...