THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 233

Cập nhật lúc: 2025-12-30 08:14:50
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chuyện gì ?!” Miêu Đại Yên ánh sáng đỏ ngừng nhấp nháy xung quanh, hét lớn hỏi: “Cái gì mà kích hoạt phó bản bí ẩn !”

Chú hỏi, sang Tô Tái Tái.

Tô Tái Tái thấy , cô đưa tay chỉ chiếc xe hỏng: “Kìa, giờ thì còn là tạm thời vẫn nữa .”

“???”

Miêu Đại Yên và cư dân mạng cùng lúc trợn to mắt, khi phim đưa ống kính về chiếc xe hỏng, đôi mắt dần mở to trong sự kinh hãi thì cửa xe... từ từ mở từ bên trong. Sau đó là... một “” cứng ngắc hành động chậm chạp, lựng khựng bước xuống xe.

Sau khi những tiếng kêu hú “U u…” từ bốn phương tám hướng truyền đến và dần dần tụ tập thì đám Miêu Đại Yên thấy những bóng xuất hiện từ trong ánh sáng đỏ nhấp nháy, bọn họ đều cúi đầu rũ hai tay và chậm rãi tụ tập .

[Cái quái quỷ gì ?! Không ngờ là phó bản thây ma ?!] Cư dân mạng hét lớn.

[Hội chứng sợ lỗ của sắp tái phát .]

Sau khi đám “thây ma” tập trung ở chỗ cách họ vài mét thì chúng tiến về nữa. Chúng như thể đang đợi mệnh lệnh .

Miêu Đại Yên sửng sốt, chú còn kịp lên tiếng hỏi thì Trác Mai kịp phản ứng , chị bịt tai và hét lên: “Nhanh lên! Mau lấy chìa khóa ! Sau khi thời gian đếm ngược kết thúc

thì chúng sẽ nhào tới!”

À đúng !

Cư dân mạng lập tức định thần , rối rít đăng bình luận [Mau lên! Cụ ơi! Lấy chìa khóa !]

Miêu Đại Yên cũng chợt nhận , khi bảo Tô Tái Tái và còn xa chút thì chú nhanh ch.óng dùng lực bật lên, nhưng thể với tới.

[7. 6. 5…]

Miêu Đại Yên mệt đến thở hổn hển.

Tô Tái Tái xổm ở một bên, khi thấy dáng vẻ của chú thì cô hai tay ôm má lên tiếng: “Cụ ơi.”

—— “Anh ?”

???

Bầu khí căng thẳng đáng sợ chợt ngừng .

Có cảm giác như giọng nữ máy móc đang đếm cũng kẹt .

Cư dân mạng chớp chớp mắt, lộ vẻ mặt “chúng rõ do tiếng chuông báo động quá lớn”.

Kia là... chị Tái Tái, chị... ??

“... Hả?” Miêu Đại Yên đang chống hai tay lên đầu gối, đầu Tô Tái Tái, hồi lâu mới tìm giọng của .

Chú ngỡ ngàng “hả?” một tiếng.

.” Tô Tái Tái vẫn ôm má và xổm ở một bên như đóa hoa, cô nghiêm túc hỏi. À cái

Miêu Đại Yên chớp mắt.

Nếu ”, mà thần tượng thứ hai của chú đang bên cạnh đấy, nhưng nếu ”, ...mà quả thật thể với tới chiếc chìa khóa .

[Cụ ơi! Mau ! Sĩ diện là gì chứ, bảo tính mạng mới quan trọng!]

[ đúng đúng! Mau thừa nhận … Phụt, xin , nên trong bầu khí căng thẳng và gay cấn như .]

[Ha ha ha sợ quá! … ha ha ha cũng !] Giọng nữ máy móc chỉ kẹt trong giây lát tiếp tục đếm ngược.

[4. 3…]

Miêu Đại Yên nhắm mắt , lớn tiếng với vẻ mặt “hy sinh dũng”: “ ! Tiểu Tái cô !”

Nghe , Tô Tái Tái dậy, bẻ cổ sang trái sang , :

“Không thì sớm chứ…”, cô dừng một chút thêm: “Cũng may .”

“...” Miêu Đại Yên ngất trong nhà vệ sinh, mà chú lóc chạy lao vòng tay của đám “thây ma”!

Vào giây tiếp theo, Tô Tái Tái cất nụ và dáng vẻ ung dung nãy, cô ngẩng đầu lên chiếc chìa khóa treo cao.

Cô lùi về hai bước, dùng lực, một chân đạp chốt cài của cửa an mượn lực nhảy lên !

Cô khẽ xoay trung vươn tay nắm lấy chiếc chìa khóa, khi tiếp đất bằng cách quỳ một gối thì cô ngẩng đầu lên Miêu Đại Yên, cô nhướng mày với chú ,

lắc chiếc chìa khóa trong tay.

Cô như thể đang rằng “Nhìn , mà, đúng ?”

Miêu Đại Yên?

Miêu Đại Yên trợn tròn mắt chứ?

Sau khi màn hình phát sóng trực tiếp im lặng trong một giây thì cuối cùng cũng định thần và hào hứng che kín màn hình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-233.html.]

[A a a, chị Tái Tái là ngầu nhất!]

[Mẹ ơi! Con gả cho cô !]

Cùng lúc đó, # gả cho Tô Tái Tái!# đưa lên hot search.

Lúc , thời gian đếm ngược bước ba giây cuối cùng. [3. ]

“Cụ mau mở cửa .” Tô Tái Tái ném chìa khóa cho Miêu Đại Yên.

“À ừ ừ!” Miêu Đại Yên định thần cầm chìa khóa định mở khóa, nhưng phát hiện xung quanh quá u tối, thể nhắm đúng lỗ khóa nên chú sốt ruột hét lên: “Đèn pin! Đèn pin!” [2. ] Đám “thây ma” bắt đầu động tác chuẩn chạy.

“Ở đây, ở đây!” Trác Mai vội vàng lấy đèn pin của chạy tới, bật đèn lên chiếu sáng cho Miêu Đại Yên.

[1.]

Cửa an “lạch cạch” mở . [0.]

Đám “thây ma” kêu gào đuổi theo đám Tô Tái Tái, nhưng chúng nhốt ở đằng cửa an một giây khi đuổi kịp, chúng chỉ thể đập mạnh chuyên nghiệp phát

“tiếng kêu gào” qua lớp kính của cửa an .

Mấy họ sống sót tai nạn, cơn sợ hãi vẫn biến mất nhưng họ phấn khích đến nhịn .

Đặc biệt là Miêu Đại Yên, chú thách thức vài câu “Chao ôi ~

bắt kìa ~” với đám diễn viên quần chúng qua cánh cửa.

Sau khi chọc đám diễn viên quần chúng giả “thây ma” nhịn bật thì chú mới vội vàng cầm lấy hộp dụng cụ tiếp tế đặt cửa an bảo Tô Tái Tái và Trác Mai

chạy mau.

Sau khi cả nhóm một văn phòng dán nhãn “phòng trực” thì cuối cùng cũng thể nghỉ xả .

mệt c.h.ế.t .” Miêu Đại Yên đặt hộp dụng cụ lên bàn, nhờ Trác Mai mở nó : “Ảnh hậu Trác, cô đến đây xem bên trong đồ tiếp tế gì.”

“Được thôi.” Trác Mai Miêu Đại Yên đang chuyển hướng ống kính sang , nên chị nhận lòng của chú , đáp lời bước tới.

Mô hình nhóm giúp đỡ lẫn khiến thấy thoải mái nhất.

Trong lúc Trác Mai mở hộp dụng cụ , Miêu Đại Yên đầu sang thì thấy Tô Tái Tái vén màn trắng , về phía giường bệnh.

“Tiểu Tái, cô đó ?” Chú tò mò hỏi.

“À. giúp kiểm tra xem gầm giường ma mà.” Giọng của Tô Tái Tái vang lên từ tấm rèm, thành công khiến sợ hãi, ngay cả thợ phim và những đang định theo cô trong cũng đột ngột cứng đờ ở chỗ đó.

Họ nên là... cứ yên tại chỗ nữa.

Vì câu của cô mà khán giả đang xem phát sóng trực tiếp cũng lập tức liên tưởng tới A Quần - chơi trò "lưng tựa lưng" với đứa bé quỷ trong đoạn trailer đó. [Aaa! Lưng tựa lưng!]

[Chị Tái Tái, chị đúng là QAQ!]

May mà giây tiếp theo Tô Tái Tái ló đầu , hì hì với bọn họ: “ kiểm tra , gì hết trơn.”

Miêu Đại Yên thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt kiểu "mệt mỏi đến mức nên lời".

Chú vẫy tay với cô về phía Trác Mai: “Để cô tiếp tục dẫn dắt cư dân mạng trải nghiệm trò chơi . Chúng xem thử…”

Vừa đến đây, bên ngoài chợt ánh đèn pin rọi , Miêu Đại Yên và Trác Mai đầu thì thấy một khuôn mặt đang áp tấm kính, khiến họ bỗng chốc giật nảy , tính hét lên “Tiểu Tái, mau chạy !” thì khuôn mặt to lớn lộ vẻ ngạc nhiên—

—“Cụ!”

Miêu Đại Yên thoáng sửng sốt, đó từ từ nhận là ai: “Khúc Nhiên?”

Khúc Nhiên vui mừng khôn xiết, ngoài cửa gật đầu lia lịa. Người ơi! Cuối cùng cũng gặp mặt !

Đến khi Miêu Đại Yên mở cửa cho ba Khúc Nhiên , họ đều vô cùng vui sướng.

Trong bầu khí đáng sợ , càng nhiều bạn đồng hành thì sẽ càng cảm thấy yên tâm.

Thịnh Điền cũng mệt lả , còn vẻ gì là “nhân tài trong giới kinh doanh” như thường ngày. Anh đặt m.ô.n.g xuống ghế xong thì cử động nữa.

Tổ của bọn họ hề may mắn như Miêu Đại Yên, họ một đàn thây ma dí chạy hơn mười lăm phút đồng hồ.

Hên là Khúc Nhiên may mắn, vô tình đụng trúng thứ gì đó, cho ánh sáng nhấp nháy từ màu đỏ chuyển sang màu xanh lá, thế mới khiến bộ “thây ma” rút lui.

bởi vì Chung T.ử Ngang nên lúc bỏ chạy đều do Thịnh Điền ôm .

“Hèn gì.” Miêu Đại Yên Thịnh Điền bằng ánh mắt thương hại, vỗ vai , : “ lấy cho cốc nước nhé?”

 

 

Loading...