THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 231
Cập nhật lúc: 2025-12-30 08:14:48
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hả? A!” Miêu Đại Yên sượng trân cả nửa ngày cuối cùng hồn, giả vờ ho khan hai tiếng nhanh ch.óng tiến gần: “Tiểu Tái, ảnh hậu Trác, hai ?”
chú lọt khung hình một cái nhấn chìm trong vô bình luận phỉ nhổ.
[Ha ha ha, Cụ Cụ tránh giùm với!]
[Không hiểu mà tui cảm giác Cụ lúc … cực kỳ ch.ói lòa luôn.]
[Bóng đèn , Cụ đang gì ?! May về vị trí ban đầu của Cụ, chuyên tâm chiếu sáng cho họ !]
Đương nhiên đó chỉ là những lời bông đùa, thế nên một tràng sảng khoái, cũng dần quẳng nó đầu, ai bám riết buông đề tài nữa.
cũng nhờ đoạn nhạc đệm mà nỗi sợ của cư dân mạng bớt nhiều.
Trác Mai mỉm , với hai : “Không .” Sau khi cảm ơn Tô Tái Tái, chị xuống chân: “Bất cẩn vấp thứ gì đó thôi.”
“Cái gì ?” Miêu Đại Yên hỏi, định lấy đèn pin soi thử.
Nào ngờ Tô Tái Tái một bước, cô xoay , chuẩn xác nhặt thứ đó lên, đó giơ cho hai còn xem: “Là một thanh sắt ư?”
Đương lúc ba trầm ngâm phân tích, màn hình một một rừng [?] lướt qua.
[Không đúng, với tầm mờ ảo … hẳn chị Tái Tái thấy gì mới chứ? thì cô thể nhặt thứ đó lên một cách chính xác như thế ?]
[Ừm… Chắc là dựa âm thanh để đoán vị trí chăng?] Có nửa đùa nửa thật .
xong, tới cả đó cũng thoáng sững sờ, bởi vì càng nghĩ càng thấy… lý, gì để bắt bẻ cả.
“Nguy hiểm quá mất, Tiểu Tái thì chị ngã đập đầu .” Trác Mai cau mày, thoáng liếc mắt về phía đống xe hư, run rẩy bảo: “… nơi đó…”
Chị còn hết câu, Miêu Đại Yên xung phong nhận lấy trọng trách: “Để xem thử cho.”
Trác Mai gật đầu, thận trọng dặn dò Miêu Đại Yên một câu “Cẩn thận nhé”, vội vàng nhích gần Tô Tái Tái.
Không ngờ hành động của chị giống như chim nhỏ đang nép , thoạt … chút đáng yêu?
[A a a, ảnh hậu Trác dễ thương quá !] [Ghen đấy, ?]
[Đừng gào nữa, tập trung xem kìa!]
Thấy bình luận nhắc nhở, cư dân mạng im lặng, cùng Miêu Đại Yên đề cao cảnh giác, cẩn thận tiến gần đống xe hư.
Trong bãi đậu xe, ngoài tiếng vọng còn cả tiếng gió thổi vi vu chẳng từ tới, mà rợn cả tóc gáy.
Rõ ràng xung quanh thứ gì để tựa , nhưng càng ở lâu, cảm giác lưng gì đó là lạ càng rõ ràng.
Cảm giác như thể… thứ gì chầm chậm tiếp cận, đó ghé sát gáy, thổi nhẹ một , chỉ cần đầu … sẽ lập tức phát hiện bản đang “tiếp xúc gần” với một gương mặt trắng hếu.
May là tới tận khi Miêu Đại Yên đến gần chiếc xe hỏng thì vẫn chẳng chuyện kỳ lạ gì xảy .
Bên ngoài chiếc xe phủ một lớp bụi cực dày, tài nào rõ bên trong.
Miêu Đại Yên giơ ống tay áo lên, cẩn thận lau lớp bụi cửa sổ bên cạnh ghế phó , nín thở nhòm trong.
Lúc , chú chuẩn sẵn tinh thần sẽ bắt gặp cảnh tượng bên trong thình lình đầu trừng trừng , nhưng ngờ phát hiện thứ bên trong chỉ là một con ma-nơ-canh.
“Phù…” Miêu Đại Yên thở phào nhẹ nhõm, mỉm ngoái đầu về phía hai Tô Tái Tái, nhẹ nhàng phất tay bảo: “Không hết, là ma-nơ-canh thôi.”
Trác Mai gật đầu, liếc con ma-nơ-canh nữa nhanh ch.óng dời mắt: “Thế chúng mau rời khỏi đây .”
Đương lúc Miêu Đại Yên tính lên tiếng…
“Chờ một lát.” Tô Tái Tái chợt mở miệng, ánh mắt của cũng đổ dồn về phía cô.
Đầu tiên, cô quan sát ma-nơ-canh ở ghế phó lái một lượt, trầm tư vài giây : “Tại … ghế phó lái thì .” Nói đoạn, cô dừng vài giây, dời mắt sang chỗ ghế lái trống : “Còn chỗ vô-lăng thì chẳng ai?”
Miêu Đại Yên như ngừng thở.
Tô Tái Tái chú chằm chằm, bình tĩnh hỏi tiếp: “Tài xế mất ?”
??!!
Một câu “Tài xế ?” của Tô Tái Tái chỉ khiến da gà da vịt Miêu Đại Yên nổi hết lên, mà tới đạo diễn và nhân viên ở trường cũng nuốt nước miệng hoảng hồn.
Về phần chị Hà, chị lặng lẽ hòa nhóm các chị đang ôm sưởi ấm, hóa thành một thành viên của nhóm.
Bầu khí đủ dọa , giờ thêm mấy lời Tô Tái Tái thốt , càng khiến rợn cả sống lưng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-231.html.]
Cô Tô , cô đúng là ma quỷ mà!
Bên cạnh đó, kênh phát sóng trực tiếp, màn hình các kiểu bình luận như [A a a] che kín, vẻ khán giả tính dùng cách để bảo vệ trái tim mỏng manh của .
Vì như vầy thì dù thứ gì đột ngột nhảy , họ cũng sẽ thấy.
Mình đúng là thông minh mà.
Cư dân mạng trong phòng phát sóng kiểu: … iêm hèn lắm! QUQ Cùng lúc , #Tài xế ?# đang từ từ leo lên hotsearch.
Những theo dõi chương trình Huyền Linh Sư thấy tiêu đề thì tò mò lắm, bèn ấn thử, khi xem đoạn video ngắn dài tầm vài phút thì dứt khoát nhắm c.h.ặ.t hai mắt, hét lớn:
[Sao dọa tui?]
Kế tiếp, họ tu tu xông kênh trực tiếp của Huyền Linh Sư, chuẩn “Lấy độc trị độc”.
Quay về phía nhóm Tô Tái Tái, một thoáng rùng , Miêu Đại Yên chầm chậm lùi bước về bên cạnh Tô Tái Tái, học theo Trác Mai, trốn phía cô, lấm la lấm lét trái ngó , mặt hiện rõ vẻ hoảng sợ.
Chú khan, : “Tiểu… Tiểu Tái … Cô đừng dọa sợ chứ…”
Nói đoạn, chú trừ, bảo: “Cụ đây cũng lớn tuổi …”
Ồ? Thế hả?
Nghe , Tô Tái Tái yên lặng chú chằm chằm, tới cả Trác Mai cũng học theo Tô Tái Tái, dáng vẻ “Cụ đoán xem bọn tin ?” của hai hẹn mà giống hết , khiến Miêu Đại Yên chỉ thể mỉm đầy hổ, đó vội vàng chữa cháy: “Ý là tâm lý! Già về mặt tâm lý cũng là già mà!”
Trái , bầu khí bên khu bình luận vẻ nhàn nhã hơn một chút.
[Sao tui cảm giác ảnh hậu Trác cũng chị Tái Tái dạy hư ? Ai đó mau cho tui là là tui sai !]
[Dạy hư thì dạy hư, chẳng lẽ thấy… Một ảnh hậu Trác thế cũng hả?] Có bình luận khẽ cảm khái: [Đã lâu thấy cô thoải mái như đó.]
Cũng đúng… Hình như cuối cùng thấy chị tràn ngập sức sống thế là chuyện lâu về .
Người hâm mộ ngắm Trác Mai màn hình, lòng thổn thức, nào nhạy cảm sớm chịu nổi mà nước mắt đong đầy.
[ quá…]
[Thôi , tập trung xem tiếp chương trình nào!] Fan lớn tuổi một chút vội lên tiếng an ủi , tuy hốc mắt ửng đỏ, nhưng khóe miệng kiềm mà giương
cao.
Sau đó, thấy Tô Tái Tái màn hình như hóa thành gà , dẫn theo một đàn gà con yếu ớt, bất lực quanh chiếc xe hư một vòng.
Rõ ràng bầu khí đáng sợ, nhưng khán giả nhịn mà bật hành động quá đỗi đáng yêu của họ.
Khó trách : “Từ khi Tô Tái Tái tham gia Huyền Linh Sư, chương trình biến thành một cuốn phim kinh dị yếu tố hài hước.”
“Không gì hết.” Sau khi tìm một vòng, Tô Tái Tái ngoái đầu về phía những đang núp lưng .
… thế, chẳng từ lúc nào mà phim cũng trốn lưng cô luôn .
Nghe , đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
“Thế… Chúng tiếp tục tìm lối lên lầu thôi.” Miêu Đại Yên vỗ n.g.ự.c bảo.
Dứt lời, chú như sực nhớ là đảm nhận vị trí pha trò trong chương trình, bèn ngửa mặt lên trời lớn hai tiếng, đó khôi phục dáng vẻ dũng cảm như ngày thường, hiên ngang đối mặt với nhóm Tô Tái Tái, hùng hồn hứa hẹn: “Yên tâm , từ giờ đến lượt bảo vệ .”
Hứa xong còn quên thần tượng hai trong lòng - Trác Mai, bảo: “Ảnh hậu Trác đừng sợ nhé.”
Ảnh hậu Trác bên cạnh Tô Tái Tái, gật đầu : “Có Tiểu Tái ở bên, thấy sợ nữa.”
À thì…
Miêu Đại Yên chớp chớp mắt, trả lời thế nào.
Còn khán giả một tràng bể bụng khi thấy dáng vẻ nghiêm túc đáp của Trác Mai.
Mọi tiếp tục công cuộc mò mẫm tìm lối trong tầng hầm để xe tối đen như mực, nhưng chẳng là do khả năng nhận phương hướng của suy giảm trong bóng đêm
gì mà tìm cỡ nào cũng thấy.