THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 225
Cập nhật lúc: 2025-12-30 07:43:03
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đối phương vui vẻ, cộng thêm xung quanh đều sùng bái cô , Bạch Ngữ Dung nhanh ch.óng hiểu rõ, mặt giống như Mễ Nhã, là đáng để kết giao.
Cô nhanh ch.óng dậy, thì thấy đàn chị lớp chỉ chỉ cuốn sách giáo khoa cô để bàn: “Em quên sách giáo khoa .”
Bạch Ngữ Dung sửng sốt, mặc dù hiểu gì, cô vẫn theo. Sau khi cô theo đàn chị lớp khỏi phòng, tới một góc vắng, đối phương xong, sắc mặt cô nhanh ch.óng trở nên khó coi.
“Tại chứ?”
“Chuyện … cũng rõ.” Đàn chị lớp mỉm , dáng vẻ dễ chuyện: “Tóm , ý của thầy Nghiêm là truyền lời với em, chỉ lớp của thầy , mà ngay cả lớp của thầy Chu Phổ cũng tương tự.”
Bạch Ngữ Dung ngây , thế nào cô cũng nghĩ tới Chu Phổ và Nghiêm Thanh cho cô học lớp của bọn họ!
“Như ... thật công bằng!” Bạch Ngữ Dung siết c.h.ặ.t hai tay, ngẩng đầu lên trừng mắt đàn chị lớp : “Em là học sinh chính thức của Luyện Đan Viện đó, bọn họ quyền như !”
Đàn chị lớp thế mỉm , rõ ràng là một nụ lịch sự, hơn nữa còn mang theo một chút giễu cợt: “Đàn em Bạch, nếu đây là một trường đại học bình thường... thì quả thực đúng như em , các giáo viên quyền từ chối em lớp, nhưng...”
Cô dừng một lát, đó Bạch Ngữ Dung với ánh mắt ẩn chứa sự thương hại.
“Đây là Huyền Học Viện.”
Đàn chị lớp : “Đàn em Bạch là “cấp thấp” ? Vậy hẳn là ngay từ lúc bắt đầu học, em hưởng nhiều đặc quyền mà sinh viên năm nhất, năm hai, hoặc thậm chí cả sinh viên khoá như bọn chị cũng chắc , đúng chứ?
Ví dụ như d.ư.ợ.c liệu luyện đan, giáo sư giỏi nhất và những tiết học tổ chức riêng cho em?”
Lời của đàn chị lớp khiến Bạch Ngữ Dung thoáng sửng sốt, một lúc lên tiếng phản bác vì phục: “Chị sai, nhưng... đó là do em năng lực, cho nên mới...”
“Cho nên?” Bạch Ngữ Dung còn hết, đàn chị lớp cắt ngang lời cô .
Cô nở một nụ hiền lành nhưng trong mắt chứa kim châm, chằm chằm Bạch Ngữ Dung, hỏi: “Em thể hưởng sự quan tâm đặc biệt, tại giáo viên thể?”
“Đàn em Bạch.” Cô mỉm : “ xin nhắc một nữa, nơi là Huyền. Học. Viện.”
Bạch Ngữ Dung ngây tại chỗ, sắc mặt lúc xanh lúc trắng. Đàn chị lớp thấy , lịch sự gật đầu với cô rời , nhưng xoay thì chợt nhớ điều gì đó, “Ồ” một tiếng đầu cô , : “Nãy giờ quên giới thiệu, tên Trác Yên, sinh viên năm tư của Luyện Đan Viện.”
—— “Là học trò của thầy Nghiêm Thanh, mới nhiệm vụ về.” Trác Yên dừng một chút, : “Cấp E.”
Họ Trác ư?!
Con ngươi của Bạch Ngữ Dung khẽ run lên, ánh mắt loé sáng theo bóng dáng Trác Yên rời , gần nửa ngày vẫn thể phát tiếng nào.
Không lâu , cửa phòng việc của phó viện trưởng Tôn Tần Trác Thắng đẩy , hơn nữa còn gõ cửa mà trực tiếp xông : “Thầy ! Chuyện Nghiêm Thanh và Chu Phổ cho Ngữ Dung lớp của bọn họ là thật ?!”
Hành động l* m*ng của Tần Trác Thắng khiến phó viện trưởng Tôn khẽ giật , suýt chút nữa thì rớt con ve sầu bằng ngọc đang cầm tay.
Sau khi cầm đàng hoàng , ông mới ngẩng đầu lên, trừng mắt Tần Trác Thắng: “Ai cho trò tùy ý mà gõ cửa hả?! Cút ngoài!”
Tần Trác Thắng ông quát mặt, dù phục nhưng vẫn thấp giọng “Xin ”, cố gắng nuốt cục tức trong bụng, chuẩn ngoài gõ cửa .
ông mới , phó viện trưởng Tôn như nghĩ tới điều gì đó, giọng điệu còn gay gắt như khi nãy nữa: “... Bỏ , trò cũng là vì quá sốt ruột mà thôi, trò đóng cửa là
.”
Lúc sắc mặt của Tần Trác Thắng mới lên, theo lời của phó viện trưởng Tôn trở bàn việc của ông .
Nhân lúc Tần Trác Thắng đóng cửa, phó viện trưởng Tôn cũng bỏ viên ngọc đang cầm tay trong hộp ngọc, đó cất ngăn kéo đóng .
Tần Trác Thắng thấy nhưng giả vờ như thấy.
— Ông rõ chuyện phó viện trưởng Tôn ngấm ngầm nhận hối lộ.
“Phải, hơn nữa hai họ chuyện cho thầy ,thầy cũng đồng ý .” Phó viện trưởng Tôn giả vờ ho một tiếng, tiếp đó nghiêm túc .
“Viện trưởng, việc công bằng chút nào.” Tần Trác Thắng cau mày: “Như những học sinh khác sẽ nghĩ gì về Ngữ Dung? Nghĩ gì về em - giáo viên dẫn dắt em
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-225.html.]
đây?!”
“Thầy cũng còn cách nào.” Phó viện trưởng Tôn vui: “Hai họ , liên quan gì đến vụ Ôn Phục T.ử cả,chỉ là cảm thấy phù hợp với trò Ngữ Dung nên mới đề nghị thầy mời giáo viên tài giỏi hơn thôi.
Trò cũng đấy, giáo viên của Huyền Học Viện vốn đặc quyền , cho nên thầy thể gì bây giờ?”
“Thật đúng là h**p quá đáng!” Tần Trác Thắng khỏi vung tay đập xuống bàn, đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, ngước mắt lên phó viện trưởng Tôn, :
“Vậy cái con nhỏ sinh viên trao đổi mà bọn họ tiến cử, hình như tên Tô Tái Tái gì . Em cũng sẽ cho phép cô tham gia những lớp mà em dạy để giảng !”
“Không chỉ của em, mà lát nữa em sẽ bảo mấy giáo sư khác cũng như luôn!” Tần Trác Thắng hừ một tiếng: “Không hai họ bảo cô là một “hạt giống ” ? Em xem thử nếu hầu hết các giáo sư đều cho cô lớp giảng, thì nó còn thể gì!”
Tần Trác Thắng khựng một chút, ông nghĩ lát nữa sẽ lớp của , kiêu căng hếch cằm lên : “Đợi lát nữa em sẽ ở ngay mặt các sinh viên bảo cô ngoài.”
Phó viện trưởng Tôn?
Phó viện trưởng Tôn lườm Tần Trác Thắng một cái, đó chậm rãi : “Trò cần suy tính gì cho uổng phí.”
Tần Trác Thắng sửng sốt: “Thầy ý gì?”
“Những việc trò thể nghĩ tới thì thầy cũng nghĩ . Trước khi trò tới đây, thầy chào hỏi qua với những giáo viên khác, điều…”
Phó viện trưởng Tôn dừng một chút, tức giận : “Tô Tái Tái tới bây giờ vẫn từng tới Luyện Đan Viện dự thính một bữa nào cả!”
Tần Trác Thắng ngây .
Bọn họ ở đây nghĩ đủ kế để đ.á.n.h phủ đầu Tô Tái Tái, nhưng thì , thèm tới học luôn!
Bọn họ cứ như đang đ.á.n.h khí.
Lúc , Tô Tái Tái xuống từ ghế lái phụ của Bách Trúc, cùng với Khúc Nhiên lưng , chuẩn cho buổi phát sóng trực tiếp tập thứ hai của Huyền Linh Sư.
Khúc Nhiên ở bên cạnh đang vì “ xe của thần tượng” mà đôi mắt lóe sáng lấp lánh.
Bách Trúc đằng , vì “Sắp gặp ảnh hậu Trác, chú sẽ mời cô tham gia bộ phim mới của ”, đôi mắt cũng sáng lấp lánh.
Tô Tái Tái Khúc Nhiên, Bách Trúc, đó từ tốn hỏi: “Chú hai Bách, lát nữa chú ngỏ lời mời ảnh hậu Trác đóng phim điện ảnh, thật sự cần cháu giúp đỡ gì ?”
“Không cần.” Bách Trúc tự tin vung tay, cái cằm hếch lên đầy kiêu ngạo: “Chú là ai chứ? Chẳng lẽ chú tự tới mời mà ảnh hậu Trác cho chú chút tình mọn ? Cho nên cần
con nhóc cháu .”
“…À.” Tô Tái Tái gật gật đầu, cảm thấy những lời Bách Trúc lý: “Vậy .”
Lúc ba họ tới, Tô Tái Tái thấy Trác Mai đang ở đằng , đám đạo diễn La và chị Hà vây quanh, vẻ mặt ai nấy tươi rạng rỡ.
Đôi mắt bọn họ lóe sáng đầy ngưỡng mộ, đơn thuần là kiểu hạnh phúc vì thần tượng ở cách gần.
Cũng may đầu óc A Quần còn tới nỗi bỏ , thấy ba Bách Trúc thì lập tức gọi một tiếng: “Cô Tô tới.”
Một câu khiến nụ rạng rỡ của Bách Trúc cứng đờ.
“?” Không chứ, đáng là liên tục “Chào đạo diễn Bách”, đó trong bầu khí hoan nghênh đó, sẽ tới chỗ Trác Mai, nhẹ nhàng, phong độ cầm tay chị , trầm giọng : “Chào ảnh hậu Trác, là Bách Trúc”, thế mới đúng?
Bây giờ việc đang theo hướng nào ?
Vì đối tượng liên tục chào hỏi lúc chuyển thành con nhóc Tô thế ???
… Thậm chí ảnh hậu Trác còn dậy, chủ động đưa tay cho con nhóc đó nữa???