THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 224

Cập nhật lúc: 2025-12-30 01:20:23
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cũng may Nghiêm Thanh xách về.

"Vội cái gì!" Nghiêm Thanh tức giận quát: "Tiểu Tái đậy kín Ôn Phục T.ử , dù về cũng thấy gì , đúng ? Đi ăn cơm ."

" mà..." Chu Phổ cau mày, do dự quyết...

xem tình hình bên trong nhưng chí ít cũng thể ôm lòng mà, như thì lòng ông mới thấy yên . "Đủ , em đừng dùng dằng nữa." Giọng giận dữ của Nghiêm Thanh cắt ngang lời ông , vài giây mở miệng: "Mọi hết Tiểu Tái ngoài tìm cây trúc, khổ cực lắm mới cứu sống Ôn Phục T.ử đấy, chẳng em nên cảm ơn trò một tiếng ?"

" đúng đúng." Chu Phổ giật , vỗ trán một cái thật kêu sang Tô Tái Tái, mặt lộ vẻ áy náy: "Tiểu Tái , em xem thầy , vui đến choáng váng luôn .

Bữa cơm hôm nay thầy mời, đúng , khi ăn cơm xong em còn thèm món gì nữa ? Hay để thầy mua đồ ăn vặt cho em nhé? Muốn gì cứ việc chọn!" Chu Phổ phất tay,trông vẻ hào phóng.

Có điều ông dứt lời, Nghiêm Thanh xen miệng : "Thế em mua đồ ăn vặt , ban nãy với Tiểu Tái , lát nữa các trò sẽ gói vài xiên thịt nướng mang về ký túc xá ăn, em đừng giành trả tiền với ."

Chu Phổ gật đầu lia lịa, luôn miệng đáp: "Không giành, giành ."

Chờ thầy và sư bá xong, Thẩm An mới mở miệng , bảo: "Người cần cảm ơn nhiều nhất là em mới . Đàn em , là từ ngày mai trở , sẽ tài trợ bữa khuya cho em nhé? Bảo đảm một tháng bữa nào giống bữa nào."

"Được ạ, cảm ơn đàn ." Tô Tái Tái khẳng khái đồng ý, chút khách khí, còn híp mắt bổ sung: "Có điều tài trợ tận mười phần mới đấy."

Nhà cô nhiều thú cưng lắm, c.ắ.n vài miếng là hết mất tiêu. À, đàn chị phía đối diện cũng cần "cho ăn" một phần nữa.

Nghe , Thẩm An bật : "Yên tâm, sẽ chuẩn cho em hai mươi phần luôn."

Hai mắt Tô Tái Tái lập tức sáng rực như đèn pha, cô thẳng lưng, khoái trí: "Cảm ơn đàn nhiều, ắt sẽ gặp chuyện ."

Câu khiến Nghiêm Thanh kiềm mà khinh bỉ: "Sao nào con cũng khen như thế?"

Dứt lời, cùng phá lên .

Lần , tuy Bạch Ngữ Dung gây chuyện lớn, nhưng cũng cho Chu Phổ một lý do chính đáng để lắp camera theo dõi.

Nếu thấy khó hiểu, chỉ cần hỏi thăm một chút là sẽ ngay chân tướng, từ đó suy nguyên do, nhờ thế mà gián tiếp giảm bớt nhiều rủi ro.

Chính vì , Chu Phổ đùa rằng khi ông còn cảm thấy hẳn là nên cảm ơn Bạch Ngữ Dung vì hôm loạn hết lên.

Chuyện gắn camera cũng chẳng cần phiền tới ngoài. Sau khi về, Thẩm An lập tức tìm tới lắp đặt suốt đêm, qua hôm trang đầy đủ hết. Tốc độ nhanh tới nỗi khiến khác tặc lưỡi.

Đương nhiên, hôm , lúc Bạch Ngữ Dung đến lớp tình cờ mấy cô nữ sinh đằng , chếch sang một bên so với bàn tán sôi nổi về chuyện .

"Sao tự dưng lắp camera thế?" Có tò mò hỏi.

"Ai mà , nhưng chắc chắn xảy chuyện gì ." Cô gái đang tạm dừng vài giây, hạ giọng thì thầm: "Bạn tớ bảo là hình như trong các học sinh đến chỗ thầy Chu thực hành hôm qua gì đó khiến thầy Chu hài lòng."

"Hả? Làm gì là gì cơ?" Bạn học xong thì vội thúc giục: "Này, đừng thừa nước đục thả câu chứ, lẹ ."

"Nghe đồn là..." Đương lúc cô nữ sinh đó tỏ vẻ thần bí, định gì đó, Bạch Ngữ Dung phía họ bỗng siết c.h.ặ.t hai tay thành nắm đ.ấ.m, đó mím c.h.ặ.t môi, cố gắng mỉm

, ngoái đầu về phía mấy cô gái đang xì xào bàn tán .

Ngay lúc cô nữ sinh chuẩn mở miệng thì vô tình mắt đối mắt với cô .

Lúc phát hiện mặt cô nữ sinh thoáng hiện vẻ ngạc nhiên, cực kỳ lễ phép mỉm , bảo: "Đàn chị ơi, em chính là một trong những học trò tới chỗ thầy Chu thực hành hôm qua đó ạ, kỳ thật đó chỉ là hiểu lầm thôi ạ."

“Hả?” Nghe , mấy cô gái khác tỏ vẻ hoài nghi: "Nếu chỉ là hiểu lầm thì tại thầy Chu tức giận tới ?"

Bạch Ngữ Dung vẫn giữ nguyên vẻ tươi , ngay lúc định trả lời thì cô gái " nội tình" bỗng nhanh tay kéo áo bạn , hiệu cho cô đừng gì nữa, mới sang chỗ Bạch Ngữ Dung, bảo: ", đúng, đúng, chị cũng đang định với đó chỉ là hiểu lầm thôi, ngờ em giải thích ."

Nói đoạn, cô sang mấy bạn nữ bên cạnh, phân trần: "Hiểu lầm, hiểu lầm cả."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-224.html.]

"Hửm? ban nãy ..." Cô bạn còn hết câu thì mấy bạn học khác tinh ý nhận gì đó đúng, bèn lén lút đạp cho mấy phát, lúc cô bạn mới muộn màng nhận điều gì đó.

Dáng vẻ đột ngột hiểu câu chuyện quá rõ ràng, cô còn Bạch Ngữ Dung, mỉm vẻ việc gì, ngược khiến bản và bạn học đều hổ.

giống như , hùa vài câu, nhưng tính cách thật thà, bỏ qua cơ hội nhất lúc nãy, giờ gì cũng vẻ cố ý.

Thế là cô đành lúng túng im lặng, bất lực trái một chút.

Bạn cô thật cũng tình cảnh cho lúng túng, khó xuống đài , nhưng cũng thể cứ đơ đó , đúng ?

Thế là đó giả vờ giật , hai bên một chút hỏi bạn bè: “ , lúc nãy Niếp Niếp chúng giữ chỗ cho ? Mọi giữ chỗ ?”

“C.h.ế.t cha! Tớ còn tưởng giữ cơ!” Bạn cô vẻ giật , bộ dáng ảo não như “Phải bây giờ?”.

Cô gái đó nhanh ch.óng Bạch Ngữ Dung, tủm tỉm : “Uổng công đàn em , chúng chuyện tiếp nhé,bọn chị giành chỗ cho bạn học, gặp .”

“Vâng, gặp .” Bạch Ngữ Dung , bốn họ dậy rời .

Người bạn phản ứng chậm chạp nhất cũng dậy chung với bạn , nhưng đồng thời thắc mắc hỏi: “? Niếp Niếp ? Chúng …”

còn xong thì đằng dùng sức nắm lấy tay cô , ở phía thiết nhào lên, thực tế là ôm lấy cổ cô , cho cô hết câu.

Tóm trong đầu điều nghĩ một chuyện: Cậu nhanh ch.óng im miệng cho bọn , đừng ăn hàm hồ nữa!

Bạn học ngốc nghếch:???

Bạch Ngữ Dung theo bọn họ nữa, xoay , xuống.

cố gắng tỏ vẻ điềm nhiên như việc gì, tỏ vẻ gì thẹn với lương tâm.

Có điều là do tác dụng tâm lý là vì mới những lời xì xầm bàn tán của khác mà Bạch Ngữ Dung cứ cảm thấy bốn phương tám hướng đều những ánh mắt rõ ràng đang về phía .

Khiến cô như đang bàn chông.

… Phải tỉnh táo , cũng , hối hận cả.

chỉ cần chịu đựng nửa tháng , chờ tới khi cô thuận lợi luyện “Đan d.ư.ợ.c cấp thấp”, để lộ việc đạt tới cấp “F”, tới lúc đó ai còn nhớ tới chuyện nhỏ chứ? , sai. Cho nên bây giờ cô chỉ cần kiên nhẫn là .

Phải kiên nhẫn!

Bạch Ngữ Dung vẫn luôn cúi đầu giả vờ chăm chỉ sách, trong lòng ngừng tự động viên bản , cho nên cũng chú ý tới việc Nghiêm Thanh giảng đường từ khi nào, lúc ông lơ đãng thấy cô , hàng lông mày nhíu một chút.

sắc mặt ông đổi, gật đầu chào hỏi sinh viên, lấy cái gì đó, rời , giống như ông tới đây thật sự chỉ để lấy đồ mà thôi.

Các sinh viên để ý tới việc nhỏ , dù đó cũng là chuyện bình thường thôi mà.

Bạch Ngữ Dung nữa điều chỉnh tâm trạng của xong, cô vẫn phát hiện việc Nghiêm Thanh tới . Khi cô nữa ngẩng đầu lên thì dáng vẻ mặt

đỏ, tim loạn.

Mãi tới khi một sinh viên nữ ở lớp lớn hơn tới tìm, cô từng gặp cô gái bao giờ.

Khi cô gái xuất hiện, trong lớp kích động, nhỏ giọng hô: “Đàn chị Trác ? Chị về lúc nào thế?”

Sinh viên lớp để ý tới những lời kinh ngạc của bạn học trong lớp, cô tới mặt Bạch Ngữ Dung, cúi , nhẹ nhàng vỗ vỗ lên mặt bàn cô : “Đàn em Bạch, em đây một chút, việc tìm em.”

Loading...