THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 223
Cập nhật lúc: 2025-12-30 01:20:22
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tức c.h.ế.t mất thôi.” Chu Phổ nổi giận đùng đùng chắp tay lưng xông về đằng . Ông nhanh tới mức Thẩm An đuổi kịp.
Thẩm An luôn miệng gọi “Thầy ơi, thầy ơi” mà Chu Phổ cũng chậm chỉ đành sang với Nghiêm Thanh chậm rì rì đằng : “Sư bá, ngài khuyên thầy ạ.”
“Thôi ko , cứ để ông hạ hỏa .” Nghiêm Thanh phất tay : “Càng nhịn nữa mới khó chịu cơ. À đúng , chờ lát nữa chúng ăn cơm ngoài. bảo sư bá mẫu của đó
, chắc giờ qua đó là ăn luôn đấy. Đến cổng trường đỡ thầy là .”
Nói ông lắc đầu: “Người già mà bực dọc như thế thì loanh quanh lối thang bộ là , đừng để ông nhảy đường cái.”
“?” Sư bá thế là nha, bình thường sư bá ghét ác như thù ạ!
Song giờ Thẩm An còn tìm thầy đang xả tức của nên cho dù trong lòng đôi chút nghi ngờ thì cũng sức mà nghĩ xem rốt cuộc Nghiêm Thanh nữa.
Thế là cũng chỉ gật đầu bừa đuổi theo Chu Phổ.
Người lớn tuổi bộ loanh quanh khác, hai thầy trò cứ thế chạy qua chạy .
Lúc vặn là tầm sáu, bảy giờ chiều, tầm giờ chuẩn ăn cơm tối, ít học sinh, sinh viên dạo trong sân trường.
Họ thấy Chu Phổ với Thẩm An cứ một một đuổi như thì nhịn mà nhỏ với bạn cùng bên cạnh.
Thầy Chu cả học viện Huyền Học công nhận là thầy giáo tính hài hòa. Dường như bao giờ đám sinh viên thấy ông bực dọc cả.
Vậy nên tuy mang danh là giảng viên nhưng nhân duyên của ông với các sinh viên trong trường cũng tồi.
Có thể chọc ông tức giận đến mức như thế thì chắc chắn đối phương vấn đề .
Nghiêm Thanh chắp hai tay lưng chậm rãi dạo bước.
Nghe thấy mấy lời xầm xì thì trong lòng thầm vui vẻ vì trả thù, nhịn mà đầu Tô Tái Tái : “Tiểu Tái, đột nhiên thấy chuyện ban nãy em cho thầy gọi điện cho sư đúng là quyết định đúng đắn.”
Tô Tái Tái : “Đó là bởi vì ngày thường thầy Chu quá đó ạ.”
Mấy lời thầm thì to nhỏ Tô Tái Tái còn rõ hơn cả Nghiêm Thanh nữa.
Cô dừng vẻ trầm ngâm mới hỏi: “Thầy Nghiêm ơi,dạo Luyện Đan Viện tin tức gì ạ?” Nói cô bổ sung thêm: “Về Bạch Ngữ Dung ạ?”
“Cô ?” Nghiêm Thanh tới Bạch Ngữ Dung thì khỏi cau mày: “Không gì cả. Sao đột nhiên em hỏi thế?”
“Dạ cũng gì chỉ là đột nhiên em thấy lạ thôi.” Tô Tái Tái nghiêng đầu.
Mới nãy lúc cô gần Bạch Ngữ Dung thì thấy khí tức cô khác gì mấy với Mễ Nhã .
Đại Vi từng Mễ Nhã là “F” hiếm khó tìm của Luyện Khí Viện, thì Bạch Ngữ Dung cũng là “F” mới chứ.
hồi đ.á.n.h giá đầu , cô vì nổi vật còn đến Luyện Khí Viện test “sơ cấp” mà giờ hề động tĩnh gì thế.
Khác thường quá mức.
Trừ khi sân khấu Huyền Học Viện đủ cho cô phát huy năng lực nữa .
“Thầy Nghiêm, giờ em thấy các thầy tới Phẩm Đan Hội. Đó là cái gì ạ?” Tô Tái Tái đầu về phía Nghiêm Thanh hỏi: “Thầy thể kể sơ sơ cho em ạ?”
“Cái đó hả? Đó là tiệc lớn của Luyện Đan Viện.” Giọng Nghiêm Thanh nhẹ nhàng từ tốn giải thích cho Tô Tái Tái .
Đơn giản mà nếu tất cả tham gia Luyện Đan Hội thì sẽ do Huyền Học Hội chủ trì.
Nghiêm Thanh nhắc tới đây thì Tô Tái Tái vẫn gật đầu hiểu rõ. Tô Tái Tái vẫn nhớ Huyền Học Hội như thế nào.
Hồi lúc cô mới tới thủ đô thì Ngô Lục Lục từng đưa cô “thăm thú”. Kết quả cái vật thần bí nào đó cô phí mất một tấm bùa phế.
Còn Phẩm Đan Hội cũng như tên, vô cùng đơn giản. Sau khi thư mời tuyển chọn từ Huyền Học Hội thì sẽ mời bàn, đó sẽ đưa đan d.ư.ợ.c luyện chế cho chủ trì đại hội, căn cứ phẩm chất của đan d.ư.ợ.c mà định phẩm cấp.
Đan d.ư.ợ.c tổng là chín cấp. Ba cấp đầu là T.ử Kim, Hồng Kim, Đan Hồng.
Những cấp thì dựa theo ba cấp mà phân xuống đến cấp tám mới ngừng.
Cấp cuối cùng là “Sơ phẩm đan”.
Chỉ cần luyện sơ phẩm đan thì tương đương dán nhãn: “Mười năm tất thành châu báu.”
Cho nên hàng năm nhiều trẻ nỗ lực sơ phẩm đan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-223.html.]
Tính sơ phẩm đan ba loại, chia đơn giản thành “Giáp, Ất, Bính”.
Đây là sắp xếp rành riêng cho những thi đậu trong Huyền Học Viện, khác gì tuyển thủ chuyên nghiệp và tuyển thủ nghiệp dư.
Chỉ cần cái danh “Tuyển thủ nghiệp dư” mà giành “Ất ” của Phẩm Đan Hội, tư cách trở thành học sinh bổ sung của Huyền Học Viện.
Nếu là học sinh bổ sung của Huyền Học Viện là “Tuyển thủ nghiệp dư” giành “Giáp ” thì thể trở thành học sinh chính thức của Huyền Học Viện.
Hơn nữa Phẩm Đan Hội còn ba ngày buôn bán. Các loại d.ư.ợ.c liệu, khoáng vật, cái gì cần thì đều cả, hơn nữa Huyền Học Hội đảm bảo cho nên cũng lo sẽ mua hàng nhái, hàng kém chất lượng.
Cho nên mặc dù khác với Tam Viện nhưng cũng háo hức tham gia.
Coi như là tiệc lớn của trong Huyền Học .
“Hóa là như thế.” Tô Tái Tái sương sương gật đầu, liếc mắt về phía Nghiêm Thanh hỏi: “Thế thì thầy Nghiêm và thầy Chu cũng tham gia đúng ạ?”
“Thầy á?” Nghiêm Thanh lắc đầu: “Thầy rành mỗi việc châm cứu nên tham gia gì. Cơ mà thầy sẽ qua bên chỗ buôn bán xem thế nào. Còn sư … thì chắc là tham gia đấy.” Nghiêm Thanh nhắc tới đây thì nhịn mà nhíu mày:
“Nếu như tên họ Tôn ôm hận trả thù thì sư của thầy sớm là giảng viên chính thức của Luyện Đan Viện.
Chỉ tiếc là ông dừng ở bước Sơ Phẩm Đan là lâu .
Nếu như thể lên tới cấp thứ tám thì chẳng cần sự đồng ý của tên họ Tôn nữa mà thể thăng cấp thẳng trong Huyền Học Viện luôn.”
Dừng một chút, hai mắt Nghiêm Thanh sáng bừng Tô Tái Tái : “Cũng may Tiểu Tái tặng cho ông cỏ Vọng Bắc… Khụ!
Tóm là khi sẽ cơ hội đấy!”
Nghiêm Thanh nửa cụm từ “cỏ Vọng Bắc Đông” thì nhớ chuyện thể tai vách mạch rừng nên vội giả tiếng ho cho qua chuyện.
ý gì thì ai cũng hiểu.
Tô Tái Tái : “Kết quả vẫn dựa thầy Chu thấy thế nào.”
Cỏ Vọng Bắc Đông cũng thứ dễ sử dụng. Nếu Chu Phổ lấy nó để luyện đan thì cần nguyên một mảnh lá cơ.
“ đúng đúng.” Nghiêm Thanh gật đầu liên tục.
Nói chuyện vui quá còn vỗ tay sang sảng: “Không , tuy chuyện nhưng thầy cảm giác… cực kỳ hãnh diện .”
Ông dừng đôi chút về phía Tô Tái Tái, thành khẩn : “Chắc là vì Tiểu Tái ở đây chăng?”
“Em ạ?” Tô Tái Tái : “Em chỉ tiện tay chút việc nhỏ thôi mà.”
“Ha ha, tuy chỉ là việc nhỏ đối với em những cũng nghĩa là chúng thể yên tâm thoải mái .” Nghiêm Thanh . Ông điều chỉnh sắc mặt với Tô Tái Tái một cách vô cùng nghiêm túc: “Tiểu Tái, cảm ơn em.” Dứt lời còn trịnh trọng khom lưng Tô Tái Tái.
“Ơ kìa, thầy Nghiêm.” Tô Tái Tái nhanh tránh .
Tuy quanh cũng đang về đây với ánh mắt vô cùng ngạc nhiên. Cô vội tiến tới đỡ ông dậy: “Các các chị đang đấy.”
Đỡ ông dậy xong Tô Tái Tái mới đùa: “Thầy cảm ơn em cũng thôi. Lát nữa cơm nước xong mời em bữa BBQ để em mang về ký túc xá là .”
Nghiêm Thanh to: “Không cả, chỉ cần em bảo mua cho em cả trăm cái bánh bao là .”
Dừng một lát ông : “Khoảng thời gian , đừng là trăm cái, hơn trăm miếng cũng khó mua nữa.”
“ đừng mua bánh bao nữa ạ.” Tô Tái Tái khổ: “Giờ em sợ bánh bao lắm .”
!
Từ giờ trở chúng nó là những bé yêu chỉ ăn thịt! Xin từ chối bánh bao!
Cho nên bữa BBQ là thịt đó nha.
…
Tô Tái Tái chậm rì rì cùng Nghiêm Thanh mãi mới thấy hai thầy trò Chu Phổ.
Chờ lên xe xong cô mở kể chuyện xử lý Ôn Phục T.ử như thế nào. Nghe xong Chu Phổ ăn cơm nữa mà về đích kiểm tra.